Cao Dật giơ tay ra, hứng được nước mắt cô rơi xuống, anh nắm chặt tay, sau đó
ôm cô vào trong ngực.
“Được rồi, anh biết, anh biết, đừng nói nữa, chúng ta không để Tiểu Vũ Điểm đi
học, chờ đến khi tóc con dài ra rồi đi, nhé?” Anh siết chặt lấy người phụ nữ
gầy yếu vô cùng ấy, dùng sức để cô gần lại hơn với mình, hy vọng có thể giảm
bớt cho cô một phân thống khổ.
“Hơn nữa, em không được quên, em không phải mẹ em, Tiểu Vũ Điểm cũng sẽ không
phải em.” Cao Dật lau khô nước mắt cho cô, người phụ nữ này thật sự quá thích
khóc, thích khóc không chịu được
“Nhược Tâm, em yêu Tiểu Vũ Điểm, em yêu con như vậy, sao có thể sẽ để người
khác bắt nạt con được chứ?” Anh dùng sức siết chặt cánh tay, “Mà anh cũng sẽ
không, tuyệt đối!” anh tự cam đoan với chính mình, cũng là cam đoan với Hạ
Nhược Tâm, anh cũng thích Tiểu Vũ Điểm, sao có thể không thương bé được.
Bé là bảo bối của họ mà.
“Vâng, cám ơn, cám ơn anh, Cao Dật.” Hạ Nhược Tâm gắt gao nắm lấy góc áo của
Cao Dật, cám ơn sự thấu hiểu của anh, cám ơn sự chăm sóc của anh, cám ơn anh
có thể cho cô sự an ủi, thế là đủ.
Đúng vậy, cô không phải Thẩm Ý Quân, cô sẽ không bao giờ bạc đãi con mình.
Cô sẽ không trở thành Thẩm Ý Quân thứ hai, cô sẽ luôn yêu Tiểu Vũ Điểm của
mình, sẽ không để cho Hạ Nhược Tâm thứ hai xuất hiện trên thế giới.
Tiểu Vũ Điểm của cô sẽ là đứa trẻ hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương.
Tiểu Vũ Điểm dựa vào sô pha, hơi hơi mở mắt, sau đó ôm chặt lấu búp nê, bé
chơi mệt rồi, cho nên, muốn ngủ, chuyện của người lớn, bé không rõ, cũng mặc
kệ.
“Được rồi, anh thấy cả em và Tiểu Vũ Điểm đều thích khóc.” Cao Dật dùng tay áo
lau nước mắt cho cô, may là cô không thích trang điểm, bằng không hiện tại
nhất định sẽ trở thành mặt mèo.
Hạ Nhược Tâm mặc ngón tay anh mơn trớn trên mặt, cũng chẳng thấy không thoải
mái, cô chỉ thấy an tâm và an toàn.
Cô chậm rãi khép lại đôi mắt, cứ như vậy dựa vào anh, người đàn ông đã cho cô
quá nhiều.
Cao Dật vỗ vai người trong ngực, mà liếc mắt một cái còn có bản sao thu nhỏ
của Hạ Nhược Tâm, anh hơi cười ra tiếng, như vậy rất tốt, hai người đều đã đi
ngủ rồi, như vậy, anh cũng nên đi ngủ thôi.
Anh ôm Hạ Nhược Tâm lên sô pha, đắp chăn lên cho cô, sau đó mới ôm bé con trên
đất lên, đi vào trong phòng anh chuẩn bị riêng cho bé, bên trong toàn bộ đều
là giấy dán tường phim hoạt hình, màu sắc sặc sỡ, búp bê chất thành đống,
chẳng qua bé rất ít khi động tới, phần lớn thời gian bé chỉ chơi một con búp
bê trong tay như thế này.
Anh ôm Tiểu Vũ Điểm đặt lên trên giường, dém chăn lại cẩn thận, còn may là lúc
đứa nhỏ này ngủ rất ngoan, không đá chăn, nếu không lại mệt anh rồi.
Nhẹ nhàng đóng cửa lại, anh đi ra ngoài, ngồi bên cạnh Hạ Nhược Tâm, sau đó
cười, được rồi, hai người đều đã ngủ rồi, như vậy, anh cũng muốn ngủ, cảm giác
này, đúng là không tồi đâu.
Mà anh lại mở mắt ra, trên bàn chất đống đồ ăn, thoạt nhìn chỉ có là ăn tối,
nhưng nếu do cô làm, liền tính là thừa, anh cũng hết cách tưởng tượng
Sự yên tĩnh chẳng mấy khi mới có được, giấc ngủ của ba người, vừa ấm áp cũng
thật bình yên.