Phong Lưu Pháp Sư – Chương 284: Vô Song mất trí – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 284: Vô Song mất trí

Long Nhất cùng tam nữ nhất tề phi thân đến nguồn gốc của tiếng thét nọ, chỉ
thấy chỗ đó có mấy thi thể nằm ngổn ngang, trên thân nhuốm đầy máu tươi đã bị
đông cứng cả lại, tới giờ vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh đang tỏa ra khắp nơi.
Nhìn vào cách ăn mặc thì rõ ràng tất cả đều là con nhà giàu.

Mọi người thi nhau chạy đến coi các thi thể thì phát hiện ra mỗi người đều
trúng băng tiễn vào miệng, máu trong người đều hóa thành băng, cơ hội sống sót
là quá nhỏ.

“Ma pháp thủy hệ này thật là uy lực khiếp nhân, Băng tiễn thuật uy lực đến độ
này thực khiến thiếp cảm thấy sợ.” Ti Bích hoảng hốt phân tích. Nói thế thật
không sai vì băng tiễn thuật chỉ là thủy hệ ma pháp cấp năm, nhưng người này
sử dụng uy lực không thua gì ma pháp cấp tám, tu vị của người này nhất định
không dưới ngưỡng Đại ma đạo sư.

“Chẳng lẽ lại là Vô Song?” Long Nhất cùng Lãnh U U đồng thanh nói, hai người
biết rõ rằng ở Thương Lan đại lục này ngoài Thủy Linh Lung là thủy hệ đại ma
đạo sư thì người còn lại chỉ có thể là Vô Song từ Di Thất Chi Thành mà thôi.

Nhưng lúc này nhịp tim của Long Nhất lại trở lại bình thường, hắn biết rõ nếu
quả thật là Vô Song thì nàng đã rời khỏi nơi này lâu rồi.

Long Nhất lướt qua đám nạn nhân kia thì nhận ra một người, người này hắn đã
từng gặp tại yến tiệc của Long Ưng nhưng nhất thời không nhớ ra là ai, chỉ
mang máng là thực thực của hắn không kém, không ngờ lại bị người khác kết
liễu.

“Không biết đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?” Long Nhất khoanh tay trầm tự hỏi bản
thân mình.

Bọn Long Nhất đi đến hỏi chủ tiệm gần đó thì được biết bọn người này chọc ghẹo
một cô gái nên mới sinh ra cớ sự này. Nguyên lai câu chuyện bắt đầu từ lúc có
một người mặc áo trắng, khuôn mặt bị che đi bởi một tấm vải mỏng đi ngang qua
đây, mấy tên kia thấy nữ nhân này dáng vóc không tệ tức thì chạy đến ve vãn,
nàng kia chẳng nói chẳng rằng đột nhiên nổi điên lên, phất tay một cái, vài
giây sau nhìn lại thì thấy bọn người này biến thành băng, còn người con gái
kia cũng như hòa tan vào không khí vậy.

Ông chủ tiệm vừa thuật lại xong câu chuyện thì thành vệ của Đằng Long thành
lẫm liệt đi đến, Long Nhất cũng không muốn ở lâu, thầm nghĩ bạch y nữ nhân kia
chín mười phần là Vô Song, bằng không sẽ chẳng tình cờ như vậy. Hắn quay người
sang nói với Nam Cung Hương Vân: “Nàng mau cùng Ti Bích và U U về đi, ta phải
đi tìm Vô Song!”

Nam Cung Hương Vân gật đầu cái rụp rồi cùng Ti Bích và U U trở về Tây Môn phủ,
Long Nhất vận Càn Khôn Đại Na Di tìm người. Đối với người thường, Đằng Long
thành đất rộng người đông, làm vậy khác nào mò kim đáy biển, nhưng hắn với Vô
Song có cảm ứng tâm linh, chỉ cần nàng ta ở gần đây thì hắn nhất định phát
hiện ra.

Long Nhất chẳng quản mệt mỏi, cứ như con thoi bay lượn mấy vòng quanh Đằng
Long thành, có điều hắn chẳng phát giác ra chút phản ứng nào của Vô Song cả.
Bình tĩnh tập trung một lúc hắn thầm nghĩ nàng chắc đã rời khỏi Đằng Long
Thành rồi.

Chắc là như thế, hắn nghĩ Vô Song đã lỡ tay giết mấy tên quý tộc kia nhất định
sẽ sinh ra nhiều phiền phức nên nàng phải lập tức rời khỏi Đằng Long Thành,
như vậy cũng hợp tình hợp lý.. Tu vị của Vô Song cao cường, người có thể ngăn
cản nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay, vạn nhất rơi vào nguy hiểm, nàng sử dụng
đến cấm chú thì không biết sẽ giết bao nhiêu người nữa. Đừng tưởng Vô Song
trông có vẻ yếu đuối, thực tế nàng đã từng dùng ma pháp cấp chín Băng Thiên
Tuyết Địa tại Hoang Mãng thảo nguyên giết chết cả đoàn mấy trăm người của Tam
hoàng tử Ngạo Nguyệt đế quốc, hết thảy vài khắc đóng băng thành tượng.

Vòng vo một lúc hắn đỗ lại ở chân núi phía tây thành, trong lòng thất vọng
tràn trề. Đã không tìm được nàng, đang muốn quay về thì đột nhiên phát hiện có
một đấu khí cường đại và ma pháp cực cao đang đánh nhau kịch liệt phía dưới.

“Mạnh thật, làm ta giật cả mình!” Long Nhất miệng thì mắng nhưng lòng lại cảm
thấy kinh hãi, Ngạo Thiên Quyết của hắn đã đột phá tầng thứ ba sắp qua tầng
thứ tư, lại có thủy hỏa lôi tam hệ ma pháp đạt đến cảnh giới ma đạo sư, thêm
vào tinh thần lực lợi hại vô cùng, có thể nói ngang hàng với đại ma đạo sư
hoặc kiếm thánh cao thủ, tuy chưa chắc thắng nhưng cũng không thể nói là thua,
vậy mà hắn lại bị chấn động đến sôi máu, cao thủ này thật không thể xem
thường.

Long Nhất hít một hơi chân khí để áp chế sự phiền muộn trong lòng, hắn đoán
hai người bên dưới phải là cao thủ tuyệt đỉnh đang quyết đấu. Pháp sư nhất
định thực lực phải là cấp đại ma đạo sư trở lên, không chừng đạt đến pháp thần
cũng nên, còn vị kiếm sỹ thì phải là cảnh giới kiếm thánh hoặc đạt đến cảnh
giới kiếm thần.

Pháp thần đối với kiếm thần, vừa nghĩ đã thấy kích động. Nhưng sau loạt ma
pháp đấu khí vừa rồi thì chẳng nghe động tĩnh gì nữa, chỉ thấy bên kia núi có
chút ánh sáng lóe lên, lại mơ mơ hồ hồ, Long Nhất nghĩ bọn họ đã lập ra kết
giới để ngăn cản chiến quả không bị lộ ra ngoài.

Không nghĩ ngợi gì nhiều, Long Nhất cấp tốc bay ngay đến chỗ đó.

Rất nhanh, rất nhanh Long Nhất đã bay qua sau rặng núi, hắn thấy có một kết
giới màu xanh nhạt bao phủ,không thể nhìn rõ bên trong là ai, cũng không biết
bên trong là vật gì, dường như là một con rắn lớn màu vàng, cũng không biết
trong đó xảy ra chuyện gì, nhưng cho dù hắn ở xa cũng có thể cảm thận được khí
tức của người bên trong kết giới.

“Là Vô Song?” Long Nhất tim đập thình thịch, xem chừng pháp sư kia đang sử
dụng là thủy hệ ma pháp, còn kim quang là đại biểu của chiến sỹ cấp Kiếm Thần.

Hắn trong lòng lo lắng vô cùng, cảm giác được pháp sư chính là Vô Song, mặc dù
kết giới này cường đại, nhưng Kiếm Thần chẳng phải tay vừa, nếu đánh cận chiến
thì thật sự nguy hiểm vô cùng.

Cũng không biết bao lâu, kết giới đột nhiên dao động mãnh liệt, Long Nhất liền
tung mình ra, điểm chân lùi ngay về phía sau.

Ầm một tiếng, ma pháp cùng đấu khí nổ tung trong không gian, tỏa ra bốn phương
tám hướng. Long Nhất mặc dù né tránh kịp thời, nhưng cũng bị luồng khí lưu
kinh khủng ảnh hưởng một chút, hất mạnh đập lưng vào triền núi. Hắn thổ ra hai
ngụm máu, dồn khí tức bị nén đẩy ra khỏi cơ thể, nỗi đau liền giảm bớt một
phần, nhưng hít thở thật sự khó khăn.

Cũng may Ngạo Thiên Quyết liên tục vận chuyển, Long Nhất đã có thể hít được
một hơi, nhận ra hắn vừa rút chân từ quỷ môn quan trở về dương thế, vầng trán
cao hiện ướt đẫm mồ hôi lạnh. Thực lực Kiếm thần và pháp thần quả nhiên uy lực
trên hắn một bậc, so với kiếm thánh và đại ma đạo sư có sự khác biệt rất lớn.

Khí lưu cuồng bạo do ma pháp và đấu khí va chạm với nhau sinh ra đã dần dần
tan đi, đất bụi cũng tản mác, nhìn lại thực giống như một trận động đất lớn.
Giữa không trung lồ lộ từ từ hai bóng người, một nam một nữ. Người nam là một
lão đầu tóc trắng bạc, một thân áo vải màu xanh, tay cầm một thanh độn kiếm
màu đen, thân người phát kim quang rực rỡ. Người nữ áo trắng như tuyết, đầu có
khăn che mặt, tay cầm một cây băng lam pháp trượng, xa xa có thể cảm nhận khí
tức của nàng lạnh lẽo đến nỗi máu huyết trong thân đông cứng cả lại.

“Bình bịch, bình bịch” tim hắn lại bắt đầu loạn nhịp, cũng giống như nhịp đập
của tim nàng, đó là một cảm giác không bút mực nào có thể tả được.

“Vô Song, Vô Song!” Long Nhất từ mặt đất nhảy lên, hướng về phía bạch y nữ
nhân mà lao đến, khuôn mặt hết sức rạng rỡ.

Đang lao tới bỗng nhiên hắn bị kiềm hãm giữa không trung, không cách nào tiến
tới được nửa bước, trong lòng bỗng dưng có một cảm giác lạnh lẽo.

“Vô Song, là ta, ta là Long Nhất!” hắn cảm thấy hai mắt nàng lạnh như băng xem
mình như người xa lạ.

Ầm một tiếng! Vô Song giơ pháp trượng lên, Long Nhất cả người tức thì hóa
thành tượng băng, như một viên đá bắn vào vách núi.

Vô Song hạ thủ vẫn còn lưu tình, Long Nhất khi ***ng vào vách núi thì khối băng
vỡ nát ra, trên người chỉ còn chút đá vụn, nhưng tim hắn vẫn cùng tim Vô Song
đập chung một nhịp, tại sao hắn lại cảm thấy lòng như héo úa vậy. Sao nàng lại
không nhận ra hắn? Hắn không dám tin khi nàng tỉnh lại thì lạiđối xử với hắn
như vậy, dường như đã quên mất hắn là ai rồi.

Long Nhất từ từ đứng lên bi thương nhìn Vô Song tay đặt lên ***g ngực, lẽ nào
chờ đợi suốt hai năm kết quả lại thế này?

Bình bình, bình bình, Vô Song cũng nhướn mày, cảm thấy tim mình loạn nhịp,
hình như chung nhịp đập với tên nam nhân dưới kia, hắn tại sao lại nhìn mình
đầy bi ai như vậy? Chẳng lẽ mình với hắn quen nhau? Quả thật kỳ lạ.. trong
lòng Vô Song cũng dâng trào một cảm giác bất an.

Long Nhất vận dụng chút khí lực còn sót lại, lảo đảo hướng về phía Vô Song bay
đến, hắn không muốn chấp nhận hiện thực này, nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

Thấy Long Nhất bay tới, tim Vô Song đập càng lúc càng nhanh như cùng một nhịp
với hắn, nàng thực không hề thích cảm giác này, liền lạnh lùng giơ cây pháp
trượng phóng ra một cây băng trùy cực lớn bắn về phía Long Nhất.

Lão già thấy nữ nhân đánh nhau với mình lại quay ra muốn hạ thủ với huynh đệ
kia, định bụng ra tay giúp đỡ thì phát hiện nàng ta khí tức có sự dao động,
bèn thu kiếm lại đứng chờ.

Băng trùy bay đến cách đầu Long Nhất khoảng một tấc thì dừng lại, hắn thậm chí
còn cảm nhận được sự băng hàn tỏa ra thấm vào da đầu nữa.

“Hừ, điên à?” Vô Song hừ lạnh một tiếng, băng trùy hóa thành bụi rơi xuống
đất, nàng ta nhìn Long Nhất đầy nghi hoặc, rồi bụp một tiếng, hóa thành dải
sáng trắng biến mất.

Khuôn mặt tuấn tú của Long Nhất méo mó hiện rõ sự đau khổ, cặp mắt âm u, cắn
môi nói: “Băng cung à, hay, hay lắm, Long Nhất này sẽ khiến các ngươi phải hối
hận!” Hắn trong lòng đã có kết luận, chính Băng Cung đã khiến Vô Song trở nên
thế này, khiến nàng mất trí!

Lúc này khí lực của hắn đã cạn, lại bị thương nặng do trúng phải ma pháp và
đấu khí cường đại lúc nãy. Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, trong lòng lại
tức giận nhất thời khiến cho chân khí tản mác, kết cục hiển nhiên là rơi thẳng
xuống mặt đất như lá rụng mùa thu.