Edit: Nấm
Mà anh thật sự sẽ giết con gái của cô sao?
Không, không phải, cô Tiểu Vũ Điểm không bẩn, Tiểu Vũ Điểm là một đứa trẻ đáng
yêu như vậy.
Cô bé cũng không hề bẩn, không bẩn……
Sở Luật hút hết điếu này đến điếu khác, anh cũng không phải là người thích hút
thuốc, chỉ là, hiện tại bên chân anh lại là có một đống tàn thuốc.
Anh nhìn chằm chằm thân thể đang rời đi của người phụ nữ kia, trên gương mặt
vốn lạnh băng lại càng lạnh thêm vài phần.
Rõ ràng nói là cô bẩn, nhưng vì cái gì chính anh lại muốn chạm vào cô, hơn
nữa, không hề có một lần hối hận, tựa hồ, không chạm vào mới có thể khiến anh
hối hận, người phụ nữ này là của anh, cho dù cô đã chết, cũng vẫn sẽ là người
của Sở Luật anh.
Nếu cô có con, có con.
Anh đặt tay lên trán, khóe môi mấp máy, nếu có con, anh thật sự sẽ bóp chết
đứa bé kia sao?
Anh dùng sức vò tóc, người phụ nữ kia không có khả năng có con, cô đã vô sinh
rồi.
Hạ Nhược Tâm quay đầu lại liếc mắt nhìn chung cư kia một cái, trong lòng bàn
tay lại ôm những tờ tiền kia, tiền này là bẩn sao? Cô dùng thân thể đổi lấy sự
bẩn thỉu sao? Cô vô lực nhấc khóe môi, trên mặt tái nhợt, chỉ có một mảnh thê
lương bao trùm.
Bệnh viện, Hạ Nhược Tâm gắt gao ôm con gái mình, bệnh tình của Tiểu Vũ Điểm
trở nặng thêm, trên gương mặt nho nhỏ của cô bé, càng thêm một phần tái nhợt,
thậm chí, tóc của cô bé cũng đều đã rụng hết.
“Mẹ……” Ngón tay của Tiểu Vũ Điểm vô lực kéo áo của Hạ Nhược Tâm.
“Làm sao vậy, bảo bối?” Hạ Nhược Tâm tay đặt tay trên đầu đã trống trơn của cô
bé, nỗ lực để bản thân cười rộ lên, cô không muốn để cho con gái nhìn thấy cô
khóc, chính là, cô thật sự lại không nhịn được, cô xoay mặt đi, cuối cùng nước
mắt nơi khóe mắt vẫn trào ra.
“Mẹ, có phải Tiểu Vũ Điểm sắp chết rồi hay không?” Dường như giọng nói mềm mại
của đứa trẻ vang lên, tựa hồ nói một câu cũng không đủ sức, cô bé rất mệt, rất
muốn ngủ, nhưng mà lại không dám ngủ, có một chị gái nhỏ, chính là ngủ, rồi
không còn tỉnh lại chơi cùng cô nữa, hộ sĩ tỷ tỷ nói, chị gái nhỏ đã chết, đã
chết rồi thì sẽ không thấy được mẹ, mà cô bé không muốn rời khỏi mẹ cô.
Cô còn quá nhỏ, quá nhỏ.
Cô bé còn không biết chết là cái gì, chỉ biết nếu đã chết, sẽ không thể ôm búp
bê, sẽ không thể nhìn thấy mẹ nữa.
“Sẽ không, sẽ không, Tiểu Vũ Điểm sao có thể chết được,” Hạ Nhược Tâm dán mặt
mình lên khuôn mặt nhỏ của con gái, nghẹn ngào một tiếng, “Tiểu Vũ Điểm không
thể chết. Bởi vì, có mẹ ở bên cạnh con rồi?”
Cô không ngừng lẩm bẩm tự nói, mà Tiểu Vũ Điểm càng gần sát cô thêm một ít,
vươn tay nhỏ ôm chặt cổ cô, “Mẹ, Tiểu Vũ Điểm không khỏi mẹ, như vậy một mình
mẹ sẽ rất cô đơn, sẽ không có người giúp mẹ giặt quần áo, không có người giúp
mẹ thu quần áo.”
Nghe được giọng nói nho nhỏ của con gái, rốt cuộc Hạ Nhược Tâm không nhịn được
nữa, nước mắt cứ như vậy từng giọt từng giọt rơi xuống người con gái, cô đặt
tay lên đầu đã rụng hết tóc của con gái, gắt gao bế thân thể tựa như đang ngày
càng thêm nhỏ bé của con.
Trong phòng bệnh, Hạ Nhược Tâm đỏ mắt, nghe bác sĩ nói bệnh tình của con mình.
“Bệnh tình của Tiểu Vũ Điểm còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của chúng
tôi,” bác sĩ đặt bệnh án trong tay xuống, ông cho rằng đã khống chế được, chỉ
là không nghĩ tới, sẽ đột nhiên chuyển biến xấu nghiêm trọng như vậy.
Hạ Nhược Tâm dùng sức siết chặt nắm tay, móng tay cũng đã cắm vào lòng bàn
tay. Thân thể của cô không ngừng run rẩy, hiện tại, cơ hồ không nói nổi một
câu nào.