Kết giới đích thị là do hắn thi phóng, mặc dù có hiệu quả cách âm nhưng thông
qua sự ba động của kết giới, hắn có thể đại khái cảm nhận được bên ngoài xảy
ra chuyện gì.
Long Nhất nhíu mày, vừa cất tay triệt hồi kết giới, đột nhiên hắn lại phát
hiện tiếng đánh nhau đã biến mất. Hắn tung mình lướt xuống lầu, thấy bên dưới
là một mảng hỗn loạn, binh khí lấp loáng của Man Ngưu cùng Lệ Thanh vẫn chưa
thu hồi lại.
Tam nữ cùng Hàm Yên cũng theo xuống dưới, thấy tình hình bên dưới lầu không
khỏi giật mình kinh hãi.
“Đồ trời đánh, rốt cuộc là ai dám tới thương điếm của lão nương diễu võ giương
oai.“ Hàm Yên đau lòng lớn tiếng kêu lên.
Đúng lúc này, hô hấp của Long Nhất đột nhiên như nghẹn lại, hắn đi tới vách
tường trước mặt, nhìn chằm chặp vào dấu vết giống như bị lửa thiêu trên bức
tường.
“Phượng Hoàng đấu khí ?” Long Nhất lẩm bẩm nói, đột nhiên lớn tiếng hỏi: “Lệ
Thanh, ngươi nói xem rốt cuộc người tới là ai ?”
“Hồi bẩm thiếu gia, vừa rồi có hai thiếu nữ ước chừng mười tám mười chín tuổi
đi vào. Các nàng muốn lên lầu, ta và Man Ngưu liền xảy ra xung đột với họ, vừa
đánh nhau một chút, lại có một thiếu nữ mặc áo giáp bằng da màu đỏ rực, mái
tóc màu vàng kim, tựa hồ là chủ nhân của các nàng nọ tiến vào, quát bảo bọn họ
dừng lại, sau khi ném lại mấy tử tinh tệ đã đi rồi.” Lệ Thanh nói.
Mặc hỏa hồng bì giáp, lại có mái tóc màu vàng kim, Long Nhất ngay lập tức xác
nhận đó là Ngu Phượng không thể nghi ngờ. Hai cô gái kiêu ngạo vào trước đích
thị là hai trong tứ đại thị nữ. Hắn đột nhiên kích động…đã xa Ngu Phượng lâu
như vậy, hắn thật sự thập phần nhung nhớ nàng thiếu nữ anh khí bừng bừng đó.
Ngày đó nàng liều chết cùng hắn tiến vào Băng nguyên, ân tình này cả đời hắn
cũng sẽ không quên.
Ngẩn ngơ một hồi, Long Nhất mới như vừa ở trong mộng tỉnh lại, phân phó nói:
“Ta còn có chuyện quan trọng, Man Ngưu, Lệ Thanh, các người hộ tống hai vị
tiểu thư về phủ.“
“Biểu ca, biểu ca….” Đông Phương Khả Hinh cũng muốn đi theo, nhưng Long Nhất
vừa nói xong, thân hình chợt lóe lên đã không còn thấy bóng dáng, làm cho vị
thánh nữ này đùng đùng tức giận đứng giậm chân tại chỗ.
Hàm Yên nhìn về hướng Long Nhất vừa biến mất, vẻ mặt có chút kinh hoảng, nàng
trong lòng lẩm bẩm thầm nói: “Chẳng lẽ hắn thật sự học được không gian ma pháp
đã thất truyền? Nhưng tại sao lại không có lấy một tia ma pháp ba động nào
quanh đây?“
Thân hình Long Nhất loang loáng lướt đi, từ trên không trung đảo mắt tìm kiếm
hồi lâu vẫn không hề phát hiện tung tích của Ngu Phượng, không khỏi làm cho
hắn có chút thất vọng. Đột nhiên, Long Nhất đưa tay đánh vào đầu, thầm mắng
mình đúng là loại đầu gỗ, Ngu Phượng đi tới Đằng Long thành, dám chắc là phải
nghỉ chân chỗ lữ điếm của Phượng Hoàng gia tộc. Tới nơi đó còn sợ không tìm
được nàng sao?
Long Nhất tới một lữ điếm của Phượng Hoàng gia tộc, vừa hỏi thăm chưởng quầy,
nào ngờ vị chưởng quầy vì cho rằng Tây Môn nhị thiếu gia này ham muốn sắc đẹp
của đại tiểu thư nhà mình nên nói cách nào cũng không chịu mở miệng, uy hiếp
kết hợp với dụ dỗ cũng đều vô dụng, thật sự là một thuộc hạ hết lòng bảo vệ
chủ nhân.
Long Nhất hết cách, Phượng Hoàng lữ điếm tại Đằng Long thành có tới năm sáu
tòa liên hoàn, tất cả quy mô đều rất lớn, hắn làm sao biết được Ngu Phượng rốt
cuộc là đang nghỉ tại đâu. Bất quá, khó khăn này không ngăn cản được hắn.
Chưởng quầy không nói, chẳng lẽ những người khác đều không nhìn thấy hay sao.
Vì vậy Long Nhất bắt lấy vài tên lữ khách trong khách điếm hỏi qua một lượt,
không ai nói đã thấy có một nữ hài như vậy đã tới, hẳn là không phải ở chỗ
này.
Với cùng một biện pháp như vậy Long Nhất lần mò qua một lượt cả sáu tòa Phượng
Hoàng lữ điếm trong Đằng Long thành, rốt cuộc cũng xác định được Ngu Phượng
đang ở chỗ nào. Vì vậy Long Nhất liền ngồi ghếch chân lên chiếc trường kỷ
trong đại sảnh của lữ điếm để chờ đợi.
Có điều hắn không biết, trong khi hắn đang đợi Ngu Phượng cũng là lúc Ngu
Phượng tìm tới cửa Tây Môn phủ. Nỗi nhớ tình lang cũng làm cho nàng muốn phát
điên lên. Khi nàng biết được Long Nhất đã quay trở lại Đằng Long thành thì
ngay lập tức kiếm cơ hội năn nỉ mẫu thân đòi tới đó. Lần này khó khăn lắm mới
có một cơ hội, vốn tưởng sẽ làm cho tình lang kinh ngạc vui mừng một phen. Ai
ngờ lúc bừng bừng hưng phấn đi vào Tây Môn phủ, hạ nhân lại báo Tây Môn Nhị
thiếu gia không có nhà, vì vậy nàng đành phải ngồi tại một thính phòng trong
Tây Môn Phủ chờ đợi.
Trời tối dần, trên các con đường tại Đằng Long thành lần lượt thắp lên những
ngọn ma pháp đăng đủ mọi màu sắc, chiếu sáng cả tòa thành tạo nên một vẻ kiều
diễm mỹ lệ. Đây là một thành thị phồn hoa, nhưng cũng là một tòa thành cô đơn
lạnh lẽo, những người khác nhau sắm vai trong những thân phận khác nhau, có
người khóc, có người cười.
Một đôi tình nhân trời định đang nhung nhớ, vì để gặp lại người tình mà mỗi
người cố gắng chờ đợi ở một nơi. Có lẽ việc gặp lại nhau là chuyện hết sức tốt
đẹp, cho nên lão trời già nhìn thấy khó chịu, ra tay hí lộng tạo ra một chút
trở ngại.
Bóng đêm càng lúc càng dày, không khí cũng trở nên dần dần lạnh như băng, khí
trời lúc này đã là đầu mùa đông, ban đêm vô cùng lạnh lẽo. Bởi vậy vừa đến đêm
khuya, người trên đường liền nhanh chóng chỉ còn lại thưa thớt, chỉ có chốn cờ
bạc, hương diễm là xuân sắc vẫn rất nồng đượm.
Long Nhất nhìn ánh đèn bên ngoài lữ điếm bị gió thổi chập chờn, chân mày hơi
nhăn lại, trong lòng lầm bầm: “Nha đầu này đi đâu vậy chứ, khuya vậy rồi còn
không trở lại.”
“Chưởng quầy, tiểu thư nhà ngươi đi làm chuyện gì, tại sao khuya như vậy còn
không trở lại.” Long Nhất đứng dậy hỏi.
“Tiểu nhân cũng không biết, hạ nhân chúng tôi nào dám hỏi chuyện tiểu thư”.
Chưởng quầy khom người đáp, trong lòng cũng cầu mong sao cho đại tiểu thư đừng
trở về. Bị tên dâm tặc này coi trọng tuyệt chẳng phải là chuyện hay ho gì.
Lúc này, tại Tây Môn phủ, một thị nữ mặc áo tím từ cổng lớn bước vào tiền
sảnh.
“Tử Trúc, hỏi được chưa, nhị thiếu gia bọn họ đã trở về chưa?” Ngu Phương lo
lắng hỏi.
“Hồi bẩm tiểu thư, bọn họ trả lời đại thiếu gia đã về còn nhị thiếu gia vẫn
chưa thấy đâu.” Tử Trúc đáp.
“Tiểu thư, muội thấy hay là ngày mai chúng ta lại tới, có lẽ cô gia hôm nay
không về đâu.” Một thị nữ khác là Hồng Tụ nói xen vào.
Ngu Phương nhìn sắc trời, nghiến răng nói: “Cứ đợi thêm đi, có lẽ chàng sẽ mau
trở về thôi.”
Đúng lúc này, Ngu Phượng đột nhiên trông thấy một mỹ phụ quý khí toàn thân,
mặc áo hồ cừu trắng như tuyết, dẫn theo hai thị nữ bước vào. Ngu Phượng cũng
có mắt nhìn người, mỹ phụ này tám, chín phần mười là nữ chủ nhân của Tây Môn
phủ. Nàng vội vàng đứng lên cất tiếng chào hỏi.
Mỹ phụ tự nhiên là Đông Phương Uyển. Bà vừa nghe nói có một thiếu nữ rất mỹ lệ
đã đợi Tây Môn Vũ ở trong tiền sảnh rất lâu rồi, liền có chút hứng thú tới xem
sao, vừa mới tới cửa liền nghe thấy thị nữ nọ xưng hô nhi tử của bà là cô gia,
như vậy có thể nói thiếu nữ này chính là nữ nhân của con trai mình rồi.
Ánh mắt Đông Phương Uyển săm soi quan sát thân hình Ngu Phương, hồi lâu sau
hài lòng gật đầu. Ấn tượng ban đầu nữ hài này mang tới cho bà thật không tệ,
thân hình rất cao ráo, người cũng rất xinh đẹp, mái tóc vàng kim đặc biệt mê
nhân, hơn nữa toàn thân vận trang phục giáp đỏ cự kiếm, anh khí tràn đầy mang
tới cho người một cảm giác oai hùng thẳng thắn.
“Phải chăng con là người của Phượng Hoàng gia tộc?” Đông Phương Uyên cất tiếng
hỏi.
“Vâng ạ, bá mẫu. Con là Ngu Phượng, hôm nay tới tìm Long… Tây Môn Vũ.” Ngu
Phượng lễ phép nói.
“Con là người thế nào với Vũ nhi?” Đông Phương Uyển ưu nhã ngồi xuống, toàn
thân trên dưới toát ra một dáng vẻ uy nghi.
Mặt mày Ngu Phượng đỏ bừng, nhưng cũng dứt khoát cất tiếng đáp: “Con là nữ
nhân của chàng, không biết bá mẫu là…?”
Sự thẳng thắn dứt khoát của Ngu Phượng đã giành được hảo cảm của Đông Phương
Uyển. Bà thấy thích thiếu nữ dũng cảm không dây dưa, thiếu dứt khoát này, bèn
cười đáp: “Ta là…thân sinh mẫu thân của Vũ nhi.”
“A, bá mẫu, người…người khỏe ạ.” Ngu Phượng mặc dù mới đầu cũng đã đoán được
một chút nhưng đến khi chân chính biết được thân phận của Đông Phương Uyển vẫn
có chút kinh hoảng.
“Không cần khẩn trương. Con ngồi xuống đi.” Đông Phương Uyển cười nói, cô gái
này cũng thật làm cho người ta yêu thích.
“Nếu như con là nữ nhân của Vũ nhi, vậy tự nhiên là con dâu của ta rồi. Ta sẽ
gọi con là Phượng nhi nhé.” Đông Phương Uyển thấy Ngu Phượng đã ngồi xuống
liền nói tiếp.
Ngu Phương trong lòng mừng rỡ, không ngờ được Đông Phương Uyển lại dễ dàng
thừa nhận nàng. Nàng vui vẻ thưa: “Được bá mẫu gọi như vậy, Phượng nhi cao
hứng còn chưa kịp nữa.”
“Phượng nhi, ta rất thích nữ hài như con, nhưng có chuyện bá mẫu ta cũng phải
nói trước.” Đông Phương Uyển chậm rãi nói.
“Xin bá mẫu cứ nói.” Ngu Phượng hơi khẩn trương, không biết Đông Phương Uyển
muốn nói điều gì.
“Quy củ của Phượng Hoàng gia tộc các con ta cũng hiểu biết chút ít. Vũ nhi
tuyệt đối không có khả năng ở rể cho Phượng Hoàng gia tộc các con. Còn nữa, Vũ
nhi và tam tiểu thư của Nam Cung gia tộc đã sớm có hôn ước, chẳng bao lâu nữa
sẽ phải thành thân, chuyện này con đã biết chưa?” Đông Phương Uyển nói.
Ngu Phượng khẽ run lên, chuyện hôn sự với Nam Cung tam tiểu thư Long Nhất
tuyệt chưa từng đề cập qua với nàng, nên vừa nghe nói chẳng bao lâu nữa tình
lang sẽ thành thân với nữ nhân khác, mà tân nương lại không phải là mình,
trong lòng nàng tự nhiên là và thương tâm vừa chua xót. Song Ngu Phượng cũng
là một thiếu nữ biết tiến biết lùi, nàng sớm đã biết Long Nhất tuyệt không chỉ
thuộc về mình nàng, loại hôn nhân chính trị này nàng cũng biết Long Nhất chẳng
thể nào tránh được.
“Con biết, con cũng không yêu cầu chàng ở rể Phượng Hoàng gia tộc, cũng không
để ý việc chàng còn có nữ nhân khác.” Ngu Phương có chút chua chát đáp. Nàng
là một nữ nhân, vậy có thể không có chút để bụng nào ư?
Đông Phương Uyển tất nhiên là nhìn ra nỗi chua chát trong lòng Ngu Phượng. Bà
cũng là một nữ nhân, hơn nữa thời trai trẻ Tây Môn Nộ cũng rất phong lưu đa
tình, vì vậy bà hiểu rõ tâm tình của Ngu Phượng.
Đông Phương Uyển ngồi xích lại gần Ngu Phượng, vỗ nhẹ lên bờ vai nàng tỏ ý an
ủi, nói: “Phượng nhi, giờ đã muộn rồi, hôm nay Vũ nhi có thể sẽ không trở về,
hay là con nghỉ lại luôn trong phủ?”
Ngu Phượng lắc đầu đáp: “Bá mẫu, con cũng phải về thôi, ngày mai con sẽ lại
tới.”
Ngu Phượng dẫn hai thị nữ rời khỏi Tây Môn phủ. Nàng tu luyện Phượng Hoàng đấu
khí, trên mình lại có Phượng Hoàng ngọc giữ ấm cơ thể nên không cảm thấy giá
lạnh.
Khẽ thở dài một tiếng, Ngu Phượng cắm cúi đi về phía trước. Đúng lúc đó, trên
không trung đột nhiên lất phất những bông hoa tuyết, trắng muốt, trong suốt,
bắt đầu lắc rắc rơi xuống.
“Tuyết rơi, không ngờ lại có tuyết rơi.” Ngu Phượng dừng lại lẩm nhẩm nói.
Phải biết rằng Cuồng Long đế quốc nằm ở phương đông, mặc dù có bốn mùa nhưng
nhìn chung khí trời vô cùng ấm áp, tuyết rơi là chuyện vô cùng hãn hữu.
Vừa bước ra khỏi Phượng Hoàng lữ điếm, Long Nhất ngẩng đầu nhìn từng mảng từng
mảng hoa tuyết tung bay phất phới đến xuất thần. Hắn nhớ đến ngày ở Khai Phong
thành ở biên giới Ngạo Nguyệt đế quốc đã gặp lại Ngu Phượng cũng trong màn mưa
tuyết tán loạn như vậy. Sau đó còn cùng nhau trải qua hơn sau mươi ngày đêm
dầm mình trong gió tuyết.
Trong màn đêm tuyết rơi này, liệu chúng ta có thể gặp lại nhau không? Long
Nhất vốc lên một nắm tuyết hoa, khẽ mỉm cười rồi dùng Phi Tường Thuật bay về
hướng Tây Môn phủ.
Long Nhất, Phượng nhi rất nhớ chàng, vô luận ở nơi nào, chàng đều sẽ tìm được
thiếp chứ? Ngu Phượng thì thầm trong tim, rồi lắc mạnh mái tóc vàng óng, lướt
đi về Phượng Hoàng lữ điếm.
Cũng có khi, chuyện tương phùng như đã được định trước, là duyên phận mà cũng
là mệnh vận. Dưới cơn mưa tuyết mịt mờ, trên một con đường quạnh hiu trong đêm
vắng, một nam một nữ, một người trên không trung, một người dưới mặt đất, cứ
như vậy sững sờ chăm chú nhìn nhau. Trong chớp mắt thời gian như ngưng đọng
lại, trở thành nỗi vĩnh hằng trong trái tim hai con người. Chuyện cũ sau đó,
chờ khi tỉnh lại từ trong giấc mộng thiên đường, lại rủ rỉ nói tiếp không biết
mệt mỏi…