Hai người phụ nữ kia cuối cùng cũng nhục nhã đủ rồi, hoặc có lẽ là mắng chửi
hả giận rồi, hoặc giả như không thể tức giận nổi nữa, nhưng những chuyện này
dù sao cũng chẳng có liên quan gì tới Hạ Nhược Tâm, cô thả tay xuống, sau đó
xoay người, đi đến phía sau cái thùng kia.“Tiểu Vũ Điểm, ra đây với mẹ nào.”
Cô vươn tay ra, tuy rằng bị đánh, nhưng trước mặt con gái, cô vĩnh viễn đều
cười.
“Mẹ ơi……” Tiểu Vũ Điểm nhỏ giọng gọi cô, sau đó thân thể be bé lùn xủn từ từ
đi ra, gắt gao ôm chặt cổ Hạ Nhược Tâm, con búp bê cũng rớt xuống đất.
“Mẹ ơi, mẹ có đau không, Tiểu Vũ Điểm thổi cho mẹ……” Tiểu Vũ Điểm thổi lên mặt
Hạ Nhược Tâm, đôi mắt vốn sáng ngời nay đã phủ một tầng nước
“Mẹ không đau, không cần thổi đâu con,” cô lau khô nước mắt trên mặt con, lúc
này mới nhặt con búp bê rơi trên đất kia lên, phủi bụi, thả lại vào ngực con,
tay xoa đầu bé.
Đều là cô không tốt, xem đi, làm Tiểu Vũ Điểm khóc rồi.
“Chúng ta đi về nhé,” cô không nhắc lại chuyện vừa rồi, những chuyện đó là
chuyện của người lớn, không liên quan gì đến con, con chỉ cần biết có mẹ
thương con là được rồi.
Cô ôm con lên, quay về bệnh viện, Tiểu Vũ Điểm vẫn luôn nép vào vai Hạ Nhược
Tâm, nhắm mắt, nhưng khuôn mặt nhỏ của bé lại nhiều thêm mấy phần cảm xúc, mà
những cảm xúc đó, dáng lẽ ra không nên xuất hiện trên khuôn mặt một đứa bé
con, dường như bé đột nhiên trưởng thành hơn không ít.
Hai tay bé nắm chặt, sau đó buông ra, nắm áo Hạ Nhược Tâm, không muốn buông
tay.
Bệnh viện, tiêm xong, Tiểu Vũ Điểm đã mệt nên ngủ rồi, Hạ Nhược Tâm ngồi bên
giường bệnh, để con búp bê sang một bên, sau đó dém lại chăn cho con.
“Cô Hạ……” giọng nói của bác sĩ nhẹ đi rất nhiều, như sợ đánh thức đứa bé đang
ngủ.
“Làm sao vậy, bác sĩ?” Hạ Nhược Tâm quay đầu lại, một nửa bên mặt vẫn hơi
sưng, bất quá, hiển nhiên bác sĩ cũng là người thông minh, cũng không có hỏi
nhiều, dù sao cô như vậy, ông đã nhìn thành quen, dường như mỗi lần đến trên
người cô đều có vết thương, mà ông không rõ, cô thật sự không đau sao?
“Là như vậy, Hạ tiểu thư,” bác sĩ vội vàng thu hồi cảm xúc, “Ngày mai vị Sở
tiên sinh kia sẽ qua xem Tiểu Vũ Điểm, sau đó bàn về chuyện phẫu thuật, cho
nên, mong cô chuẩn bị trước một chút.”
Bác sĩ nói xong, lại không phát hiện Hạ Nhược Tâm đã cứng đờ người.
“Tôi biết rồi, tôi sẽ chuẩn bị tốt,” Hạ Nhược Tâm gật đầu một cái, lại xoay
người đi, nhẹ nhàng vỗ vai con, hơi có chút xuất thần, Tiểu Vũ Điểm, con biết
không, ngày mai là con có thể nhìn thấy ba rồi, tuy rằng ba vẫn không biết sự
tồn tại của con, cũng sẽ không nhận con, nhưng con biết không? Vô tình, ba đã
cứu con.
Tuy rằng trong lòng vẫn thấy khổ sở, nhưng cô vẫn cười như cũ, cười thanh đạm,
cũng cười thỏa mãn, cô chẳng cần gì cà, chỉ cần con gái cô là đủ rồi, cho dù
trên lưng có phải mang bao nhiêu tiếng xấu đi nữa. Cô đặt tay lên mặt, vừa
chạm vào, cảm giác đau đớn đã ập tới, bất quá, chỉ cần con gái được bình an
khoẻ mạnh, người ta đánh cô bao nhiêu cái cũng được.