Phong Lưu Pháp Sư – Chương 222: Bóng đen trở lại – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 222: Bóng đen trở lại

Long Nhất nhìn thấy biểu tình như thế của Lệ Thanh, trong lòng đã hiểu rõ
ràng. Tên nam tử lãnh khốc này kỳ thật tịnh không giống biểu tình lãnh khốc
bên ngoài. Hắn cũng đã từng yêu, đã từng thống khổ, xem ra con đường tình cảm
cũng mười phần éo le.

Long Nhất vỗ vỗ lên bờ vai Lệ Thanh an ủi. Chuyện tình cảm rắc rối này hắn
cũng đã trải qua không ít. Chỉ là hắn thật là may mắn, nữ nhân hắn thích đều
thích hắn. Nhìn mình rồi nhìn lại người ta, Long Nhất đột nhiên nhận ra là hắn
thật là hạnh phúc, tuy là có một vài khi tiếc nuối, nhưng đôi khi tiếc nuối
cũng không phải là một dạng của cái đẹp sao, nhân sinh không phải chính là như
thế sao?

Lệ Thanh cảm kích nhìn Long Nhất, biểu tình lại biến trở lại lạnh lùng, tựa hồ
như thần tình mới rồi là một dạng ảo giác. Bởi vì hai sắc thái của hắn thật
cực kỳ khác xa nhau, không thể tưởng tượng nổi Lệ Thanh có thể có cái dạng
biểu tình đó.

Long Nhất quay về viện tử xa hoa của mình, nhanh chóng vào phòng, nhảy thẳng
lên cái giường to rộng dị thường của mình. Lúc này Long Nhất mới chú ý nhận ra
là cái giường này so với cái ở trong không gian giới chỉ của hắn hoàn toàn
giống nhau. Có lẽ Đông Phương Uyển sợ đổi giường Long Nhất ngủ không quen.

Long Nhất nằm xuống một lúc, rồi bước vào phòng tắm sang trọng nằm ở phía sau
phòng ngủ.

Long Nhất sảng khoái nằm xuống trong làn nước ấm áp của bồn tắm, hơi nước làm
cả phòng tắm biến đổi đậm đặc hơn, dưới ánh sáng mờ nhạt của ma pháp đăng,
hiện ra vẻ mông mông lung lung, làm người ta có cảm giác không chân thực. Đôi
khi Long Nhất cảm thấy mình đang trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, chẳng biết
rõ đây là hiện thực hay là giấc mơ của bản thân, một giấc mơ diễn ra vô số
lần. Hắn thường có cảm giác mỗi chuyện mình trải qua ở thế giới này cũng đã
xảy ra trong tiền thế. Hay là suốt đời người dù cho ở không gian khác nhau địa
vị khác nhau thì cuộc sống lại cũng diễn đi diễn lại không có biến đổi gì.
Việc này cũng giống như xem một bộ phim được chiếu đi chiếu lại, còn bản thân
là nhân vật chính trong phim. Hắn không ngừng lặp đi lặp lại cuộc sống chính
mình.

“Nhãi con! Ngươi đã biến thành đa sầu đa cảm giống mấy bà có chồng từ hồi nào
thế?” Vào lúc này, một giọng nói âm u trầm thấp vang lên trong ý thức hải của
Long Nhất.

Long Nhất giật mình tỉnh lại, biết ngay thanh âm này chính là bóng đen sống
nhờ trên người mình lâu nay không thấy hiện thân. Hắn không có hảo ý hỏi:
“Huynh đệ, không biết nghe lén tâm sự của người khác là hành vi rất vô sỉ hay
sao?

“Khẹc khẹc khẹc! Ai mà thèm biết mấy cái sự tình sầu não ấy của ngươi. Chính
là ngươi mạnh mẽ dồn cho ta biết đấy.”

Hắc ảnh cười nói, tiếng cười phát ra như tiếng vật cứng cạo lên pha lê rin rít
xói thẳng vào tai, khiến người nghe thật có thể đảo lộn khí huyết mà chết.

Long Nhất toàn thân run bần bật, kêu: “Huynh đệ! Đừng cười nữa. Cười nữa ta
đến phải ngất xỉu mất.”

“Không biết thưởng thức, âm thanh mĩ diệu như thế mà bảo khó nghe.” Bóng đen
tựa hồ đã bị Long Nhất tiêm nhiễm, lời lẽ bất giác đã mang theo ngữ khí lưu
manh vô lại.

“Được rồi, thời gian gần đây ngươi bình thường như bốc hơi, làm ta còn tưởng
ngươi ngủm rồi nữa kia.” Long Nhất cười bảo.

“Ta mà có thể ngủm? Nếu như thế giới này chỉ còn lại một sinh mạng cuối cùng
thì sinh mạng đó chắc chắn phải là ta.” Thanh âm phiêu hốt của bóng đen phun
ra xú khí.

“Ha ha, đúng là thổi đuôi bò. Ngươi nghĩ ta không biết ngươi bị cái lão rồng
đó đánh bị thương, tu dưỡng lâu như thế mà chỉ khôi phục lại một chút a.” Long
Nhất cười phản bác.

Bóng đen lập tức trầm mặc, lâu sau mới âm u thốt: “Nếu không phải vì cứu xú
tiểu tử ngươi thì ta có thể bị thương sao?”

“Ta biết rồi! Ngươi đúng là không tệ, ân nhân cứu mạng. Tóm lại có một ngày ta
sẽ báo đáp ngươi.” Long Nhất biết bóng đen nói đúng là sự thật, nhắc lại quả
thật là hắn đã cứu mạng mình, vì thế đối với hắn trong lòng rất là cảm kích.

“Hắc hắc, ngươi báo đáp ta bằng cái gì?” Ngữ khí bóng đen tựa hồ rất là vui
vẻ.

“Đợi vong linh ma pháp của ta đạt tới cảnh giới pháp thần, nhất định sẽ giúp
ngươi kiếm một thân thể đẹp đẽ nhất để giúp ngươi sống lại.” Long Nhất cười
nói. Đây đúng là lời từ tận đáy lòng, nhưng vấn đề chỉ là đạt được tới cảnh
giới đó không biết là phải tới năm khỉ tháng ngựa nào nữa.

“Kỳ thật báo đáp ta cũng không khó, nếu có ngày ngươi gặp được Quang Minh chi
thần, cứ bắn hạ hắn xuống nướng chín luôn là được.” Bóng đen bảo.

“Oa, ta bảo này huynh đệ, ngươi quả thật là ác tâm nha, không ngờ lại bảo ta
ăn điểu nhân, nếu ta bắn hạ hắn xuống, tặng ngươi làm sủng nam thì thế nào?”
Long Nhất hắc hắc cười hỏi.

“Sủng nam?” Bóng đen lầm bầm tự nhủ, đột nhiên cười lên, giọng cười có thể làm
người ta sởn tóc gáy vang lên làm Long Nhất phải nín cả thở.

“Tốt, cái này là ngươi nói đó.” Hắc ảnh ngừng cười đáp.

Long Nhất hai mắt trắng dã. Bóng đen này có khi bị bệnh thần kinh. Quang Minh
thần có tồn tại hay không vẫn còn là một vấn đề. Cứ cho là quả thật có tồn tại
đi, bản thân mình làm sao có khả năng làm đối thủ chứ? Nhưng bóng đen này xem
ra lại có vẻ rất thành thật.

Long Nhất lầm bầm trong lòng rồi đứng lên ra khỏi bồn tắm. Đột hắn nhiên cảm
thấy một tia âm ấm di chuyển trên thân mình, cuối cùng dừng lại trên cái thân
thô dài của tiểu huynh đệ mình. Long Nhất xoay chuyển ý nghĩ, liền biết chắc
là bóng đen trong ý thức hải đang dòm lén thân thể mình.

“Thế nào hả? Vốn liếng huynh đệ ta hùng hậu ha.” Long Nhất hắc hắc cười hỏi.

“Nhỏ như con trùng đất, thật đúng là đáng xấu hổ, ta ghét phải nói chuyện với
ngươi, đồ gian manh.” Hắc ảnh âm u bùi ngùi nói, giọng nói vừa ngưng là đã
biến mất trong ý thức hải.

“Đố kị, tên gia hỏa này nhất định là đố kị.” Long Nhất khó chịu thầm nói,
không ngờ dám bảo cái vòi voi thiên phú dị bẩm của hắn là con sâu đất, chắc
chắn là đỏ mắt đố kỵ. Hắn nghĩ lại, bóng đen không có thực thể thì so với thái
giám cũng không khác chi lắm, tâm lý tự nhiên không bình thường rồi.

Long Nhất người trần như nhộng nghênh ngang ra khỏi phòng tắm. Đây là đêm đầu
tiên hắn trở về, hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Hắn mở rộng cửa sổ, nửa
nằm nửa ngồi trên giường nhìn lên mặt trăng bàng bạc trên trời cao tới ngẩn
ngơ. Không tự chủ được, hắn nhớ lại nữ nhân đầu tiên hắn gặp được sau khi rời
khỏi Đằng Long thành, trên mặt có một khối thai kí màu huyết hồng, là Ti Bích.
Chỉ chớp mắt một cái, đã hơn hai năm nhẹ nhàng trôi qua rồi, nàng có còn nhớ
tới hắn không? Ngày đó nữ nhân vì yêu mà chạy trốn khỏi hắn giờ có còn yêu hắn
như cũ không?

Đối với nữ nhân hắn yêu đầu tiên tại thế giới này, Long Nhất tự thấy khó thể
quên nổi. Trong thời gian này tin tức liên quan đến Thánh Nữ Ti Bích trên đại
lục rất ít, làm cho Long Nhất không biết chút tin tức nào của nàng.

Long Nhất đột nhiên nhớ ra Tây Môn Nộ chẳng phải đã giao cho hắn Thiên Võng
đội hai và ba sao. Không gì bằng để cho chúng tìm nơi hạ lạc của Ti Bích thay
cho mình.

Thiên Võng không đâu không có. Long Nhất điều này thì đã biết. Muốn tìm tin
tức của một nữ nhân thôi thì không phải là đặc biệt khó khăn gì. Chỉ là Tây
Môn Nộ nếu biết mệnh lệnh đầu tiên của hắn là tìm kiếm nữ nhân, không biết sẽ
có cái biểu tình thế nào? Chắc là thập phần tuyệt vời đây. Long Nhất trong
lòng thầm nghĩ.

Đã nghĩ thông được vấn đề này, tâm tình Long Nhất liền nhanh chóng thay đổi
thoải mái hơn. Hắn khoanh chân ngồi trên giường bắt đầu minh tưởng.

oOo

Cũng vào lúc này, Nam Cung Hương Vân cũng là cả đêm khó ngủ. Một mặt là do
những điều ngạc nhiên Long Nhất mang đến cho nàng. Cái đồ ăn hại trong mắt
nàng lại đột nhiên biến thành tuyệt đỉnh cao thủ, cái kiểu biến đổi này khiến
nàng vốn có ấn tượng xấu lúc đầu thật khó mà tiếp thu được. Mặt khác là hoàng
đế đã mở kim khẩu mà ban cho ngày cưới. Chỉ còn lại một tháng là nàng phải
chịu gả làm vợ cái tên gia hỏa làm nàng chán ghét ấy. Điểm này làm nàng càng
không thể chịu được.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu Nam Cung Hương Vân liền không ngừng lướt qua lướt
lại biểu tình nụ cười xấu xa của Long Nhất, nhớ lại cái cảm giác huyễn hoặc
lúc vô tình ***ng chạm với cái thứ quỷ quái đó của hắn, nhớ lại lúc hắn kéo tay
mình mà chạy. Càng cố gắng khống chế, những hình ảnh đó lại càng khoan thẳng
vào trong tâm trí nàng.

“Tây Môn Vũ xấu xa! Ta hận ngươi thấu xương.” Nam Cung Hương Vân kéo chăn lên
chùm kín đầu, bực bội hét to ở trong chăn.

Sáng sớm hôm sau, Nam Cung Hương Vân tóc tai bù xù, cùng với hai mắt quầng
thâm xuất hiện tại phòng ăn làm Nam Cung phu nhân kinh dị một phen.

“Tam tỷ, tối qua tỷ đi làm ăn cướp à?” Nam Cung Mỗ khoa trương hét to.

“Ngậm miệng lại, không ai bảo ngươi câm đâu.” Nam Cung Hương không hài lòng
trừng mắt lườm đệ đệ một phát.

Nam Cung Nỗ lè lưỡi ra, đột nhiên lầm bầm nói: “Có lẽ đệ nên đi tìm để nói tỷ
phu phải quản thúc tỷ, để tránh lúc nào cũng bị tỷ ăn hiếp.”

Nam Cung Hương Vân nhảy dựng lên như con mèo bị dẫm phải đuôi, cật lực gõ cái
cốp lên đầu của Nam Cung Nỗ, dữ dằn nói: “Không cho phép nhắc tới tên xấu xa
đó, cũng không cho phép ngươi gọi hắn là tỷ phu, cẩn thận ta đập bẹp ngươi
đó.”

Nam Cung Nỗ rụt đầu rụt cổ, nhìn tỷ tỷ bạo nộ, vuốt vuốt đầu ủy khuất núp ra
sau lưng Nam Cung phu nhân.

“Hương nhi, con làm cái gì thế? Sao mà vô duyên vô cớ phát sùng lên vậy?” Nam
Cung phu nhân quở trách.

Nam Cung Hương Vân cầm đũa lên tức giận ngoáy ngoáy vào chén vài lần, vẻ mặt
lộ ra biểu tình phẫn nộ bất bình.

“Nương thân, con không gả cho tên xấu xa Tây Môn Vũ đâu. Người nghe cho rõ
đây, con không gả cho hắn đâu.” Nam Cung Hương Vân đột nhiên hướng về Nam Cung
phu nhân thét lên, trong khóe mắt đã hơi ươn ướt.

Nam Cung phu nhân khẽ run lên. Nha đầu này từ nhỏ tới lớn tính rất ngang
bướng, hơn nữa nóng nảy quật cường như cái đầu trâu. Từ lúc hiểu biết đến giờ
chưa bao giờ khóc. Tính lại, chỉ có lúc còn nhỏ, do bất mãn phụ thân thay nàng
quyết định việc hôn nhân đã chạy qua Tây Môn gia tộc làm náo loạn một trận,
kết quả bị phụ thân tức giận đấm một phát, nàng ương ngạnh chỉ cắn đến rách
môi chứ không hề kêu một tiếng. Thế mà bây giờ không ngờ lại khóc.

Nam Cung phu nhân tiến lại ôm lấy mái đầu bù xù của con gái, thở dài: “Nương
thân cũng biết là bất công cho con. Nhưng hoàng đế đã nói ra, hôn sự này đã vô
phương thay đổi, hay con muốn phụ thân vì kháng chỉ mà chịu tội?”

“Nhưng… nhưng nữ nhi thật sự không muốn gả cho hắn.” Nam Cung Hương Vân sụt
sịt nói. Trong lòng nàng đương nhiên cũng hiểu rõ, chỉ là muốn phát tiết một
phen thôi.

Nam Cung Nỗ nấp sau cái bàn thò đầu ra nói: “Tam tỷ, đệ nghĩ tỷ phu thật là
tốt a. Người thì đẹp trai, bổn sự lại cao, tỷ không phải trước đó tị hiềm là
tỷ phu bổn sự quá thấp sao? Hiện tại còn cao hơn tỷ còn bất mãn cái gì?”

Nam Cung Hương Vân trừng mắt nhìn đệ đệ mình, trong lòng tự nhiên có chút mơ
màng. Đúng thật, hiện tại hắn trở nên lợi hại đến thế, tại sao mình vẫn cứ
kháng cự như vậy? Phải rồi, đúng là vì nhân phẩm của Tây Môn Vũ. Hắn đã làm
hại bao nhiêu nữ nhi, hơn nữa lại còn có sắc đảm bao thiên dám cường bạo với
Long Linh Nhi công chúa. Tính ra hắn có biến ra lợi hại hơn nữa cũng chỉ là đồ
giẻ rách thôi.

Không được, vô luận thế nào nàng cũng phải nỗ lực ngăn chặn cuộc hôn nhân này.
Cái tên Tây Môn Vũ xấu xa đó, ở bên ngoài thoải mái như thế sao còn quay lại
làm gì. Mình đã vui vẻ được một chút vì cứ tưởng là hôn ước đó đã trở thành vô
nghĩa, ai ngờ hắn lại xuất hiện làm cuộc sống hạnh phúc của mình đảo lộn tùng
phèo. Nam Cung Hương Vân trong lòng tức tối tự nhủ.