Ánh mắt Lâm Hồi Âm sáng lên, không có một người đàn ông nào sau khi bị một
người đàn bà mạnh bạo mà không tức giận.
Huống chi Dạ Huyền còn là một người đàn ông cao ngạo như vậy.
CƠn giận của hắn khẳng định là vì bị nàng mạnh bạo.
Lâm Hồi Âm nghĩ tới đây nên nhìn Dạ Huyền nên càng cong môi hơn: “Ta biết
ngươi bây giờ rất tức giận, ta cũng biết đối với một người đàn ông mà nói, ta
làm những chuyện kia, thật sự rất quá đáng, nhưng màng ngươi phải biết ta là
phụ nữ, ngươi là đàn ông, bất kể ai mạnh bạo ai thì nói tóm lại người thua
thiệt vẫn là đàn bà, ta cũng không thèm để ý, ngươi cũng không cần thiết phải
khó chịu như vậy, đúng không?”
Lâm Hồi Âm nghĩ càng nói Dạ Huyền càng tức giận.
Chẳng qua hắn cảm thấy một câu ta không thèm để ý kia của nàng như một con dao
hung hãn đâm mạnh vào trái tim hắn.
Nàng nói hắn khó chịu không buông?
Nếu đối phương không phải là nàng thì hắn cần gì phải như vậy?
Lâm Hồi Âm thật sự không biết phải làm thế nào, chẳng qua là mơ mắt ra. Thì
thấy khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm của hắn dán chặt lên mặt mình, ánh mắt hắn
lạnh như băng, môi mím chặt, lời nói thêm ác liệt, truyền tới: “Ngươi nói ta
cứ níu lấy không buông phải không?”
Lâm HỒi Âm hoảng sợ theo bản năng đưa tay lên muốn đẩy Dạ Huyền ra.
Nhưng mà Dạ Huyền nhanh chóng giữa eo nàng lại, nhốt nàng trong lòng ngực
mình, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng.
Lâm HỒi Âm cảm thấy Dạ Huyền tối nay có chút khó hiểu, rõ ràng người chịu ủy
khuất là nàng làm sao bây giờ giống như nàng mới là người có lỗi vậy.
Lâm Hồi Âm nâng cằm lên, nhìn Dạ Huyền, giọng nói run rẩy. Nhưng vẫn nói rõ
ràng từng chữ: “Ngươi tức giận gì vậy? Ta nói gì sai sao? HÔm qua ta với ngươi
đơn giản chỉ là chuyện nam nữ, bây giờ đã xong thì hết chuyện, nếu ngươi cảm
thấy hôm qua là ta cường bạo ngươi, đáy lòng không thoải mái thì hãy cưỡng ép
ta lại đi.
Chuyện nam nữ… Những lời nói của nàng ghim thẳng vào lòng Dạ Huyền để cho da
thịt hắn đầm đìa máu, cứ như bị người khác móc ra ném xuống đất vậy.
Hắn cứ tưởng rằng chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn thì hắn có thể chịu để nàng
cường bạo.
Nhưng hắn lại phát hiện, hắn không thể nào chịu được, nàng vẫn cứ mãi không để
ý đến thần thái của hắn.
Hắn và nàng làm tình với nhau là một chuyện thần thánh nhu vậy nhưng nàng là
đã coi thường, giống như là coi thường tấm lòng của hắn vậy.
Hắn giận nàng.
Không biết có phải nhẫn nhịn quá nhiều, bì đèn nén quá lâu hay không, không
biết có người nào mà không biết oán hận hay không, đáy lòng hắn có chút không
cam lòng.
Không cam lòng, hắn đối tốt với nàng như vậy mà nàng lại không thèm liếc hắn
một cái.
Dạ Huyền siết chặt cánh tay trên eo Lâm Hồi Âm, bởi vì dùng sức mà khớp xương
trắng bạch, gân xanh lộ rõ, mặt hắn căng cứng không hề có chút nhiệt độ nào,
chẳng qua là nhìn nàng, chậm rãi gật đầu một cái, tự giễu nói: “Được, rất
được.”
Lâm HỒi Âm cũng không biết ý tứ trong lời nói của hắn, cả người bi hắn nâng
lên, nhanh chóng xoay người ép nàng xuống giường.