“Thái Tử hết mực thương yêu, tiểu đệ sao dám chối từ được hắc hắc” Long Nhất
giả đò cười nói, lần trước chính mắt Long Nhất nhìn thấy tên thái tử này thông
dâm với phu nhân kia, cũng đã biết để đạt được mục đích của mình hắn sẽ không
từ thủ đoạn gì đối phó. Tựu cũng nên biết vuốt đuôi ngựa một tí.
Long Ưng cười một cách hài lòng gật gật đầu, lập tức dẫn Bắc Đường Vũ cùng
Long Nhất vào trong phủ. Long Nhất đi đến đâu đều để lại cho đám quý tộc nọ
một sự kinh ngạc lớn, cứ như thể hắn từ ngoài hành tinh khác đến xâm lăng vậy.
Mặc dù vậy nhưng hầu hết những ai quen biết Tây Môn Nộ đều chào hỏi hắn một
cách lễ phép, đương nhiên không thể không có những ánh mắt đố kỵ với Bắc Đường
Vũ bên cạnh hắn.
Long Nhất dừng lại đảo mắt xung quanh phủ một lượt, hiện hắn đang đứng giữa
đại sảnh, bên cạnh đều là những tên tiểu tử hồi xưa cùng với Tây Môn Vũ phá
phách trong thành. Sở dĩ chuyện hắn đã thay đổi 180 độ không ai không nhận ra
nên cũng chả tên nào dám chủ động tiến đến bắt chuyện với hắn cả.
Mà Long Ưng vốn là chủ nhân của bữa tiệc, sau khi cùng Long Nhất trò chuyện
vài câu đành phải cáo từ hắn đi sang những bàn khác tiếp rượu nên cũng để lại
cho hắn một chút lạc lõng. Long Nhất nhất thời nghĩ vu vơ, với hai chén rượu
trên bàn đưa cho Bắc Đường Vũ một chén nhẹ nhàng nói: “Nàng đến đây không nhất
nhất cứ phải đi theo ta, mau đi tìm cô nương nào đấy mà tán gẫu đi”
“Không cần thiết, hôm nay ta nhất định sẽ đi cùng ngươi.” Bắc Đường Vũ vừa hết
câu thì ngụm hết chén rượu Long Nhất đưa cho. Kỳ thực vừa nãy nàng đã bị một
đám nữ nhân ngốc nghếch vây quanh, trong lòng không cảm thấy thoải mái tí nào.
Long Nhất không có nói gì nữa, đối với tửu hội này hắn sớm đã cảm thấy có chút
nhàm chán. Chỉ với thân phận Tây Môn Vũ thì hắn đã hơn hết thảy số người ở đây
mấy bậc rồi, nếu không muốn nói là rặt một lũ bất tài ăn bám. Mặc dù tất cả
đều là công tử tiểu thư con nhà quý tộc nhưng chả khác gì dân đen, suôt ngày
ăn chơi lêu lổng, tuyệt không thấy một tên nào ra hồn cả. Bởi vậy nên cũng
chẳng cần phải kết giao cho nhọc công làm gì, hắn tự nhủ.
Nhưng tránh làm sao được chuyện đấy trong những bữa tiệc như thế này, hắn càng
lảng tránh thì người khác lại càng muốn quan hệ với hắn. Long Nhất bây giờ cả
địa vị và thực lực đều trên muôn người, hôm nay hắn lại mặc bộ y phục vô cùng
sang trọng, cho dù là giấu đi hết thảy cái đẹp trên người cũng có một vài nét
được lộ ra. Như vậy thôi thì cũng đã đủ khiến bao cô nương chết mê chết mệt
rồi, rất nhiều nàng tận dụng cơ hội tối nay tới bàn của hắn nói chuyện mê man
trong đầu: “Nếu hôm nay ta mà được Tây Môn nhị thiếu gia thưởng thức thì sẽ có
một chỗ dựa lớn, sau này há có ai dám khi phụ ta nữa”
Đối với hành động vụng về của những nàng tiểu thư đỏng đảnh này, Long Nhất chỉ
biết cười trừ, đáp lấy lệ vài câu rồi liên tục đảo mắt nhìn quanh xem Nam Cung
Hương Vân có tới tham dự không.
“Chả cần nhọc công tìm kiếm, sắp thành thân há có cô gái nào dám đi ra ngoài
nhà nửa bước, đừng nói gì là tham gia tửu hội”. Bắc Đường Vũ tựa hồ như hiểu
thấu lòng dạ Long Nhất, thanh trong trẻo thật là nhẹ nhành cất lên.
Mặt khác, nàng đương cùng Long Nhất hiện tại rất thân mật ngồi sát cạnh nhau,
điều này không tránh khỏi để cho người khác có những ý nghĩ không hay về hai
người, nhiều tên ngà ngà say còn cười rộ trêu trọc. Trước những câu nói này
Bắc Đường Vũ không hề phản bác, ngược lại còn thẹn thùng đỏ mặt nhích nhích
người về phía Long Nhất. Đích thực hành động này là để chứng tỏ mối quan hệ
của nàng cho đám nữ nhân xung quanh biết, khôn hồn thì mau tránh xa ra.
“Hừ, bất quá không địch lại gia tộc thế lực vô song kia thì phải chịu mất đi
người mình yêu thôi…” Đột nhiên từ đâu đó phía ngoài có tiếng người lạnh
lùng vang lên vào trong địa sảnh, người bên trong đã ngừng nói chuyện, không
khí tức thì im phăng phắc. Chủ nhân của câu nói này cũng từ từ tiến đến, muôn
vàn cặp mắt chăm chú nhìn xem hắn là ai mà dám cả gan nói những lời ngạo ngược
vừa rồi.
Long nhất khẽ nhíu mày lên, hắn xác định lại là người này chưa từng được gặp
bao giờ, thực sự là ai mà lại hận hắn đến thế nhỉ?
Long Nhất nhíu mày, trong trí nhớ của hắn đối với người này chẳng hiện ra chút
ấn tượng nào. Bất quá nếu hắn không biết tốt xấu hay sao mà dám nói như vậy?
– “Công tôn thành nhân, ngươi có ý gì?” Long Nhất còn chưa kịpnói, Bắc Đường
Vũ liến tiến lên trước hai bước, lạnh lùng nhìn kẻ mới tới.
Nghe được họ Công Tôn của gã này, Long Nhất sơ bộ đoán ra được gã chính là
thiếu gia của Công tôn gia tộc. Công tôn gia tộc trước nay vẫn là một chi của
Hoàng tộc, trước kia hình như có nghe qua Bắc đường gia tộc cũng muốn cùng
Công tôn gia tộc kết làm thông gia, sau lại chẵng biết vì lý do gì mà không
thành công. Nếu không tên tiểu tử này sao lại nói năng thất thố như vậy trước
mặt hắn chứ, nghĩ vậy, Long Nhất chỉ mỉm cười.
– “Tai của mọi người đều biết ta nói gì với hắn. Người khác sợ hắn là Tây Môn
nhị thiếu gia, ta Công tôn Thành nhân há lại sợ hắn sao” – Công Tôn Thành Nhân
vẻ mặt đầy chính khí, con mắt ẩn ước có chút phức tạp nhìn Bắc Đường Vũ, tình
thâm trong ấy ngay cả người mù cũng nhận ra được.
– “Ngưi nếu còn nói bậy, đừng trách ta đối với ngươi không khách khí” Bắc
Đường Vũ nghiêm mặt lại, bất giác trao cho Long Nhất một tia nhìn ôn nhu, tựa
như muốn giải thích với hắn là ta biết gã kia chỉ nói bậy.
Công Tôn Thành Nhân khoé miệng méo xệch, bi thương nhìn Bắc Đường Vũ:”Vũ nhi,
ta vẫn cho nàng là một cô gái đặc biệt không giống nhữ kẻ tầm thưởng khác.
Không thể tưởng được nàng cũng là kẻ tham hư vinh, nếu không phải kẻ này phá
đám, chúng ta chẳng phải đã thành thân rồi ư”
Trong mắt Long Nhất đột nhiên loé lên một đạo lãnh quang, khuôn mặt tuấn tú
đang tuơi cười bỗng trở nên nghiêm nghị, mà chung quanh các thiếu gia tiểu thư
bỗng tắt tiếng, ngây ngốc nhìn hắn với vẻ si ngốc
– “Công Tôn Thành Nhân ngươi câm miệng, ta không cho phép ngươi gọi “Vũ nhi”,
ta từ trước tới giờ đều không có thích ngươi, lúc trươc không phải đích thân
ta đã nói với ngươi như vậy sao” – Bắc Đường Vũ vội la lên, nàng xoay người
nhìn về phía Long Nhất, thấy vẻ mặt nghiêm lạnh của hắn, trong lòng nàng nhất
thời trở nên hoảng loạn, vội nói “Tây Môn Vũ, ngươi phải tin ta, ta với hắn
một điểm quan hệ cũng không có”
-“Thật không thể tưởng nàng lại biến thành như vậy. Hắn à, bất quá chỉ là một tên dựa hơi gia tộc mà thôi. Lúc trước hắn cưỡng gian bao nhiêu nữ tử, ngay cả tiểu công chúa Long Linh Nhi cũng từng bị hắn dùng thủ đoạn bỉ ổi mà cưỡng hiếp….” – Công Tôn Thành Nhân vừa nói xong, Bắc Đường Vũ đã tức giận tặng hắn một cú “Liễu âm thối”, làm hắn văng ra ngoài cả thước.
– “Còn ai dám nói bậy đối với tình lang của ta, đừng trách ta Bắc Đường Vũ ra
tay không kể nặng nhẹ” Bắc Đường Vũ lạnh lùng thu chân, liếc nhình xung quanh
một vòng, lại trở lại đứng bên người Long Nhất.
– “Thành việc không đủ, bại sự lại có thừa!” Trong một góc phòng, Thái tử
Long Ưng trong mắt hiện lên một tia sát khí, mặc dù Công tôn gia tộc chính
thức đứng về củng chiến tuyến bới hoàng tộc, nhưng lại công nhiên ở tại buổi
tiệc do hắn cử hành mà làm loạn, hơn nữa còn dám nhắc tới muội muội Long Linh
Nhi mà hắn yêu thương nhất
– “Tên nhóc ngu ngốc này, dám phỉ báng tây môn nhị thiếu gia à”
Ngay khi Long Ưng muốn đem tên Công Tôn Thành Nhân ngu ngốc kia ra ngoài giải
quyết, thì từ trong đám người bỗng xuất hiện một kẻ, nhằm vào tên Công Tôn
Thành Nhân đang nằm gục dưới đất mà đá tới. Đã có người dẫn đầu, liền ngay sau
đó có cả một đám hùng hổ xông tới Công Tôn Thành Nhân mà tay đấm chân đá.Long
Nhất không tỏ vẻ gì, hắn đang đợi Long Ưng tểh hiện, ngay từ đầu hắn đã biết
vị thái tử này đứng ở một nơi sáng sủa mà nhìn sự việc.
Sau một khoản thời gian, Long Ưng mang theo vài tên thị vệ đi tới, đám người
đang đánh hội đồng Công Tôn Thành Nhân mới tản ra, mà Công Tôn Thành Nhân mặt
đầy máu tươi, quần áo rách bươm, thở không ra hơi rồi.
-“Đưa hắn ra ngoài, rút gân tay của hắn” (Không biết dích có đúng không, câu này hơi khó :(.. )
Âm thanh lạnh lùng của Long Ưng vang lên, sau đó gã chuềyn người dùng vẻ mặt
tiếc nưối nói với Long Nhất:
– “Tây Môn Vũ, kẻ làm đại ca này thật sự xn lỗi, vừa ra ngoài một chút lại
không ngở ở đây xảy ra chuyện, khôngngờ cũng có kẻ không hiểu chuyện đời. Thật
là làm mất hứng quá, không bằng chúng ta cùng cạn chén vậy”
– “Thái tử điện hạ đcíh thân xử lý như vậy, tiểu đệ thực sự tâm phục khẩu
phục” Long Nhất cười cười nói.
Lúc này, các nhạc công trong vũ hội cũng bắt đầu tấu nhạc lên, trong đám đông
cũng từ từ tách ra từng cặp nam nữ mà tiến hành khiêu vũ, coi như không phát
sinh chuyện gì bất thường nãy giờ vậy.
Long Ưng ra hiệu với Long Nhất để hắn đi cùng mình đi dạo vòng quanh, mà Bắc
Đường Vũ lại đứng chôn chân tại chỗ. Nàng khẩn trương nhìn bóng lưng của Long
Nhất, trong lòng lại sợ hắn hiểu lầm những điều Công Tôn Thành Nhân vừa nói.
– “Tiểu muội, đừng lo lắng, Tây Môn Vũ thông minh như vậy không lẽ không thể
phân biệt đúng sai hay sao?” Bắc Đường Đạc không biết từ đâu xuất hiện sau
lưng Bắc Đường Vũ, hắn chẳng biết làm sao để an ủi tiểu muội của mình.
– “Đại ca, người cũng tới sao” Bắc Đường Vũ có chút kinh ngạc, liển vui vẻ
nói.
– “Ta vốn không nghĩ là phải tới, nhưng mà mẫu thân phỏng chừng muội sẽ đến,
nên gọi ta đưa một thứ này cho muội” Bắc Đường Đạc khẽ vỗ vỗ đầu của tiểu muội
mà cười nhẹ.
– “Vật gì vậy?” Bắc Đường Vũ hỏi.
– “Chính là thứ này, ta cũng không biết bên trong là thứ gì, mẫu thân không
cho người khác ngoài muội nhìn nó” – Bắc Đường Đạc đưa cho Bắc Đường Vũ một
chiếc túi nhỏ.
bắc đường vũ lên tiếng tiếp nhận.
– Tiểu muội, muội thực sự có điểm thiên vị nha. Đại ca từ lâu kêu ngươi may
cho ta một bộ quần áo, ngươi đnế bây giờ vẫn chưa thèm chọn vải. Tây Môn Vũ
không cần nói gì, ngươi liền hưng phấn mà may tặng hắn một bộ quần áo. Đãi ngộ
này tương đối khác biệt lắm nha” Bắc Đường Đạc cười cười nói, ra vẻ chịu nhiều
uỷ khuất pha lẫn ganh tị.
“Ca ca, như thế nào mà đột nhiên trở nên đáng ghét như vậy chứ” Bắc Đường Vũ
dậm chân nói, khuôn mặt nàng thoáng hồng lên.
Mà phái bên kia, thai tử Long Ưng kêu người mang tới một vò rượu nhỏ, mở nắp
chai ra, một cỗ hương rượu bay lên, chỉ cần gpặ người biết thưởng thức, đều
không khỏi tự so sánh với loại rưọư bách hoa tửu nổi tiếng của tinh linh tộc
Long Ưng xoay vò rượu, tại hai chiếc ly thuỷ tinh mà rót xuống. Chỉ thấy một
chất lỏng bảy màu từ vò chảy ra, từ từ đáp xuống hai chiếc ly thuỷ tinh, óng
ánh đến mê người
– “Thải hồng quả” Long Nhất nghi hoặc hỏi, lúc trước chính là nữ hồ ly hạ độc
vào loại thất hồng qủa đã này để chiêu đãi hắn, chỉ là hắn đã phá tan âm mưu
đó.
– “Không sai, loại Thải hồng quả chuyên dùng để chế ra Thải hồng tửu, là ta
đã hao tổn không biết bao tâm cơ mới từ phụ hoàng lấy được một vò. Trước giờ
vẫn không dùng đến, nay nhân cơ hội cùng lão đệ hưởng thụ một phen” Long ưng
cười nói, đoạn đưa một ly rượu cho hắn.
Long Nhất đón ly rượu, khẻ nhấp một ngụm, quả nhiên là cực phẩm hảo tửu, có vẻ
so với Bách hoa tửu còn hơn một bậc.
– Qua hai ngày nữa ngưoi sẽ cùng nam cung Tam tiểu thư thành thân, ca ca ta ở
chỗ này chúc phúc cho ngươi trước” Long ưng giơ ly lên rồi uống cạn.
– “Cảm ơn” Long nhất cũng một hơi uống cạn, nhưng bản năng của hắn cảm giác
được tâm tình của Long ưng tựa hồ không phải tốt lành gì, mà như có chút áp
lực đè nặng.
Sau một lúc lạu trầm mặc, Long Ưng chuyển mắt nhìn kỹ Long Nhất, độ nhiên nhàn
nhạt nói: “Hôm nay ta hỏi lại ngươi một lần nữa, ngươi thật sự không rời khỏi
Đằng Long thành?”
– “Ta đã nói rồi, còn chưa đến lúc đó” – Long Nhất cũng nàhn nhạt đáp lại.
Long Ưng cắn răng bước lên trước một bước, dùng tay nắm lấy vạt áo trước ngực
Long Nhất, có chút kích động nói:
– “Ngươi vì cái gì mà không chịu bỏ đi, chẳng lẽ ngươi sẽ không như Linh nhi
tưởng tượng, chẳng lẽ ngươi muốn bức bách ta trở thành địch nhân, ngươi để
Linh nhi xử sự ra sao đây”
Long Nhất vừa nhìn Long Ưng bộc lộ chân tình, trong lòng không khỏi có chút
cảm động, hắn không giãy dụa, chỉ nhìn chằm chằm Long Ưng mà nói:
” Đệ không nghĩ huynh là địch, kiếp này có một huynh đệ như vậy, ta đúng là
mười phần may mắn. Như ta thật không thể bỏ đi, bởi vì ta cũng như ngươi, căn
cơ đều là tại nơi này”
ánh mắt Long Ưng chớp động một trận, rồi trừng mắt nhìn Long Nhất. Tay cầm vò
rượu rót ra 2 chiếc ly của mình và của Long Nhất, rồi ngửa cổ uống cạn. Sau đó
chuỷên người quăng vò rượu ra hoa viên. Phanh một tiếng, vò rưọư vỡ tan tành.
Long Ưng thần sắc khôi phục như bình thường, nhàn nhạt nói:
– ” Tây Môn Vũ, đêm nay sau khi ngươi ra khỏi Thái tử phủ, tình nghĩa huynh
đệ hai ta một đao đứt đoạn, sau này đừng trách kẻ từng làm ca ca ta tâm ngoan
thủ lạt”
Nói xong hắn xoay người chuỷên đi.
Long Nhất không nhìn về phía Long ưng, chỉ chăm chăm nhìn ly Thải hồng tửu pha
một ít nước mắt của mình, trong lòng không biết làm sao lại dấy nên một nỗi
mất mát.
——