Editor: Tuna
“Mẹ, con cầu xin người.”
Hạ Nhược Tâm vội vàng tiến lên, đôi tay ôm chặt lấy hai chân Thẩm Ý Quân, mẹ,
cô khóc cầu xin, cho dù con tội lỗi tầy trời, nhưng đứa nhỏ cũng không có làm
sai mà.
“Con bé mới ba tuổi, con bé cái gì cũng không biết, nó là cháu ngoại của người
mà, con bé rất đáng yêu, cầu xin mẹ, cầu xin người cứu con bé, coi như là
người thương hại con bé có được không, chỉ cần người chịu cứu con bé, mẹ đối
với con thế nào cũng được, muốn con chết cũng được, chỉ cần mẹ có thể cứu con
gái của con là được.”
Hạ Nhược Tâm gắt gao nắm lấy chân của Thẩm Ý Quân, càng không dám buông, nếu
buông ra, có khả năng cô sẽ đánh mất Tiểu Vũ Điềm của cô.
Trên mặt Thẩm Ý Quân hiện lên một tia do dự, cô nhắm chặt hai mắt lại, chỉ là
trong mắt lại hiện lên bóng dáng của Hạ Dĩ Hiên, bốn năm này Hạ Minh Chính
buồn bực không vui, còn có cả sự áy náy của bà, đều là do cô tạo thành, đều
làdo Hạ Nhược Tâm tạo thành, cô huỷ hoại Hạ gia, huỷ hoại Hạ Minh Chính, cũng
là huỷ hoại bà.
“Đây là báo ứng, Hạ Nhược Tâm, đây tất cả đều là nghiệt mà cô gây ra.”
Bà hạ quyết tâm, dùng sức kéo chân mình, Hạ Nhược Tâm bất đắc dĩ ôm thật chặt,
khiến bà không thể di chuyển dù một bước.
“Mẹ, con cầu xin ngươi……” Hạ Nhược Tâm quỳ rạp trên mặt đất, trên mặt trên
người toàn bộ đều là bùn đất, cả người chật vật bất kham, liền cho dù tay trái
của cô không có một chút sức lực, nhưng, cô vẫn gắt gao ôm lấy hai chân của Hạ
Ý Quân, một chút cũng không thể buông, không thể.
“Con cầu xin người, hãy cứu con bé, cứu lấy con gái của con, được không? Bây
giờ chỉ có một mình con bé ở trong bệnh viện, không có người chiếu cố nó, cũng
không có ai thương con bé, con bé từ nhỏ đã theo con chịu khổ, đã đủ đáng
thương rồi, mẹ, con xin mẹ, con sẽ làm trâu làm ngựa cho mẹ, cầu xin mẹ……”
Sắc mặt Thẩm Ý Quân càng thêm khó coi, trong lòng cũng có một loại cảm giác
bất kham, ngay cả chạm và cô bà cũng không muốn.
“Người tới, đem kẻ điên này ra ngoài cho tôi!” Bà hướng về phía bên trong lớn
tiếng gào thét, không thể chịu đựng được Hạ Nhược Tâm như vậy, càng không thể
chịu được chính mình.
Từ trong nhà xuất hiện hai người phụ nữ to lớn.
“Lôi đi, nhanh lôi đi đi, đúng là đồ điên!” Bà không còn cách nào khác ngoài
la lên, bây giờ trong mắt bà, Hạ Nhược Tâm chính là kẻ điên, chính là một kẻ
điên không quen biết.
“Mẹ……” Oanh một tiếng sấm, che lấp hết tất cả âm thanh của cô, Thẩm Ý Quân tựa
như đang trốn tránh cái gì đó, chạy vào bên trong Hạ gia, phịch một tiếng, cửa
đóng lại.
Mà Hạ Nhược Tâm bị ném ở cửa, bọn họ làm đau tay trái của cô, mà nàng tay phải
của cô vẫn cứ duỗi ra tựa như muốn bắt giữ lấy cái gì đó? Tựa như bốn năm
trước vậy, khi cô đi tìm bà ấy, nhưng điều cô nhận được chỉ là sự cự tuyệt xa
xăm vạn dặm của bà ấy.
Từng hạt mưa rơi xuống như đao chặt đứt mối quan hệ của bọn họ, rơi lên người
cô, trên mặt cô, trời càng lúc càng u ám.
“Vì sao người lại tàn nhẫn như vậy, con bé là cháu ngoại của người kia mà, vì
sao, con đã cầu xin người đến vậy, người đều thờ ơ, tại sao người vẫn không
chịu xem con là con gái.”
“Đây là mẹ của cô, mẹ ruột, ha ha, mẹ ruột của cô…!”
Cô giãy giụa đứng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm căn nhà xa hoa trước mặt, “Bà
nói bà không muốn có đứa con gái như tôi, nhưng mà, bà biết không? Tôi cũng
không có người mẹ như bà, a……” Cô cười, nước mắt tuôn theo làn mưa, “bà hận
tôi, mà tôi, cũng hận bà.”
Mưa không ngừng rơi xuống, Hạ Nhược Tâm từ trên mặt đất bò lên, cô vươn tay
lau nước mưa trên mặt, cũng không biết là do mưa hay nước mắt, là nhòe đi đôi
mắt của cố.