Phong Lưu Pháp Sư – Chương 350: Siêu cấp thỏ lông xanh – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 350: Siêu cấp thỏ lông xanh

Hơi thở của Hắc Nham u linh đã biến mất ? Còn lại ba người ngẩn ra. Không phải
Vô Song đã nói “ Định Thân Ma Pháp Trận “ có thể giữ những gì trong đó sao ?

Trong khi Long Nhất còn đang nghi hoặc không ngừng thì lúc đó, hai bên hiệp
cốc (* hang núi hẹp ) bức tường nham thạch màu đen đột nhiên rung động, một ít
đá vụn từ trên rơi xuống.

“Chạy mau, bọn chúng không nói đạo nghĩa, cũng muốn mai phục chúng ta.” Long
Nhất trong miệng mắng thầm, lo lắng nhìn đá vụn không ngừng rơi xuống

“ Phu quân, thạch bích này đang chuyển động, nó hướng về phía chúng ta ép
tới.” Nạp Lan Như Nguyệt kinh hãi nói, chợt thấy hắc nham hai bên hiệp cốc “ca
sát, ca sát “ đang chậm rãi hướng về bên trong.

Không phải chứ, Long Nhất vừa đảo mắt, trong lúc đó bốn phía hiệp cốc đã ép
tới chỗ ba người, trong lòng thầm kêu khổ, dường như bốn bên ép lại muốn biến
mấy người bọn họ thành tương thịt.

Long Nhất không hề cố sức phá kết giới, hắn thu tay lại, nhãn châu xoay chuyển
liên tục.

“Ta thật sự là ngốc.” Long Nhất đánh lên đầu chính mình hét lớn, hắn cố sức
phá cái Lôi hệ kết giới này để làm gì, để thoát khỏi nơi này, chỉ cần trên hắc
nham phá một cái thông đạo đi ra ngoài là được

Long Nhất tung hai chưởng kích vào hắc nham, rất đáng tiếc, hắc nham không sứt
mẻ chút nào. Hắn sửng sốt nửa ngày, không đúng, hắc nham mặc dù cứng rắn vô
cùng, nhưng cũng không có khả năng hắn phá không được nửa phần.

Kì thật nếu Long Nhất sớm nghĩ đến thì đã tốt hơn, lúc này đây Hắc Nham u linh
vương sử dụng năng lượng sinh mệnh bạo phát ra một lực lượng lớn hơn trước làm
cho bản thân hắc nham giờ đây cứng rắn vô cùng.

Hai bên hiệp cốc tường hắc nham chỉ chừa lại khe hở cho hai người đứng, lại
không ngừng từ hai phía ép lại, mặc cho Long Nhất bốn người dụng ma pháp kết
giới gì kháng cự cũng đều không có tác dụng.

“Phu quân, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Nạp Lan Như Nguyệt thần thái có
chút khẩn trương nhìn Long Nhất. Nàng tin tưởng rằng Long Nhất nhất định sẽ
nghĩ ra biện pháp thoát hiểm.

Vô Song cùng Man Ngưu cũng đều hướng ánh mắt nhìn về phía Long Nhất. Trong lúc
nguy cấp, Long Nhất hiển nhiên là người lãnh đạo của mọi người rồi.

Lúc này, khe hở chỉ còn lại có một người đứng được. Bọn Long Nhất bốn người
phải nghiêng người mà đứng.

Lúc này âm thanh lạnh lẽo lại vang lên, đúng là Hắc Nham u linh bắt đầu thừa
dịp muốn ép bốn người thành hắc nham hấp thực.

Long Nhất cười hắc hắc, Vô Song ba người nhất thời vẻ mặt giãn ra, bọn họ biết
Long Nhất chắc chắn là đã nghĩ được biện pháp đối phó.

Cảm giác được bốn phương, tám hướng ập tới hấp dẫn lực, Long Nhất dụng tinh
thần lực bao phủ xung quanh mọi người, tự cho Hắc Nham u linh hút bọn họ lên
vách núi.

Hắc Nham u linh vương hao hết tánh mạng cố đưa long nhất bốn người vào chỗ
chết, nhưng lại không nghĩ là để cho đồ tử đồ tôn của mình cấp cứu, cuộc sống
kỳ diệu như vậy đấy.

Khi Long Nhất bốn người tưởng như thuận lợi thoát khỏi vách núi thì hắc nham
hai bên hiệp cốc hoàn toàn ép chặt lại, ép chặt vô cùng.

Gương mặt Long Nhất tối sầm lại, bọn họ hoàn toàn cảm giác được không tiến vào
trong hắc nham. Mà lúc này hập lực đưa bọn họ lên của Hắc Nham u linh đã hoàn
toàn triệt khai. Một khi bọn chúng triệt khai, Long Nhất mấy người chắc chắn
sẽ chết ở đây, sở dĩ có thể thuật lợi tiến vào trong hắc nham như vậy, hoàn
toàn là nhờ vào lực lượng của Hắc Nham u linh.

Long Nhất tự nhiên hiểu được đạo lý này, hắc làm sao có thể để Hắc Nham u linh
được như ý. Hắn chính là muốn lợi dụng bọn chúng để thoát ra khỏi hiệp cốc.

Tinh thần lực cường đại của Long Nhất trói buộc Hắc Nham u linh, điều khiển
bọn chúng theo hướng kia mà đi tới.

Không lâu sau, Long Nhất cảm thấy trước mắt sáng người. Không khí xung quanh
tràn ngập tới, ấm áp lòng người.

“ Địa phương này thật là xinh đẹp a. “ Nạp Lan Như Nguyệt khẽ khen ngợi, nơi
này thật sự như tiên cảnh, thảm cỏ xanh biếc mềm mại, cây cối đủ chủng loại
mọc khắp nơi, trên cây hoa muôn màu đang khoe sắc, một dòng suối nhỏ từ thềm
núi xa xa chảy xuống, gió nhẹ thổi xuống nhàn nhạt, cho dù là cảnh sắc tại
Tinh Linh Sâm Lâm cũng không sánh bằng.

“Xinh đẹp đúng là xinh đẹp, nhưng cũng chú ý một chút, không chừng địa phương
này có chỗ quỷ dị.“ Long Nhất nhắc nhở mọi người, Lôi Thần cấm khu có chỗ an
toàn sao ? Hắn vô cùng hoài nghi.

Ba con thần thú bắt đầu hí nháo tại thảm cỏ, xem ra chúng đang hưởng thụ cảnh
vậy nơi này.

“Phu quân, ngươi xem bên kia đi, có một con thỏ lục sắc.” Nạp Lan Như Nguyệt
nhất thời kinh ngạc chỉ vào một con thỏ lông xanh, không hề giống hình tượng
của một thánh nữ, trông như một nữ hài bình thường.

Long Nhất vừa nhìn sang, quả là dưới cây đại thụ có một con thỏ lông xanh, màu
sắc bất đồng với những con thỏ thông thường. Nó đang chơi đùa một mình, thoạt
nhìn thập phần đáng yêu.

“Thích quá, phu quân người tới bắt nó đi.” Long Nhất nhìn nét mặt của Nạp Lan
Như Nguyệt đang cười duyên. Hắn lắc mình một cái bay đến bên cạnh con thỏ, đại
thủ nhanh như chớp hướng về phía nó chụp tới.

Điều làm cho Long Nhất vô cùng ngạc nhiên, hắn xuất ra mười trảo, trảo nào
cũng thất bại, khi vừa chộp tới lục mao thỏ chỉ còn là tàn ảnh. Trong khi hắn
còn đang nghi hoặc bỗng nghe tiếng Nạp Lan Như Nguyệt ba người kinh hô.

Long Nhất quay đầu lại liền nhất thời kinh hô, trong mất thấy một cái mặt trời
nhắm hường hắn bay tới, Long Nhất vận dụng Càn Khôn Đại Na Di đến cực hạn,
cuối cùng cũng thoát ra khỏi. Trong vòng trăm trượng mặt đất rung động dữ dội.
Trông hắn vô cùng khổ sở, khuôn mặt tuấn tú đen nhẻm, đầu nóng rực một trận,
xiêm y bị rách mấy lỗ lớn. Mà tại nơi Long Nhất đang đứng, trong khuôn viên
năm mươi thước không còn một ngọn cỏ, còn có một cái hố thật to và sâu.

“Quái vật, quái vật a.” Long Nhất không dám tin nói, con thỏ lông xanh vừa rồi
chẳng những tốc độ nhanh vô cùng hơn nữa còn phóng ra một cái siêu cấp đại hỏa
cầu đường kính hơn mười thước. Hơn nữa sức nóng của hỏa cầu đó so với công
kích của Hỏa Kỳ Lân không kém bao nhiêu, lão tặc thiên định đùa a.

May mắn là thỏ lông xanh không quay lại công kích, bằng không thật sự là phiền
toái. Vô Song ba người vội chạy tới, trên mặt còn mang vẻ khiếp sợ.

“Lão đại, ngươi có sao không ?” Man Ngưu quan tâm hỏi.

“Không sao, không sao, chỉ là thiếu chút nữa bị thui thôi, cái địa phương quỷ
quái gì thế này, một con thỏ bình thường mà thực lực so với thần thú của ta
còn muốn mạnh hơn.” Long Nhất trong lòng sợ hãi nói, kỳ thực thực lực của con
thỏ vừa rồi so với thần thú còn kém xa, chỉ là ban con thần thú bên cạnh Long
Nhất chưa phát huy hết thực lực chân chính của thần thú, chính thức chỉ phát
huy một phần mười sức mạnh, nếu không tại Lôi Thần cấm khu này cũng không chật
vật đến vậy.

Lúc này, cái hố to do lục mao thổ dùng siêu cấp hỏa cầu tàn phá chợt lóe sáng
rồi biến mất, tựa hồ như chưa phát sinh chuyện gì cả.

Long Nhất sửa sang lại quần áo cho sạch sẽ, bắt đầu đi tìm hiều địa phương
này, bây giờ mấy người đã cẩn trọng hơn, thấy những vật sống đều tránh đi,
không dám trêu chọc.

Trên ngọn núi nhỏ, bốn người đang cười đùa, bỗng nhiên vẻ mặt cứng đờ, sắc mặt
trở nên tái nhợt, liếc nhìn nhau, rồi đột nhiên cùng lùi về phía sau ngọn núi.