Ám ảnh kỵ binh đoàn tấn công ào ạt như thủy triều. Cung thủ trong ám vệ quân
bắn tên như mưa lên tường thành để áp chế, mà ma pháp sư lúc này cũng bắt đầu
phát huy tác dụng.
Quân tấn công nhanh chóng xé nát đội hình phòng ngự của đám hộ cung. Trường
thương kỵ sĩ phát ra quang mang chói mắt, vung lên như gặt lúa, phút chốc cướp
đi tính mạng vô số cấm vệ quân.
“Cung thủ cùng ma pháp sư tiếp tục dùng tên áp chế đối phương. Còn lại tất cả
tiến lên chặt đầu Long Chiến.” Long Nhất vừa thấy đội hình phòng ngự của đối
phương đã bị phá vỡ, lập tức ra lệnh tất cả binh lính mạnh mẽ tấn công vào
hoàng cung.
Long Nhất nhìn khắp nơi, thấy Long Chiến giả cùng thái tử Long Ưng đang bối
rối lui lại phía sau. Dứt khoát không thể để cho chúng nó thoát. Vi cầm tặc,
tiên cầm vương (đại loại như là đánh rắn phải đánh rập đầu). Chỉ cần bắt được
bọn chúng, không tin đám binh lính này còn sĩ khí để tiếp tục chiến đấu.
Long Nhất điểm nhẹ mũi chân, thân hình như tia chớp bắn về phía hai “cha con”
Long Chiến. Ma đấu khí bảy màu chói lóa đột nhiên bạo khởi đánh tới, như một
chiếc cầu vồng đột ngột xuất hiện.
Đám thân vệ bên cạnh thấy có nguy hiểm, lập tức tạo thành một bức tường người
đứng che cho hai “cha con” Long Chiến. Chỉ nghe “phập phập”, hơn mười cái đầu
đã bay vọt lên không trung, máu phun ngập trời.
Chỉ ngừng lại trong nháy mắt, đám Hắc Ám võ sỹ đã đột nhiên xuất hiện bao vây
xung quanh Long Nhất. Long Chiến cùng Long Ưng nhân cơ hội này mà chạy xa.
Hơn hai vạn Hắc Ám võ sĩ xuất hiện khiến Long Nhất mất hết ưu thế vừa rồi. Đám
võ sĩ này không biết đau đớn, không có tình cảm. Là một bộ máy giết người thực
lực có thể so với kiếm sư, thật sự vô cùng cường hãn, mũi kiếm màu đen chém ra
tựa hồ như che kín mây trời. Chỉ nghe thấy tiếng “choang choang” vang lên
không ngớt. Ám vệ quân trong nháy mắt tổn thất thảm trọng.
Long Nhất lo lắng đến cứng người. Mộc Hàm Yên kia chết đi đằng nào rồi? Nàng
ta không phải nói là có biện pháp để đối phó đám Hắc Ám võ sĩ này sao? Không
phải trong thời khắc quan trọng này lại bị nàng ta thọc sau lưng một phát chứ.
Hơn hai vạn Hắc Ám võ sỹ thêm vào Long Chiến còn có hơn mười vạn binh mã. Long
Nhất lúc này đã lâm vào thế thập diện mai phục.
Long Chiến cùng Long Ưng nhanh chóng thoát ra khỏi vùng chiến sự, đang đứng ở
một cung điện, từ xa xa đứng nhìn hai bên chém giết.
“Phụ hoàng, cũng còn may chúng ta còn có Hắc Ám võ sĩ. Hiện tại Tây Môn gia
tộc đi đứt rồi.” Long Ưng lau mồ hôi lạnh trên trán. Trong lòng cực kì vui
mừng. Đòn tập kích vừa rồi của Long Nhất khiến hắn sợ hãi cùng cực.
“Đúng vậy, Tây Môn gia tộc xong đời rồi. Chỉ là Long thị hoàng tộc còn xong
đời sớm hơn cả Tây Môn gia tộc.” Long Chiến nói, ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chặp
Long Ưng.
“Phụ… Phụ hoàng. Người…” Thái tử Long Ưng bị Long Chiến nhìn với ánh mắt thâm
độc. Trống ngực thình thịch, không tự chủ được lùi lại hai bước, đột nhiên cảm
giác phụ hoàng của hắn hình như đã biến thành người khác.
“Ngươi không phải rất thấy hứng thú với trớ chú thuật sao? Ngươi đoán xem ta
hạ loại nào vào người ngươi?” nụ cười của Long Chiến trở nên âm độc vô cùng.
Vẻ mặt mang theo một chút cuồng nhiệt không tên. Mãnh Hổ vương triều bị Thiên
Long đại đế hủy diệt hơn năm trăm năm trước cuối cũng đã có thể xuất hiện
trước mặt nhân loại một lần nữa.
“Ngươi không phải phụ hoàng… Ngươi… Ngươi rốt cục là ai?” Long Ưng tỉnh táo
lại một chút, lớn tiếng hỏi.
“Ngay cả điều này cũng không đoán ra. Ngươi thật sự ngu tới mức không còn
thuốc chữa nữa rồi. Cuồng Long đế quốc bị diệt trong tay ngươi cũng không lấy
làm oan uổng.” Long Chiến cười to ha hả.
Long Ưng sắc mặt tái nhợt, đột nhiên thân hình chấn động, tay chỉ mặt Long
Chiến nói: “Là ngươi, ngươi chính là tên quân sư mất tích. Ngươi làm gì phụ
hoàng ta?”
Long Chiến, không, bây giờ nên xưng là quân sư, âm hiểm cười nói: “Chuyện này
còn cần phải hỏi sao? Ngươi đã biết rồi, yên tâm xuống dưới bầu bạn với phụ
hoàng ngươi đi.
“Người đâu? Người đâu? Các ngươi có nghe thấy gì không? Còn không mau bắt tên
nghịch tặc này lại cho ta.” Sắc mặt Long Ưng tái nhợt, lớn tiếng ra lệnh đám
thủ vệ bên cạnh. Chỉ có điều đám người này lại không hề nhúc nhích. Hiển nhiên
bởi chúng đâu phải binh lính của Cuồng Long đế quốc.
Quân sư cười hắc hắc, miệng bắt đầu lẩm nhẩm chú ngữ khiến đầu Long Ưng đột
nhiên đau đớn như hàng ngàn hàng vạn con sâu từ đại não bò ra toàn thân. Thế
nhưng đến cuối cùng thì đầu óc hắn vẫn tỉnh táo. Loại hành hạ thể xác và tinh
thần này quả thực không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
“Ta giết ngươi.” Long Ưng điên cuồng hét lớn, vọt tới bên người gã quân sư.
Một bước, hai bước… Đột nhiên da trên tay hắn từng mảng từng mảng rơi xuống.
Quá là khủng bố.
Đến khi Long Ưng đến trước mặt quân sư thì da thịt hắn đã rơi sạch, chỉ còn
lại bộ xương máu me đầm đìa, cuối cùng cũng không cam lòng ngã xuống.
Lúc này, Long Nhất đã thả đám Long Nhị, Hỏa Kỳ Lân, Tiểu Tam, Cuồng Lôi Thú từ
trong không gian giới chỉ ra, đồng thời còn có mấy trăm âm linh màu đỏ như
máu.
Long Nhị dụng thanh huyết sắc liêm đao múa may ngập trời, tạo thành vô vàn đạo
hồng sắc tử vong. Hắn nhảy vào giữa đám Hắc Ám võ sỹ như chốn không người,
chặt đứt đầu hơn một trăm tên Hắc Ám võ sỹ như giết mấy con gà con. Đầu rơi
lông lốc.
Hỏa Kỳ Lân dùng kỳ lân thánh hỏa, Tiểu Tam dùng thánh quang, Cuồng Lôi Thú
phát xuất lôi điện không ngừng. Còn có đám huyết sắc âm linh tạo thành sương
mù. Chiến cuộc lại một lần nữa đảo chiều.
Quân sư sững sờ nhìn thấy hết thảy, dường như từ trên mây cao té xuống thâm
sâu cùng cốc, vừa vui vừa buồn khiến người không thể nào chịu đựng được.
“Quân sư, ngươi đầu hàng đi.” Long Nhất không biết đã tới cách hắn không xa từ
bao giờ, thản nhiên nói.
“Đầu hàng? Ha ha, từ khi bắt đầu kế hoạch, ta đã nghĩ tới hậu quả khi thất
bại. Nhưng dù cho có thảm bại cũng không cho Tây Môn gia tộc các ngươi dễ chịu
đâu.” Ánh mắt quân sư càng trở nên lạnh lẽo. Sống hay chết đối với hắn lúc này
cũng không còn quan trọng nữa.
Ngay lúc này, cả Đằng Long thành rung động dữ dội như bị động đất. Vô vàn
tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng khắp trong ngoài thành.
Long Nhất kinh hãi phi thân lên không trung. Cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến
hắn dường như muốn tê liệt. Chỉ thấy trong Đằng Long thành không biết đã xuất
hiện hơn mười vạn quân từ lúc nào. Bọn chúng phân tán khắp nơi, giết hại bá
tánh Đằng Long thành. Bất kể già trẻ lớn bé đều không tha. Hơn mười vạn quân
này chính xác mà nói không phải là quân đội mà là một đám thổ phỉ.
“Ngươi đoán không sai. Chúng không phải quân đội mà là một đám phỉ tặc do ta
nuôi dưỡng. Bọn chúng dùng Thất Tâm Tán của ta xong liền trở nên điên cuồng.
Mặc dù lực chiến đấu không đáng kể, nhưng để giết đám dân đen thì có thừa. Ha
ha ha. Hôm nay ta dùng máu tươi nhuộm đỏ Đằng Long thành, khiến Đằng Long biến
thành một dòng sông máu.” Quân sư cười điên cuồng nói, giống như phát điên.
Khóe miệng Long Nhất nhất thời co quắp (lần đầu tiên thấy kiểu khó xử mà co
quắp miệng :-s). Mặc dù thần thú xuất hiện khiến thế cục thay đổi. Nhưng chiến
đấu cũng không phải nhất thời nửa khắc có thể chấm dứt. Hắn căn bản không có
năng lực ngăn cản cảnh đồ sát toàn thành này. Tên quân sư này thật là thủ đoạn
tàn độc.
Long Nhất nheo nheo mắt, trên mình tỏa ra sát khí lạnh như băng. Dân chúng
toàn thành đang bị đồ sát tàn nhẫn. Đây là sự thật mà hắn không thể tiếp nhận.
“Ngươi đáng chết.” Long Nhất vừa nói xong ba chữ. Một đạo ma đấu khí bảy mầu
hung hãn đánh tới vị trí trái tim tên quân sư.
Quân sư cúi đầu nhìn xuống bộ ngực đang tuôn máu tươi xối xả, trên mặt vẫn
mang theo nụ cười quỷ dị như cũ, thân thể thẳng đờ ngã ngửa về phía sau.
“Phụ hoàng, không…” Đúng lúc này, trên không trung truyền đến tiếng kêu bi ai.
Một thân ảnh màu đỏ đột nhiên hạ xuống đỡ lấy tên quân sự.
“Linh Nhi.” Long Nhất cả kinh. Nhìn vẻ mặt bi thương tuyệt vọng của Long Linh
Nhi.
“Nhị ca.” Tiếng gọi nhẹ nhàng vừa lan đến đã thấy Tây Môn Vô Hận thấy một thân
tế tự bào trắng toát hạ xuống phía sau nàng ta. Mái tóc dài tung bay khiến
nàng càng thêm vẻ xuất trần. Bên cạnh nàng là nữ tử đã lâu không gặp – Lâm Na.
Hai nàng nhìn Long Nhất, rồi ánh mắt lại rơi xuống trên người Long Linh Nhi
đang khóc rống lên. Các nàng thế nào cũng không tưởng được thời khắc gặp mặt
lại ở trong tình huống như thế này. Đằng Long thành đã không còn phồn hoa. Nó
từ thiên đường đã biến thành địa ngục. Đặc biệt đáng thương là Long Linh Nhi.
Chính mắt nàng đã nhìn thấy người nàng yêu thương nhất giết chết cha nàng.
“Tại sao lại như vậy? Tại sao?” Long Linh Nhi giữ chặt tay trên ngực tên quân
sư ngăn máu tiếp tục chảy. Giọng như thất hồn lạc phách, thì thào nói.
“Linh nhi, nghe ta nói.” Long Nhất vừa lên tiếng, đã kéo Long Linh Nhi đứng
dậy. Long Linh Nhi cũng tựa hồ như u mê nhìn hắn. Dường như đứng trước mặt
nàng là một người xa lạ.
“Hắn…” Long Nhất vừa mở miệng, đột nhiên một đám mây đen từ phía tây vọt tới.
Đến gần mới nhìn rõ, thì ra là một đám ngự phong thần ưng.
Những mũi tên sáu màu mang theo lục mang như thể trời long đất lở bao phủ Đằng
Long thành. Đám hãn phỉ giết hại dân chúng lớp lớp trúng tên ngã xuống đất.
Lúc này Long Nhất mới nhìn thấy những tinh linh cưỡi ngự phong thần ưng kia
đang cầm trên tay tinh linh cung.
Các tinh linh vừa mới bắn xong đạo tên thứ hai, phía nam lại có một bầy đại
điểu đang bay tới rất nhanh, chính là dực nhân tộc đã tới, bọn họ chém ra liên
tiếp những đạo đao gió, trong sát na giết hơn một nửa đám phỉ đồ.
“Lão đại, lão ngưu ta tới đây.” Giọng nói vang rền như sấm. Man Ngưu suất lĩnh
dũng sỹ Man Ngưu tộc tới, đồng thời còn có dũng sỹ sư tộc.
Chỉ thấy Man Ngưu cầm Lục Ngọc Tài Quyết trong tay, nhảy vào Hoàng Cung. Lục
Ngọc Tài Quyết chém ra từng vòng kim quang, chạm vào bất cứ vật gì cũng biến
nó thành phấn mà tan biến, dũng mãnh không ai địch nổi.
Long Nhất mỉm cười, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. May mắn là bọn họ tới
kịp. Bằng không dân chúng Đằng Long thành sợ là sẽ bị tuyệt diệt.
Có mấy chủng tộc tới giúp sức. Tình hình nhanh chóng ổn định. Thổ phỉ rải rác
khắp Đằng Long thành thi nhau ngã xuống.
Cấm vệ quân thấy quân sư bỏ mạng, lập tức mất hết đấu khí. Đại đa số buông vũ
khí đầu hàng. Đám Hắc Ám võ sỹ rất nhanh bị tiêu diệt sạch sẽ. Trên mặt đất
nằm la liệt thi thể, máu tươi đỏ tuyết.