Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước – Chương 217: Anh Muốn Một Đứa Con Gái – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước - Chương 217: Anh Muốn Một Đứa Con Gái

Editor: Tuna

Sở Luật tay nhập bắt được ngón tay của Lý Mạn Ni, trên khuôn mặt anh hiện rõ
nét mõi mệt, trong mắt cũng không hề có một chút dục vọng nào, nói thật, anh
cũng không muốn lắm, càng không có nhiều cảm giác cho lắm, anh bây giờ đối với
chuyện trai gái, không có nhiều ham thích, nếu được, anh tình nguyện có thể đi
ngủ một mình, nhưng mà, vợ anh bây giờ đang chủ động tiếp cận anh, chuyện này
đối với người trước nay đều kiêu ngạo như cô ấy, quả thực sẽ rất khó xử.

Nếu cô ấy muốn, anh liền cho, có lẽ bọn họ có thể có một đứa con, anh thật sự
rất muốn có một đứa nhỏ, đặc biệt là bé gái, một bé gái giống y như Dĩ Hiên
lúc nhỏ vậy, anh sẽ yêu thương nó, thực yêu nó, đem tất cả mọi thứ để dành cho
nó.

Anh xoay người, nhẹ nhàng bế Lý Mạn Ni lên, hướng về phía giường, rất nhanh,
trên sàn nhà rơi vãi quần áo của hai người bọn họ, hai thân ảnh giao diệp, sau
đó chính là thanh âm nguyên thủy đồng điệu của ha người nam nữ, khiến cả ánh
trăng bên ngoài cũng ngượng ngùng mà núp bóng, phần tươi đẹp này đúng là khiến
người ta đỏ mặt tía tai.

Trong bóng đêm, Hạ Nhược Tâm bỗng nhiên kinh hãi ngồi dậy, cô mở hai mắt, tay
bất tri bất giác đặt ở trên mặt chính mình, lại cảm giác được một mảng ướt át
của nước mắt.

Từ khi nào mà….cô lại khóc như vậy.

“Mẹ……”

Thanh âm nho nhỏ truyền đến, cô lại vội vàng nằm xuống, đem con gái ôm vào
trong ngực, sau đó vươn tay lấy oa oa, đặt ở trong lòng ngực con gái, cảm giác
oa oa được hai tay nhỏ ôm chặt, cô mới khẽ vỗ về con gái bảo bối của mình.

Trong bóng đêm, có một tiếng nói cực kì ôn nhu vang lên.

“Ngủ đi, cục cưng, mẹ ở đây, ở chỗ này, mẹ sẽ bồi con, ở bên con cho đến khi
nào mẹ không còn sức để tiếp tục, tin tưởng mẹ, mẹ nhất định sẽ chết sớm hơn
con, mà con hãy mang theo sinh mệnh mà mẹ cho, chậm rãi trãi qua cả đời
người.”

Cô cúi đầu, cẩn thận đem con gái nhỏ ôm chặt vào lòng thêm một chút, chỉ là
không biết vì cái gì, nước mắt lại rơi, rõ ràng là cô không muốn khóc, nhưng
lại ngăn không được, cứ như vậy không ngừng, không ngừng.

Vì sao cô lại đau lòng như vậy, đau đến không có chừng mực, khi nào mới có thể
kết thúc, khi nào mới có thể giải thoát?

Cô nhắm lại cứ lặng lẽ để nước mắt lăn dài đến hai bên mang tai, mang đến một
loại lạnh lẽo, lạnh thấu tâm can.

Sở Luật đem tay đặt ở trước ngực, ngay vị trí của con tim, hơi hơi nghiêng
đầu, Lý Mạn Ni đã ngủ rồi, trên mặt cô ấy mang chút nhàn nhạt đỏ ửng, có thể
thấy được vừa rồi tình cảm mãnh liệt, đã làm cô mệt chết rồi.

Nhưng mà, anh lại không có, anh cho rằng chỉ cần như vậy là có thể ngủ, nhưng
mà, cô ấy sai rồi, mà anh cũng sai rồi, lòng anh lại tăng thêm chút trống
rỗng, chút hỗn độn, cũng là một chút khó nhằn mà cân bằng lại, anh ngồi dậy,
cầm lấy quần áo của mình, tay đặt ở túi tiền vuốt cái gì đó.

Thẳng đến khi đụng phải một vật góc cạnh, trong nháy mắt cơ hồ đã cắt trúng
tay anh.

Ánh đèn nhỏ ở đầu giường vẫn đang sáng, ánh sáng thập phần ấm áp cùng mềm mại,
nhưng dù là vậy cũng không khiến cho gương mặt anh nhu hòa đi chút nào, vẫn cứ
lãnh ngạnh cùng cứng nhắc như vậy, trên người của người đàn ông này không biết
còn có những vật như thế nào nữa, so với bốn năm trước, tựa hồ, những đồ vật
thân thiết ôn nhu đó đã hoàn toàn biến mất.

Lấy đồ vật bên trong quần áo ra, ngay cả chính bản thân anh cũng không phát
hiện ra, bất giác động tác của anh lại rất nhẹ nhàng.