Ánh bình minh chiếu sáng những vầng mây tại chân trời xa xa, tạo nên những cầu
vồng rực rỡ. Gió sớm thổi vào da thịt tê tê mát lạnh, không khí ban mai ẩm
ướt.Hôm qua “Siêu Ma thú” đã bị giết không còn tung tích, chỉ còn lại những Ma
thú cấp F đang vui vẻ nhảy nhót,nhìn có vẻ cực kỳ vô hại,nhưng ai mà biết
những yêu thú mà chiến sĩ pháp sư sơ cấp có thể dễ dàng đối phó tại không gian
này trở nên khủng bố cực kì thế nào?
Long Nhất vừa ra khỏi trường bồng, nhìn thấy ngay Vô Song trong trường bào
trắng toát đang điềm nhiên đứng dựa một gốc cây to, hai tay cầm quyển sách đọc
một cách say sưa, tựa như tiên nữ giữa chốn phàm trần không liên quan gì đến
khói lửa nhân gian, làm cho người khác có cảm giác khoan khoái hưởng thụ.
Trước đó,Long Nhất lẫn Man Ngưu hai người đều phi thường thích ngắm nhìn bộ
dạng đọc sách của Vô Song.Khí chất thanh tao, tĩnh lặng đó khiến cho mọi sự
huyết tinh sát phạt đều tan biến.
Long Nhất đi đến ngồi xếp bằng bên cạnh Vô Song,một bên tận hưởng không khí
ban mai mát lành một bên ngắm nhìn nữ nhân bên cạnh,cảm thấy tại phút giây
này, lòng hắn thật sự đã cảm thấy thõa mãn.
Hai con thỏ lông xanh nối đuôi nhau chạy về phía hai người. Long Nhất nín thở,
thần kinh không tự chủ căng lên,Tiểu Tam, Hỏa Kỳ Lân và Cuồng Lôi Thú luôn đi
theo phía sau hắn thấy Long Nhất căng thẳng thì cũng xù lông thủ thế.
Hai con thỏ lông xanh thấy vậy dừng gấp lại, hai cặp mắt màu hồng trừng trừng
nhìn Long Nhất và ba Thần thú sau lưng hắn.
“Không cần khẩn trương, chỉ cần ngươi không tấn công chúng thì chúng sẽ không
chủ động tấn công ngươi!” Vô Song gập sách lại, lãnh đạm nói. Sau chuyện đêm
qua, thái độ của nàng vẫn không thay đổi, chỉ là đôi lúc ngẫu nhiên mới phát
giác một chút ấm áp rất mơ hồ trong đôi mắt nàng.
Long Nhất không hoài nghi lời khuyên của Vô Song, bèn thả lỏng thần kinh, khởi
động ý niệm điều khiển ba Thần thú phía sau cũng giảm bớt căng thẳng. Quả
nhiên, khi thấy Long Nhất không có ác ý, hai con thỏ lông xanh lại bắt đầu nô
giỡn. Dần dần cả ba Thần thú cũng không thể ngồi im, xông đến cùng đùa nghịch
với hai con thỏ.
Hai người ngồi cùng một chỗ. Ban đầu không ai mở miệng, chỉ im lặng ngồi đó.
Long Nhất có một chút cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng nhưng tịnh nồng nhiệt như
lúc trước.
Rất lâu sau, Vô Song bỗng ngửa mặt lên, giơ tay lách vào cổ áo. Hành động đột
ngột của nàng khiến cho cặp mắt Long Nhất giương to, nhìn không chớp mắt theo
động tác của Vô Song.
Cổ áo được kéo trễ xuống, một phần ngực trắng muốt như hai núi băng lộ ra rực
rỡ dưới ánh nắng ban mai, khiến cho Long Nhất cảm thấy lóa mắt. Hắn không tự
chủ nuốt nước miếng.Dâm tà nói: “Vô Song, nơi này e không hợp lắm. Chi
bằng…chi bằng chúng ta vào trong trường bồng đi?”
Vô Song ngẩng đầu.Lạnh lùng trừng đôi mắt đẹp nhìn hắn. Làm hắn lập tức lạnh
từ đầu xuống gót chân, không dám hồ tư loạn tưởng nữa.
Rất nhẹ nhàng,bàn tay Vô Song khe khẽ gỡ sợi dây màu trắng đeo ngọc bội trên
cổ, chính là ngọc bội mà Long Nhất tự tay đeo cho nàng khi còn ở Băng Cung.
“Có phải cái này là ngươi cho ta?” Vô Song mân mê miếng ngọc bội.Khóe miệng
hơi động, có lẽ đang nở nụ cười.
“Đương nhiên! Nó là tín vật định tình ta tặng nàng. Nàng đeo vào rồi thì đừng
nghĩ đến gỡ bỏ nó, làm người đàn bà suốt đời của ta!” Long Nhất cười hắc hắc
nói,ngữ khí có vẻ như đùa cợt nhưng lại mang đậm quyết tâm chiếm hữu mãnh
liệt.
Vô Song không bác bỏ lời hắn, ngước lên nhìn một điểm nào đó trong mắt Long
Nhất,nàng cùng Long Nhất có một loại cảm ứng tâm linh kì lạ,một cảm giác quen
thuộc quái dị.Đem nàng và Long Nhất từ từ đến gần nhau hơn. Vô Song đã cố thử
thoát khỏi sự sắp đặt của định mệnh, nhưng qua lần thân mật không thành với
Long Nhất đêm qua và lời nói của hắn ,nàng cảm thấy thanh thản, cho dù số phận
hay duyên phận, mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên là tốt rồi.
“Ta cảm thấy, viên ngọc bội này không chỉ là tín vật mà còn có một sức mạnh kỳ
lạ nữa. Có lúc ta còn cảm giác trong nó hàm chứa một ít Ma pháp nguyên tố Thủy
hệ, ta có thể nhanh chóng đạt đến cảnh giới hôm nay, ngọc bội này có tác dụng
rất lớn…” Vô Song nhíu mày, dường như đang cố tìm ra nguyên nhân.
“Phải thế không? Để ta nhìn xem!” Long Nhất cảm thấy có chút kỳ quái. Miếng
ngọc bội này hắn đeo đã rất lâu, không có cảm giác như Vô Song miêu tả, chỉ
lúc nào cũng thấy được sự ấm áp của loại vật chất đặc biệt tạo ra nó.
Long Nhấy giơ tay đặt vào ngọc bội còn đeo trên cổ Vô Song, không ngờ tới,ngón
tay út còn cố tình khẽ quệt vào làn da trắng mịn màng của nàng.
Khuôn mặt bình thản của Vô Song phảng phất ửng hồng lên, nhưng nhanh chóng thu
được lại. Nàng lạnh lùng nói: “Chớ có quá đà. Ta không muốn có ý dùng Vĩnh
Hằng Băng Đống làm ngươi vĩnh viễn biến thành tượng băng.”
“Vô ý, chỉ là vô ý. Nàng nên hiểu nàng có mị lực rất lớn. Ta cứ gần nàng là
như bị khẩn trương, ngón tay út vừa nãy là không thể khống chế được.” Long
Nhất lại cười hắc hắc, dùng tinh thần lực cùng nội lực quan sát viên ngọc bội.
Vô Song “hứ” lên một tiếng, không thể tin được mấy lời ma quỷ của hắn,nếu hắn
khẩn trường thì làm gì dám làm chuyện như hôm qua. Nhìn động tác của Long Nhất
trên ngực nàng, Vô Song thấy tư thế hai người có vẻ mập mờ. Nếu ai đó bắt gặp
cảnh này, mười người hết tám-chín người là nói họ đang làm trò mờ ám?
“Ngươi xem đủ chưa? Nếu chưa thì ta gỡ ra hẳn cho ngươi ngắm!” Tai Vô Song
nóng ran, làn da mịn màng mẫn cảm nơi cổ cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ bàn tay to
lớn của Long Nhất.
“Không cần đâu, xong ngay đây mà.” Long Nhất vội đáp, thu lại sắc tâm đang dấy
lên,lúc này mới nghiêm túc xem xét.
Dùng tinh thần lực thăm dò, hắn quả thực đã cảm thấy một sự chuyển động nhu
hòa của Ma pháp nguyên tố Thủy hệ bên trong miếng ngọc bội, nhưng không mấy
mạnh mẽ. Đối với tinh thần lực của Long Nhất, Ma pháp nguyên tố Thủy hệ đó
không hề có kháng cự.
“Phu quân, Vô Song tỉ, hai người đang làm trò gì đấy?” Khi Long Nhất sắp thu
bàn tay về, Nạp Lan Như Nguyệt vừa vặn đi đến. Thấy tư thế ám muội giữa Long
Nhất với Vô Song, bất giác hỏi một cách ghen tuông.
Long Nhất rụt vội tay, cười hắc hắc đáp: “Không làm chuyện gì cả, đang cùng Vô
Song nghiên cứu một đồ vật…”
Vô Song lại không tỏ ra ngượng ngùng như các thiếu nữ khác, hờ hững nhét ngọc
bội trở lại trong ngực, kéo cổ áo lên ngay ngắn. Những biểu hiện đó, các thiếu
nữ bình thường thật không thể sánh nổi.
Man Ngưu cũng đã ra khỏi trướng. Vô Song chậm rãi đứng lên, lạnh nhạt: “Nếu
đều đã dậy hết rồi thì tiếp tục đi thôi!”
Nạp Lan Như Nguyệt nằm tay phải Long Nhất, vẫn không nén được hỏi tiếp: “Phu
quân, rốt cuộc là chàng và Vô Song tỉ đã làm gì?”
“Thật sựkhông làm gì cả. Lẽ nào nàng lại không cho ta làm nói chuyện với nữ
nhân khác sao?” Nói xong câu, Long Nhất giơ tay đùa cợt vỗ vào mông Nạp Lan
Như Nguyệt.
Nạp Lan Như Nguyệt lặng lẽ, không nói gì thêm.
“Thực lòng đêm qua ta đã tới màn của nàng,chỉ là lúc đó đang minh tưởng” Long
Nhất cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Nạp Lan Như Nguyệt, khẽ nói.
Mắt Nạp Lan Như Nguyệt chợt sáng lên, nét ghen tuông trên khoé mắt không còn,
chuyển thành nụ cười có phần e thẹn lẫn vui sướng.
“Phu quân, không bằng tối nay lại tới…” Nạp Lan Như Nguyệt ghé tai Long Nhất
xấu hổ nói, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng đỏlên.