“Tôi cũng muốn: “Vẻ mặt Đỗ Tĩnh Đường oán niệm: Thế nhưng lừa bán người là
phạm pháp, nhóc con: ” Anh ta đùa với đứa trẻ trong ngực: “Nhớ về sau đừng cho
người lạ ôm biết không? Không ai có thể giống như chú đây, đẹp trai như vậy,
lại tốt tính như vậy.” Sau khi nói xong, Đỗ Tĩnh Đường có chút không nỡ buông
đứa bé đáng yêu, kỳ thật anh ta còn muốn ôm, chỉ là người kia đã ôm.
Tay của anh ta đặt ở trên đầu Tiểu Vũ Điểm: “Nhớ kỹ, đừng nghe người không
biết, cũng không đi theo họ, không ăn đồ họ đưa, giống như người quái dị vừa
rồi.”
Tiểu Vũ Điểm nhẹ nhàng gật đầu một cái: ” Vâng, chú kia là người xấu, còn chú
không phải người xấu: ” CÔ bé ngẩng khuôn mặt nhỏ của mình, người nào đối tốt
với cô bé, người nào không tốt với cô bé, từ trước đến nay trẻ con đều rất
trực tiếp.
“Làm sao cháu biết chú không phải người xấu, có lẽ chú cũng vậy?” Đỗ Tĩnh
Đường chỉ chỉ mặt mình, bị người nói thành người tốt, anh ta thật cao hứng.
Tiểu Vũ Điểm hé miệng nhỏ cười một tiếng, môi nhỏ như thạch giương lên: ” Chú
có đôi mắt giống dì.”
Mà khóe miệng Đỗ Tĩnh Đường giật một cái, ý của nhóc này là anh ta giống phụ
nữ sao?
“Dì là người tốt, cho nên có thể nhìn Tiểu Vũ Điểm như vậy: ” Cô bé phát hiện
sắc mặt Đỗ Tĩnh Đường đột biến sắc, không nhanh không chậm nói.
Mà Đỗ Tĩnh Đường lại xoa đầu cô bé, kém chút vò tóc cô bé thành ổ gà rồi.
Cuối cùng anh ta hiểu ý của cô bé.
Anh ta suýt chút thổ huyết, anh ta là đàn ông, tuy ở cùng người kia, anh ta
không giống, nhưng vẫn có thể là một người đàn ông hàng thật giá thật, người
đàn ông ba chân.
“Buông cô bé ra.” Đỗ Tĩnh Đường vừa định dời tay của mình, lại nghe được một
giọng còn lạnh lẽo hơn Đông Phương Kính.
Mà lúc này, một người đàn ông chậm rãi bước về phía bọn họ.
Tiểu Vũ Điểm dùng sức nâng đầu của mình lên, thẳng đến khi người đàn ông lại
gần một chút, lông mi thật dài chớp một cái, chú này cô bé biết. Là người
trong bệnh viện.
Cao Dật đi qua, trực tiếp xoay người ôm lấy nhóc con, cô bé không biết mình
nguy hiểm cỡ nào, nếu như mẹ của cô bé mất đi cô bé, người phụ nữ kia tuyệt
đối không cách nào sống tiếp.
Ôm lấy đứa bé, Cao Dật mới nhìn về phía Đỗ Tĩnh Đường, trong mắt hai người đều
mang theo thăm dò đối phương.
“Vị tiên sinh này, anh có thể là hiểu lầm, chúng tôi chẳng qua là vừa lúc đi
ngang qua, thấy được có một người đàn ông muốn mang cô bé đi thôi, vừa vặn
giúp đỡ, không có ác ý.”
Đỗ Tĩnh Đường lui lại bên người Đông Phương Kính, thoải mái giải thích, dù sao
bọn họ không có làm việc gì trái với lương tâm, đương nhiên không cần bất an.
Tiểu Vũ Điểm dùng sức gật cái đầu nhỏ, chẳng qua khuôn mặt nhỏ lại tựa vào
ngực Cao Dật, chú ôm cô bé là người tốt, đây là mẹ nói, cho nên chú ấy là
người tốt, bời vì, xưa nay mẹ không lừa gạt, Tiểu Vũ Điểm không cho người xấu
ôm, thế nhưng người tốt có thể.
Mà động tác Tiểu Vũ Điểm, liền để Cao Dật tin tưởng Đỗ Tĩnh Đường nói, đúng là
bọn họ cứu được Tiểu Vũ Điểm, đứa nhỏ này, vốn thông minh hơn tuổi rất nhiều:
“Cám ơn hai người.” Cao Dật ôm chặt đứa bé trong ngực, nhưng trong lòng bởi vì
lời bọn họ nói có chút không thoải mái, nếu như không phải nhờ bọn họ, khả
năng người phụ nữ kia sẽ mất đi đứa bé này rồi.