Má Tinh Tinh sưng lớn, khóe miệng xuất hiện một tơ máu.
“Cái tát vừa rồi ngươi tặng ta, ta sẽ ghi tạc trong tâm. Ta muốn xem rốt cuộc
ngươi sẽ thảm hại đến mức nào.” Tinh Tinh đột nhiên cười khanh khác. Nàng vươn
chiếc lưỡi nhỏ nhắn đỏ hồng liếm vệt máu nơi khóe miệng, xoay người bước ra
khỏi phòng.
Mộc Hàm Yên chán nản vô lưc, ngồi thụp thuống. Con mắt đẹp như tranh vẽ ánh
lên nhiều sắc thái phức tạp, có vui mừng, có ưu thương, lại có vài phần thống
khổ.
“Hắn chắc hận ta thấu xương. Nếu…” Mộc Hàm Yên khẽ than thở, tâm tình tràn
ngập cảm giác cô đơn, bất lực…
Ánh mặt trời đầu xuân ấm áp mênh mang chiếu rọi làm cho con người ta mơ màng
trầm ngâm, có thể ru ngủ tâm tình đang trầm muộn.
Long Nhất nằm trên nóc nhà, hai tay đan chéo, gối sau đầu. Tâm tình thư thái
như đang tận hưởng những tia nắng ấm áp rọi xuống trên người mình. Lệ Thanh
cùng Man Ngưu ôm binh khí ngồi ngay sau hắn. Ánh mắt nhìn vào hư vô. Hẳn là
hai người cũng đang chìm đắm trong suy tưởng.
Chỉ còn ba ngày nữa, Tây Môn Nộ sẽ chính thức hoàn thành nghi thức đăng cơ.
Đến hôm nay nữ hoàng Nạp Lan đế quốc, Nạp Lan Như Nguyệt mới đến Đằng Long
thành. Ngày mai, Bắc Đường Vũ mới xuất lĩnh quân đội liên minh hai nước cùng
tiểu hồ ly Bối Toa, đại biểu cho Thú Nhân tộc đến. Toàn bộ mỹ nữ xung quanh
cuối cùng cũng tụ tập bên hắn làm cho Long Nhất chìm đắm trong mem ôn nhu của
ái tình. Cuộc sống tràn ngập tư vị khiến cho thần tiên cũng phải ghen tị.
Long Nhất chỉ tiếc nuối một việc duy nhất là Vô Song. Nàng hộ tống Thước Á
hoàng hậu Liên Tâm tới băng nguyên đã lâu, nhưng đến nay vẫn bặt vô âm tín. Lo
lắng có chuyện phát sinh, hắn thầm nhủ, đợi Tây Môn Nộ cha hắn đăng cơ, hắn
phải tự mình đi băng nguyên một chuyến mới được.
Còn có nha đầu Lãnh U U, sau khi Man Ngưu đưa nàng đến Tinh Linh sâm lâm, liền
lập tức bế quan. Cũng không biết mấy hôm nữa có đến bên hắn không nữa.
Lúc này, trong viện tụ tập một đại đội mỹ nhân quốc sắc thiên hương. Tiếng
trêu đùa oanh oanh yến yến, hăng hái bừng bừng vang vọng đất trời. Sợ rằng nếu
để người khác chứng kiến, ngay cả con ngươi cũng muốn lòi ra ngoài. Loại mỹ
nhân cấp bậc như vậy thấy một hai người đã là khó, hà huống chi lại cả một đàn
như vậy lại không khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi. Ngoại trừ cái tên Long
Nhất quái thai này, sợ rằng người khác không cách nào tiêu thụ nổi.
“Phu quân, xuống đây. Mễ Đễ Nhĩ* các nàng muốn đi dạo. Chúng ta cùng đi nào”
Nam Cung Hương Vân bắc loa tay, hướng nóc nhà gọi Long Nhất.
(* do lâu lắm không dịch nên mấy chương trước tớ để tên là Thước Đế Nhân, là
con rồng chị của Tiểu Nữu đó. Sorry mọi người ha)
Long Nhất ngồi dậy, nhìn đám nữ nhân quốc sắc thiên hương đang ầm mỹ cười đùa
tản bộ, còn không khiến cho tình hình loạn tung loạn mù lên a?
“Kêu hộ vệ đi theo thôi. Phu quân ta còn phải tu thân dưỡng tính, không đi
được đâu.” Long Nhất cười nói. Hộ tống cả một đám đàn bà đi dạo, cười đùa thật
chẳng còn gì kinh khủng bằng. Một người trong số đó cũng không dễ ứng phó chứ
đừng nói là cả một đống như vậy.
“Các tỷ muội, không cần để ý đến hắn. Chúng ta đi.” Phong Linh mắt sáng long
lanh nhìn Long Nhất, dịu dàng nói với những người bên cạnh. Cả đám biến thành
một đoàn đi ra ngỏi Tây Môn phủ.
Đối với những mỹ nhân này, Long Nhất cũng không cần lo lắng. Có hộ vệ Tây Môn
gia tộc đi theo, còn ai dám đến trêu ghẹo các nàng. Mà nói đi cũng phải nói
lại, mấy tiểu yêu tinh này tha không trêu ghẹo người ta đã là may mắn rồi a.
Vạn nhất có người bất hạnh muốn trêu chọc các nàng, hắn cũng chỉ còn nước cầu
kinh mong cho người đó sớm siêu thoát à.
“Ha ha, Tây Môn thiếu gia thật nhàn nhã a, muốn uống chút không?” Bỗng nhiên,
trong viện xuất hiện một đại hán. Tiếng cười của hắn khiến cho nóc nhà rung
rung như gặp bão, dường như muốn thổi bay.
“Mạc Ngôn lão huynh, muốn uống rượu thì không khó. Bảo phòng bếp đem rượu và
thức ăn lên là được.” Long Nhất cười nói. Thì ra đúng là người hắn lôi kéo vào
thưởng kim thợ săn công hội – cuồng sư Mạc Ngôn.
Cuồng sư phi thân lên nóc nhà, cười nói: “Không cần không cần. Rượu với thức
ăn ta mang sẵn đây rồi. Lại đây nào, Lệ huynh Ngưu huynh, cùng lại đây uống
cho thống khoái nào.” Cuồng Sư từ không gian giới chỉ mang một lúc hơn mười vò
rượu ngon cùng thức ăn nóng hổi đặt ra, lập tức bật nắp một bình, uống một
ngụm thật lớn rồi phun ra một hơi tửu khí, cười nói: “Lần trước uống Bách Hoa
Nhưỡng của Tây Môn thiếu gia, thật sự là miên hương không dứt. Phải cái rượu
đó không đủ mạnh. Làm nam nhân phải uống loại liệt tửu mạnh mẽ này của người
lùn. Nào, mời.”
Long Nhất cười ha hả, cũng không khách khí, nâng một vò rượu, uống một ngụm
lớn.
“Không sai, loại rượu này cũng mạnh. Bất quá ta đã từng uống qua loại rượu còn
mạnh hơn ở hoàng cung Nạp Lan đế quốc – Hải Hồn, bất quá mới được hưởng thụ
loại rượu chưa đủ năm, thật sự là đáng tiếc a.” Long Nhất bồi hồi nói. Theo
hắn thì chỉ có duy nhất loại rượu đó có thể so sánh với Bách Hoa Nhưỡng của
Tinh Linh tộc.
Bốn cái nam nhân ngươi mời ta uống, tửu ý dâng trào. Đột nhiên, một đợt lễ
pháo vang rộn ngoài cửa Bắc thành.
“Là Nguyệt nhi tới.” Long Nhất trong lòng vui vẻ, cũng bất chấp đang ngồi uống
rượu, thân hình chợt nhoáng lên, lập tức biến mất. Trên nóc nhà chỉ còn lại ba
người túy nhãn mông lung nhìn nhau ngơ ngác.
“Lệ huynh, Ngưu huynh. Tây Môn thiếu gia đi bồi tiếp mỹ nhân. Mấy huynh đệ
chúng ta tiếp tục uống đi.” Cuồng sư cười nói. Man Ngưu cùng với Lệ Thanh vốn
định đuổi theo. Chỉ là tộc độc Long Nhất quá nhanh. Với cả Long Nhất cùng Nạp
Lan Như Nguyệt gặp nhau, mình đi tới chẳng phải là quấy rầy bọn họ sao? Liền
lập tức ngồi xuống tiếp tục uống rượu cùng Cuồng Sư.
Chỉ trong chớp mắt, Long Nhất đã tới cửa Bắc, liền thấy xa đội Nạp Lan đế quốc
cách đó không xa đang chậm rãi tiến tới. Hơn mười xe ngựa hào hoa, chính gữa
là một chiếc phượng xa trang hoàng lộng lẫy, xa hoa chí cực, có năm nghìn tinh
binh hộ tống.
Đội ngũ càng ngày càng gần, đứng từ xa đã có thể thấy mặt người kị binh đi
đầu.
Lúc này, từ trong Phượng xa, một bàn tay nhỏ nhắm khẽ hé chiếc rèm phía trước,
đôi mắt tinh quái nhìn qua khe hở đánh giá bên ngoài.
“Tỷ tỷ, mau đến đây xem. Hình như tỷ phu đang đứng trên cổng thành chờ chúng
ta.” Tiểu la lỵ hưng phấn nói với Nạp Lan Như Nguyệt.
“Thật không?” Nạp Lan Như Nguyệt mặc trang phục nữ hoàng hoa lệ, nghe thấy
tình lang đang đứng chờ mình, thấp thỏm đứng ngồi không yên. Liền rời khỏi
nguyễn sàng tiến lên nhìn.
Với mục lực của Long Nhất, từ xa đã thấy được Nạp Lan Như Mộng, nụ cười trên
miệng càng lúc càng mở rộng. Như Nguyệt lần này đi amng theo muội muội bảo
bối, không phải là càng thêm khoái trá sao?
Nạp Lan Như Nguyệt kéo muội muội nàng lại, nhìn ra ngoài khe hở nhưng lại
không thấy bóng dáng ai trên cổng thành cả,
“Nha đầu chết tiệt này, dám gạt ta. Xem ta xử lý cái mông thế nào.” Nạp Lan
Như Nguyệt trừng mắt với muội muội. Hai nàng đều lộ thần sắc không vui.
“Nguyệt nhi, nàng muốn đánh mông ai đấy?”
Cái rèm chợt động, hình ảnh Long Nhất theo tiếng nói trầm thấp chậm rãi ngưng
tụ tựa như từ trong hư ảo đi ra.