Phong Lưu Pháp Sư – Chương 276: Hôn lễ kinh biến – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 276: Hôn lễ kinh biến

Bầu trời phương đông nổi lên vệt mầu trắng bạc, sáng rực ở chân trời, như báo
hiệu hôm nay ngày của tình yêu đẹp.

Tại Nam Cung phủ Đằng Long Thành, Nam Cung phu nhân mang theo hai thị nữ mới
tới cửa khuê phòng của Nam Cung Hương Vân, đã thấy con gái ngồi ở trước bàn
trang điểm, mặt cười lộ vẻ khẩn trương ửng hồng vẻ hạnh phúc, ánh mắt mơ mộng.

“Hương vân, sao chuẩn bị sớm thế?”

Nam Cung phu nhân trìu mến hỏi, bà không biết tâm tư của con gái lúc này.

“Mẫu thân.” Nam Cung Hương Vân nhìn phía Nam Cung phu nhân, đỏ mặt nói: “Con
ngủ không được, cả đêm cứ ngủ mơ, còn đã thật là phải lập gia đình rồi sao?”

Nam Cung phu nhân vỗ vai con gái, cười nói: “Đúng rồi, cuối cùng cũng tống khứ
được quả bom trong nhà đi, trong lòng ta thấy thoải mái lắm chứ.”

“mẫu thân, người sao lại nói vậy, con nào có gây họa gì đâu, mẹ không có chút
nào muốn giữ con sao?” Nam Cung Hương Vân trong lòng Nam Cung phu nhân làm
nũng nói.

“Con là khúc ruột của ta, hôm nay phải gả cho người khác, đương nhiên là không
muốn, nhưng mà con sau này phải sửa lại tính tình, phải hiếu kính với cha mẹ
chồng, hầu hạ phu quân thật tốt, phải để cho ta thật sự không yên lòng mới
được.” Nam Cung phu nhân thở dài nói, chỉ hy vọng Tây Môn tiểu tử có thể đối
tốt với con gái mình là vui lắm rồi.

“mẫu thân, ngươi yên tâm , trên thế giới này không chuyện gì có thể là không
thể với nữ nhi của người, sau này con sẽ đối tốt với chồng mà.” Nam Cung Hương
Vân khẽ cười nói, vẻ mặt quyết tâm.

“Nha đầu ngươi, lúc đầu cũng không biết là ai chết sống lấy chồng, bây giờ sao
không chịu chờ tý nữa đi” Nam Cung phu nhân trêu ghẹo nói.

“Khi đó là nhất thời thôi, khi đó con sao biết được Tây Môn Vũ biến thành
hoàng tử ếch đâu” Nam Cung Hương Vân cười nói, đây chính là học được từ Long
Nhất.

“Cái gì mà hoàng tử ếch, thời gian cũng không còn sớm , nhanh lên một chút lấy
quần áo mẫu thân may mặc vào đi, đợi lát nữa người của Tây Môn gia sẽ tới liền
đó” Nam Cung phu nhân đẩy nàng ra rồi cùng hai thị nữ hỗ trợ nàng mặc vào.

Cái áo này bằng lụa mầu đỏ tươi, dùng kim tuyến thêu vào đó một con phượng
hoàng cực kỳ sinh động, hai bên áo dùng kim tuyến thêu các loại văn hoa đẹp
tuyệt.

Trên mặt có gắn các loại đá cực kỳ trân úy. Bộ áo này là khi Nam Cung Hương
Vân tròn mười sáu tuổi đã bắt đầu may, mất ba năm mới xong, chứng tỏ tình cảm
của Nam Cung phu nhân với nữ nhi vô cùng sâu đậm.

Nam Cung Hương Vân mặc áo cười xoay tại chỗ một vòng, hưng phấn nói: “mẫu
thân, có đẹp không?”

Nam Cung phu nhân hơi cười, trong ánh mắt rơm rớm nước mắt, gật đầu nói: “đẹp
mắt, thật là đẹp.”

“mẫu thân, ngươi sao lại khóc?” Nam Cung Hương Vân ngưng tươi cười, tiến lên
nắm tay Nam Cung phu nhân lo lắng hỏi.

“Là mẫu thân vui quá thôi, nữ nhân trưởng thành rồi cũng phải được gả đi , mẫu
thân vui vì cuối cùng con ngươi đã trưởng thành rồi” Nam Cung phu nhân vuốt ve
mặt Nam Cung Hương Vân, mắt đỏ hoe, cũng rơi lệ cùng với mẫu thân.

“Được rồi, được rồi, đều do mẫu thân không tốt, Vui mừng mấy thì cũng không
được khóc, đừng làm mất vui” Nam Cung phu nhân lau nước mắt, ôm Nam Cung Hương
Vân một lần nữa. Đang lúc này, Nam Cung Nỗ như một làn khói lao tới hét lớn:
“mẫu thân, Tam tỷ, tỷ phu đang tới rồi”

“Tới rồi, mẫu thân. con …… con phải làm gì bây giờ?” Nam Cung Hương Vân hồi
hộp không biết làm sao, hấp tấp hỏi

“gấp cái gì, có mẫu thân sẽ không xảy ra cái gì hết” Nam Cung phu nhân vội
vàng an ủi.

Lúc này, Ngoài ngã tư Đằng Long thành đông kín người. Hôm nay là ngày Tây Môn
gia tộc cùng Nam Cung gia tộc kết thông gia, đây chính là đại sự, với cả Cuồng
Long đế quốc,hai gia tộc này đề làm những thế lực lớn của quốcgia, việc vui vẻ
của hai nhà thực sự là rất hoành tráng. Tuy Tây môn phủ và Nam Cung phủ ở cùng
một khu. nhưng biình thường đi cũng mất tới một canh giờ, trên đường trải một
mầu đỏ, hai bên cũng vô số các loại vật trang trí tung bay trong gió, thỉnh
thoảng có gia đinh thị nữ của Tây Môn phủ hoặc Nam Cung phủ phát cho dân chúng
vây quanh chút điểm tâm, có đội kèn nhạc của hoàng gia chơi nhạc và biểu diễn,
không khí cực kỳ náo nhiệt.

Long Nhất thân mặc đồ đỏ sắc hỉ, mái tóc trước kia tùy tiện nay được buộc đứng
lên, lúc này đang đứng trên xe long phượng cao chừng năm thước, phía sau, Man
Ngưu có vẻ cảm thấy kì lạ khó tả, hai bên đều thấy hoa cả mắt, hắn cũng từng
kết hôn, nhưng là theo phong tục của Man Nưu tộc, nhưng so với hôn lễ của lão
Đại, căn bản là không thể so sánh.

Tuy nhiên Lệ Thanh vẻ mặt vẫn lạnh lùng, toàn thân lạnh lẽo, nếu không phải
người, có lẽ sẽ bị người khác lầm là một khối băng điêu. Long Nhất vẫy tay với
dân chúng xung quanh, mắt tìm kiếm trong đám đông hy vọng có thể tìm ra hình
ảnh của Ti Bích, nhưng thật đáng tiếc, đến giờ hắn cũng chẳng phát hiện được
nhân ảnh nào như thế. Đội ngũ nghênh hôn chỉnh tề kéo dài tới ngàn thước, xe
ngựa hào hoa thì có cả trăm chiếc, trừ một vài thị nữ gia đinh, còn một đội
binh linh từ vô song Doanh và một độ ma pháp sư theo đón.

Đoàn nghênh hôn không lâu đã tới Nam Cung gia phủ, theo lễ nghĩ của tầng lớp
trên ở Cuồng Long đế quốc, sau một lúc mới đưa tân nương vẻ thẹn thùng lên xe
hoa trở về. Ngồi cạnh Long Nhất, nghe dân chúng vây quanh hoan hô, Nam Cung
Hương Vân cảm thấy trống ngực thình thịch, lòng bàn tay đổ mồ hôi, cơ hồ như
áp sát vào người Long Nhất. Long Nhất cầm đôi tay nhỏ nhắn của Nam Cung Hương
Vân, ôn nhu nói: “Đừng lo, thả lỏng người, hãy nghĩ tới những chuyện vui vẻ”
Nam Cung Hương Vân dạ nhẹ một tiếng, theo sự vỗ về của Long Nhất tâm tình thả
lỏng, ánh nắng chiếu, khiến nụ cười cũng trở lên. Qua một vài tiếng đồng hồ lộ
trình, đội ngũ nghênh hôn thong thả trở về, trời đã tối. Long Nhất ôm Hương
Vân phi thân ra, vô số pháo hoa đì đùng bắn thẳng lên bầu trời, nổ ra những
vòng hoa lửa đủ mầu sắc, khiến bầu trời đêm như một bức tranh tuyệt sắc.

Bắc Đường Vũ đang ngồi trên nóc một gian nhà của Tây Môn phủ, nhìn pháo hoa
trên bầu trời không ngừng nổ, khóe miệng mỉm cười, nhưng ánh mắt dần dần mờ
đi. Nàng nhớ tới đêm đó tại yến hội cung đình, cũng là dưới bầu trời đêm như
thế này, cũng tại nóc nhà, nàng bị Long Nhất vô sỉ khi dễ, nhưng khi tiểu gia
hỏa của hắn đính tại giữa hai đùi mình, không thể phủ nhận là mình cũng có
rung động, chỉ là lời hắn lúc ấy làm lòng tự tôn của nàng bị tổn thương nặng
nề, mặc dù hắn lúc ấy cũng nói áy náy. Nàng vốn tưởng rằng nàng sẽ phải hận
hắn , nhưng sau lại lại phát hiện chính mình với hắn không phải hận, mà là một
cảm giác rất kỳ lạ, từ khi hắn tới tuyển binh đánh cuộc với mình, đến bây giờ
hồi tưởng lại đúng như là nằm, cũng khi đó, nàng mới phát hiện nàng yêu hắn.

Cùng lúc đó, một mạt thân ảnh bạch y một mình trạm đứng ở ngoài đám đông, thân
hình có chút cô tịch, nàng ngẩng đầu nhìn trong trời đêm sáng lạn, trong lòng
thắt lại. “Long Nhất, mong chàng hạnh phúc ” bóng người thì thào, ánh mắt bắt
đầu nhòe lệ.

Lúc này có hai gã đang len lén nhìn trộm thân ảnh này, một trong hai người
nói: “Số 156, đây có phải là người thiếu chủ cần tìm không?” “Xem thân hình
thấy hơi giống, nhưng thánh nữ Ti Bích dường như là lớn không không dám khẳng
định có phải là nàng dùng dịch dung ma pháp hay không” Người kia trả lời “ta ở
đây theo dõi nàng, người về báo cáo tổ trưởng, Thiếu chủ ra lệnh, không thể bỏ
qua tất cả nhưng người khả nghi” Người vừa hỏi nói. Người còn lại lên tiếng,
như trạch lẩn vảo đáp người biến mất.

Đây vốn là hôn lễ do chính hoàng đế Long Chiến ban cho, theo lý là ông ta cũng
phải chúc mừng, không biết vì sao mà ông ta chỉ phái thái tử Long Ưng tới mang
theo một lễ vật trân quý tới chúc mừng, giả tảng chúc một tràng rồi lấy cớ có
việc mà về trước. Tình huynh đệ giữa hắn và Tây Môn Vũ đã kết thúc.

Long Nhất đưa Nam Cung Hương Vân đi tới đại sảnh, lúc này vợ chồng Tây Môn Nộ,
vợ chồng Nam Cung Trường Phong đang chời đợi lễ thành thân.

Lễ thành thân của Cuồng long đế quốc so với lễ nghĩ của Trung Quốc cổ đại ở
kiếp trước không có khác biệt lắm, điều khác chính là kết hợp với một vài nghi
lễ của quý tộc phương tây, nhưng thành hôn thì bái thiên địa nhưng đó là điều
nặng nhất, chỉ lễ xong liền được công nhận là vợ chồng .

Theo giờ lành, Long Nhất cùng Nam Cung Hương Vân bái thiên địa, bái cha mẹ,
cuối cùng vợ chồng giao bái, quá trình không có vấn đề gì xảy ra, rất thuận
lợi.

Nhưng ngay muốn đưa vào động phòng, biến cố đột nhiên phát sinh, một hắc y nam
tử đột nhiên vọt đến, khiến một phen náo loạn, nhưng hắn không vọt tới được
Long Nhất vì đã bị các cao thủ bí mật hộ về quật ngã.

“Tây môn nhị thiếu gia, ta không có ác ý, chỉ là phụng tiểu thư nhà ta đến đây
đưa tin.” Hắc y nhân lớn tiếng kêu lên.

Long Nhất ngẩn người ra, không rõ khi nào hắn lại trêu chọc tiểu thư con nhà
người ta để đến giờ mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn,

Long Nhất cười, đi tới trước mặt Hắc y nhân hỏi: “tiểu thư nhà ngươi là ai?”
“Trong người ta có thư, người xem sẽ rõ.” Hắc y nhân nói.

Long Nhất nhíu mày một cái, tay hoa lên, áo ngực hắc y nhân tung ra, xuất hiện
một bức thư rơi trên mặt đất. Long Nhất nhặt lên vừa nhìn sắc mặt lập tức nhất
thời đại biến, chẳng kịp chào hỏi liền biến mất tại chỗ, nhất thời trong đại
sảnh trở lên im lặng chỉ nghe được tiếng hít thở mà thôi.