Hắn đưa tay sờ chỗ nằm đó, phát hiện hơi lạnh chắc chắn Lâm Hồi Âm đã rời đi
một lúc.
Hắn bỗng cảm thấy có chút mất mác, ánh mắt trở nên thâm trầm, ngồi dậy, nhìn
quần áo đã bị nàng xé nát thì dứt khoát lấy ga trải giường của nàng bọc người
lại, nhẩm một câu khẩu quyết nhanh chóng trở về phòng.
Thật ra hắn không phải không lo lắng, hắn biết Lâm Hồi Âm không muốn cùng hắn
làm chuyện đó, đêm sinh nhật Triêu Ca nàng đã cự tuyệt hắn.
Nhưng đêm qua hắn không nhịn được cứ như vậy mây mưa với nàng, bây giờ nàng
tỉnh lại phát hiện gạo đã nấu thành cơm, có thể nào nàng sẽ giận hắn không?
Cảm thấy hắn thừa lúc người khác gặp nguy?
Bất kể nàng giận hay không hắn cũng muốn tìm nàng, nhưng lúc Dạ Huyền đi tới
rừng trúc, nhìn quanh một lượt lại không thấy Lâm Hồi Âm đâu. Hắn cau mày, vội
vàng bước hai bước đến trước mặt Liễu Nhiễu cách đó không xa sánh vai cùng
nàng. Lúc này bọn họ đã chạy được một nén nhang, Dạ Huyền sắc mặt vẫn rất ổn
định, không đỏ mặt cũng không thở mạnh hỏi Liễu Nhiễu: “Hồi Âm đâu?”
Đêm qua sau khi Liễu Nhiễu cùng Triêu Ca mây mưa, bởi vì là lần đầu tiên nên
bước chạy có chút xốc xếch, chẳng qua cố cắn răng chịu đựng. Bây giờ lại nghe
giọng nói của Dạ Huyền, ngẩng đầu nhìn người đàn ông tư thế không chút mệt mỏi
kia, giọng điệu bực bội: “Không biết.”
Dừng một chút, Liễu Nhiễu chạy thêm hai bước lại nói: “Lúc ta đến đã không
nhìn thấy nàng.”
Dạ Huyền nhíu mày sắc mặt trở nên phức tạp. Liễu Nhiễu thận trọng không nhịn
được mà hỏi: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì sao?”
Dạ Huyền nhìn Liễu Nhiễu lắc đầu rồi im lặng, chỉ là chậm rãi thả bước chân
lùi về phía sau.
Sau khi chạy bộ xong mọi người tập trung trong rừng trúc. Chưa bao giờ trong
lúc chạy bộ mà Triêu Ca xuất hiện cả. Có thể bởi vì hôm qua say rượu nên sắc
mặt tái nhợt, toàn thân áo trắng phiêu dật như tiên, ngọc thụ lâm phong đứng
trên một cây trúc, ánh mắt không nóng không lạnh.
Ngũ sư huynh tỏ ý mọi người tan cuộc đi ăn sáng, cả đám đệ tử từng nhóm trước
sau rời đi, lúc đi ngang qua Triêu Ca còn rất lễ độ lên tiếng chào: “Đại sư
huynh ngày tốt.”
Triêu Ca chỉ gật nhẹ đầu một cái không có biểu cảm gì đặc biệt.
Duy chỉ có Dạ Huyền là khác, cũng không thèm nhìn Triêu Ca một cái, giống như
trong rừng trúc vốn dĩ không có sự tồn tại của người đó vậy, mắt cứ nhìn thẳng
mà bước qua.
Liễu Nhiễu ở sau lưng Dạ Huyền lúc nhìn thấy Triêu Ca trong đầu lại nhớ đến
chuyện tối qua của hai người, trái tim đập nhanh dời mắt đi chỗ khác, không
dám liếc Triêu Ca một cái.
Nàng cố gắng giữ tốt tâm trạng, lúc đi ngang qua chỗ Triêu Ca mới ngẩng đầu
nhìn Triêu Ca…