Phong Lưu Pháp Sư – Chương 213: Tương Tư Kiếm – Vô tận tương tư – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 213: Tương Tư Kiếm – Vô tận tương tư

Tinh Linh Nữ Vương gật đầu, trông có vẻ như đang suy nghĩ điều gì. Từ khi mới
lần đầu nhìn thấy Long Nhất, bà ta đã biết hắn tuyệt đối không phải là hạng
nam nhân cam chịu bình thường. Từ nhãn thần của hắn còn lộ ra một loại khí
chất rõ rệt, chẳng cần nói cũng rõ hắn có một tâm linh không an phận, sau này
trong chiến tranh ở đại lục hắn sẽ sắm vai một nhân vật thế nào đây? Tất cả
tất cả đều sẽ do hắn ta làm chủ sao?

“Thế mục tiêu của ngươi rốt cuộc là cái gì? Chỉ là truy tìm sự kích thích thôi
sao?” Tinh Linh Nữ Vương nhịn không được bèn hỏi.

Long Nhất nghe vậy trầm tư cầm chén rượu, nhãn thần trong sát na lóe lên sự mê
man. Hắn ù ù cạc cạc đến cái thế giới này, đã trải qua sinh sinh tử tử, nhưng
mục tiêu của hắn rốt cuộc là gì? Tranh bá, hắn không có hứng thú, làm hoàng đế
chỉ thêm mệt, phải lo lắng cho chuyện ăn, mặc, ở, đi lại của toàn bộ bách tính
thiên hạ, còn phải lo lắng có kẻ mưu đồ tạo phản, lo cái nọ phòng cái kia,
cuộc sống như vậy thì còn gì là hứng thú nữa đây? Long Nhất cười cười, rồi thở
ra một hơi trọc khí, đáp: “Truy tìm kích thích không phải là toàn bộ, nguyện
vọng lớn nhất của ta là cùng với mỹ nhân tiêu diêu thiên hạ, hắc hắc.”

Tinh Linh Nữ Vương sửng sốt, trợn mắt ngó Long Nhất rồi cười khổ, nói: “Ngươi
nghĩ là mục tiêu đó của ngươi dễ thực hiện lắm sao?”

“Đương nhiên là không dễ thực hiện, vì mục tiêu đó, ta cần phải nỗ lực tu
luyện. Đương nhiên tu vi dù có cao đến đâu đi nữa nhất định cũng không thể lấy
một địch cả vạn, vì thế nên ta phải giúp đỡ Tây Môn gia tộc đoạt được thiên
hạ, như thế thì còn ai dám tìm ta gây phiền nữa a.” Long Nhất cười trở lại,
đột nhiên phát giác ý tưởng này rất là tuyệt.

Tinh Linh Nữ Vương nhìn bộ mặt nhẹ nhõm tuỳ ý của Long Nhất, khẽ mỉm cười. Ý
tưởng của Long Nhất tịnh không sai, một người nếu như muốn chân chính tiêu
diêu, không những thực lực phải cao hơn người một bậc, mà còn phải có thế lực
cường đại sau lưng hỗ trợ, đứng ở trên đỉnh của kim tự tháp thế giới cúi nhìn
chúng sinh, chỉ có như thế mới có thể tùy tâm sở dục, thích gì làm nấy.

“Nữ vương bệ hạ, có vẻ như ta uống hơi nhiều một chút, chi bằng đêm nay ta ngủ
lại đây có được không?” Long Nhất ngẩng đầu uống cạn một chén mĩ tửu, cặp mắt
say lờ đờ nhìn chằm chằm vào Tinh Linh Nữ Vương cười gợi ý.

“Nếu như ngươi muốn ta gọi thị vệ lại đây đuổi người thì cứ việc ngủ lại đây.”
Tinh Linh Nữ Vương lạnh nhạt nói, trong lòng lại có một chút tư vị khác thường
không thể nói ra rõ ràng.

Long Nhất thở ra một hơi tửu khí, hai tay đột nhiên chống lên mặt bàn nghiêng
người tới trước, khuôn mặt anh tuấn dừng lại cách mặt của Tinh Linh Nữ Vương
chưa đầy hai thốn, gần đến mức có thể ngửi thấy được hương thơm phưng phức
toát ra từ thân thể của Tinh Linh Nữ Vương.

“Ngươi làm gì vậy?” Tinh Linh Nữ Vương ngoài mặt trông có vẻ như rất trấn
định, nhưng ánh mắt lại lướt qua một tia hoảng loạn lẫn ngượng ngùng.

Long Nhất quan sát Tinh Linh Nữ Vương ở cự li thật gần, da dẻ của bà ta rất
tinh tế, chẳng có một chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào, chiếc mũi ngọc ngà rất
thon, đôi môi hồng nhuận dụ nhân, khiến cho hắn có một nỗi xao động bất chấp
mọi thứ mà hôn vào đó.

“Ta muốn… muốn…” Trái tim Long Nhất đột nhiên nhảy loạn lên, cái miệng rộng
đưa tới ấn lên đôi môi mọng nước của Tinh Linh Nữ Vương.

Ngay khi Long Nhất sắp tiếp xúc với đôi môi của Tinh Linh Nữ Vương, lại phát
giác phía trước trống không. Tinh Linh Nữ Vương đã đứng cách hắn mấy bước,
chính đang giận dữ nhìn hắn.

Long Nhất tức thì giật mình tỉnh táo trở lại. Ban đêm như thế, không khí như
thế đích xác là rất dễ dàng khiến cho người ta phạm phải sai lầm a.

“Ta chỉ muốn nói, nữ vương bệ hạ thực sự là rất đẹp. Không còn sớm nữa, không
nên quấy nhiễu việc nghỉ ngơi của bà nữa.” Long Nhất lúng túng gượng cười,
quay mình định đi ra cửa.

“Chậm đã.” Tinh Linh Nữ Vương đột nhiên cất tiếng gọi Long Nhất dừng lại.

Long Nhất chuyển thân lại, thì thấy Tinh Linh Nữ Vương tiến lên phía trước. Bà
ngẩng đầu lên nhìn người thanh niên này, nam tử nhân loại sắp trở thành nữ tế
của mình, rồi đột nhiên nhón chân lên đặt một nụ hôn như chuồn chuồn chạm nước
lên má hắn. Long Nhất có thể cảm giác thấy sự nhu nhuyễn lẫn ôn nhuận của làn
môi đó, cũng có thể cảm thấy sự run rẩy khe khẽ giữa lúc đó.

“Ngươi là phu quân của Lộ Thiến Á, cũng có thể tính một nửa là nhi tử của ta.
Đây là một nụ hôn vãn an (chúc ngủ ngon), không được phép nghĩ bậy nghĩ bạ,
nếu mà có lần sau, đừng trách ta trở mặt, hiểu chưa?” Tinh Linh Nữ Vương nhìn
Long Nhất dưới ánh trăng, dùng ngữ khí nghiêm túc nói.

Long Nhất sờ má trái, trên đó dường như còn lưu lại cảm giác tiêu hồn. Hắn im
lặng không đáp, chỉ sâu sắc nhìn Tinh Linh Nữ Vương một cái rồi lắc mình biến
mất. Trong lòng Long Nhất biết rõ, cho dù Tinh Linh Nữ Vương đối với hắn có
chút hảo cảm, nhưng đó cũng tuyệt đối là một đoạn tình ái cấm kị, nếu để Lộ
Thiến Á biết được, bà ta biết phải cư xử làm sao, vậy hãy để cho tất cả mọi
thứ theo cơn gió đêm mà tiêu tán vậy. Nụ hôn vừa rồi của Tinh Linh Nữ Vương
chính là để an ủi hắn đồng thời cũng chính là cảnh cáo hắn. Mà thôi, đành chôn
cái cảm giác đó ở sâu trong đáy lòng vậy, có một vài thứ không nhất thiết phải
có được mới tính là mĩ hảo, nếu như quá thành thực chỉ có thể khiến cho mọi
thứ càng trở nên tệ hại hơn mà thôi. Có lẽ là nên ám muội một chút cũng là một
sự lựa chọn không tệ.

Tinh Linh Nữ Vương nhìn theo bóng hình Long Nhất biến mất trong màn trời đêm,
cứ đứng đó thật lâu. Long Nhất là loại nam nhân có lực hấp dẫn trí mệnh đối
với nữ nhân, ngoại hình tuấn dật, khí chất cao quý, trọng tình trọng nghĩa,
bình tĩnh mà lại nhìn xa trông rộng, trầm lặng nhưng không nông nổi, trên
khuôn mặt lúc nào cũng treo nụ cười xấu xa nhưng lại cực kỳ hấp dẫn. Đúng vậy,
bà thừa nhận bà cũng đã bị hắn hấp dẫn. Từ khi bị hắn chạm vào thân thể, quan
hệ giữa bọn họ liền trở nên có chút vi diệu, đặc biệt là có Lộ Thiến Á ở giữa
lại khiến cho người ta có cảm giác cấm kị nhưng không thể dứt ra được.

Đêm nay Long Nhất có hơi mất thăng bằng, nhưng Tinh Linh Nữ Vương lại không
được phép mất cân bằng theo. Loại ái tình cấm kị này đừng nói là tại nơi bảo
thủ như Tinh Linh sâm lâm, mà ngay cả trên toàn Thương Lan đại lục cũng không
ai có thể tiếp thụ được. Lộ Thiến Á có thể chấp nhận Long Nhất có nữ nhân
khác, nhưng một khi để nàng biết được nương thân của nàng với nam nhân của
nàng có quan hệ không rõ ràng, không biết là nàng sẽ thương tâm đến mức nào.

Tinh Linh Nữ Vương khẽ thở dài một hơi, rồi chuyển thân tiến vào trong phòng
ngủ. Đêm nay cứ xem như là một hồi ức thôi.

oOo

Long Nhất bồi tiếp Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận du ngoạn hai ngày trời
trong Tinh Linh sâm lâm. Các nàng lần đầu nhìn thấy địa phương mĩ lệ đến vậy,
liền bị mĩ cảnh đẹp như tiên cảnh của Tinh Linh sâm lâm hấp dẫn đến quên mất
việc trở về. Nhưng quan hệ của Long Nhất với Tinh Linh Nữ Vương từ sau cái đêm
hôm đó bất giác trở nên xa cách hơn nhiều, trước đây đều trêu đùa không chút
cố kị, nhưng hiện tại lại trở nên khách sáo hơn. Hai người đều vô tình kéo xa
cự li ra, sự biến đổi này khiến cho tâm lí của Long Nhất có chút vướng mắc,
luôn cảm thấy rất không thoải mái.

Tới một ngày, khí trời trở nên u ám không giống ngày thường, mưa to gió lớn ồ
ạt ập đến. Lộ Thiến Á bồi tiếp Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận ríu rít tán
gẫu cả ngày, còn Long Nhất lại ngồi dưới mái hiên nhìn ngắm cơn mưa tầm tã.
Man Ngưu thì chẳng khác gì một cây thiết trụ đứng thẳng ở sau lưng hắn.

“Lão đại, lúc nào thì chúng ta đi?” Man Ngưu cất tiếng hỏi, kì thật lúc Long
Nhất đến Tinh Linh sâm lâm gã cũng đã tính cùng Lộ Thiến Á tới Mễ Á công quốc
tìm Long Nhất, ai ngờ Long Nhất lại đi trước một bước tới đây. Man Ngưu mặc dù
cũng thích cảnh đẹp của Tinh Linh sâm lâm, nhưng lại càng mong chờ những ngày
tháng mạo hiểm tại Thương Lan đại lục cùng với Long Nhất.

“Thế nào? Ngồi không yên nữa rồi phải không?” Long Nhất quay đầu lại cười hỏi.

Man Ngưu gãi gãi vào cái sừng trâu ở trên đầu, ha ha hàm tiếu đáp: “Nơi này
mặc dù có rượu ngon canh ngọt, nhưng nhanh buồn chán lắm.”

“Ừm, đợi mưa tạnh thì chúng ta sẽ đi!” Long Nhất cười nói.

Man Ngưu lập tức hưng phấn, mong mỏi cơn mưa tầm tã này mau chóng tạnh đi.

Long Nhất dựa vào cây cột rồi lẳng lặng không nói gì nữa, nhìn cơn mưa ào ào
phủ lên đất trời một mảng khói sương mênh mang. Ánh mắt hắn bắt đầu mất đi
tiêu cự. Trời mưa là một khí trời đa sầu đa cảm, những giọt mưa tí tách rơi
xuống mặt hồ bình lặng, làm tán phát những hạt thủy hoa trong suốt, mỗi một
cánh hoa đều khắc sâu hai chữ: nhớ nhung.

Vô số những kí ức phong trần như thủy triều ập đến, kiếp trước rồi lại đến
kiếp này, từng khuôn mặt quen thuộc lần lượt lướt qua trong đầu. Nỗi nhớ nhung
lần lượt lướt qua những khuôn mặt quen thuộc, rồi dần dần dừng lại, trong đầu
chỉ còn lại mấy khuôn mặt tú lệ tuyệt mĩ, có Long Thất của tiền thế, cũng có
Ti Bích và Vô Song của kiếp này.

Long Nhất đột nhiên cảm thấy có chút phiền muộn, nỗi nhớ nhung sao mà khắc cốt
ghi tâm đến thế, khiến cho hắn có cảm giác không thể thích ứng. Đột nhiên, hắn
vươn mình cất tiếng hú dài, đem hết nỗi sầu muộn trong lòng trút hết cả ra.
Tiếng hú khiến cho ba nàng đang trò chuyện cao hứng giật thót mình, cùng quay
lại nhìn hắn, lại thấy Long Nhất phi thân lao thẳng vào trong cơn mưa, tay bẻ
một cành liễu, rồi múa kiếm trong cơn mưa.

Trúc ổ vô trần thủy lạm thanh,

Tưởng tư điều điều cách trọng thành,

Thu âm bất tố sương phi vãn,

Lưu đắc khô hà thính vũ thanh*


Nước xanh soi trúc không vết bụi,

Nghìn trùng thành lũy khổ tương tư,

Trời thu u ám sương chưa xuống,

Bên dòng sông khô nghe tiếng mưa.

Thanh âm trầm thấp của Long Nhất vang vọng khắp cả Tinh Linh sâm lâm, cành
liễu trên tay múa lên tầng tầng lục ảnh tiêu điều. Hắn đạp theo một bộ pháp kì
dị, thân hình trong khói mưa biến ảo tạo thành đạo đạo tàn ảnh.

Bộ kiếm pháp mà Long Nhất múa là do một vị tiền bối ở tiền thế sáng tạo ra có
tên là Tương Tư Kiếm, chỉ có tâm pháp, không có chiêu thức, thuần túy là do
tâm mà phát, múa một lần vạn điểu bi ai, múa lần hai quỷ khóc thần sầu, đến
lần ba thiên địa sầu thương. Vị tiền bối có thể biến tương tư thành kiếm
chiêu, kết hợp với tâm chí con người sáng tạo ra bộ kiếm pháp này đúng là nhất
đại tình si.

Ba nữ nhân si dại nhìn theo đạo đạo tàn ảnh trong mưa, nỗi nhớ nhung tha thiết
đến thấu cốt đó khiến cho bọn họ cũng cảm động theo, trong lòng cùng lẩm bẩm:
“Chàng đang nhớ nhung ai vậy?”

“A, các người xem.” Ngay tại lúc này, Long Linh Nhi đột nhiên kinh hô một
tiếng, lấy tay chỉ thẳng lên không trung.

Mấy người cùng nhau nhìn về phía đó, chỉ thấy trong cơn mưa tầm tã vô số điểu
nhi trùng điệp bay đến, tựa hồ như che lấp cả bầu trời. Bọn chúng đồng thanh
cất tiếng hót bi ai, tập trung lại một chỗ như khiến cho cả cơn mưa cũng bị
chặn lại.

Kì cảnh như thế Tinh Linh tộc đúng là trước giờ chưa từng nghe nói đến, nhất
thời đám Tinh Linh từ trong phòng ốc ùa ra rồi bàn tán sôi nổi.

Long Nhất lúc này dưới cơn mưa đã ảo xuất ra mấy chục Long Nhất đang múa kiếm
chiêu ở trong không trung. Đám Tinh Linh đang bàn tán sôi nổi cũng lập tức yên
tĩnh lại, cứ thế dầm mưa xem Long Nhất múa kiếm ở trên không trung, ai ai cũng
bắt đầu nhớ đến một người hay một vài người trọng yếu nhất trong cuộc đời của
mình. Có người nhớ nhung những thân nhân đã mất, có người nhớ nhung mối tình
đầu tươi đẹp, tất cả khiến cho bầu không khí của Tinh Linh sâm lâm trở nên quỷ
dị khôn tả.

Thiên nhai hải giác hữu cùng thời

Chỉ hữu tương tư vô tẫn xử.

Chân trời góc bể còn điểm dứt

Duy có tương tư không bến bờ.

Thanh âm trầm thấp của Long Nhất lại tiếp tục vang vọng trong không trung,
thân ảnh đột nhiên hợp lại làm một, cành liễu trong tay sau khi bạo xuất một
phiến lục sắc quang ảnh cuối cùng, thì từng thốn từng thốn gẫy đoạn từ đầu
cành, lả tả rơi xuống.

Tương Tư Kiếm múa xong đệ nhất biến, điểu nhi bay vòng thêm mấy vòng rồi bắt
đầu tản đi. Lúc này Long Nhất mới phát hiện, cơn mưa tầm tã lúc đầu không biết
đã ngớt tự lúc nào, mây đen tản đi, lộ xuất bầu trời trong xanh như bích ngọc
vừa được tẩy rửa.

“Đến lúc nên đi rồi!” Cả thân người Long Nhất tắm rửa dưới ánh dương quang ấm
áp lẩm bẩm nói.

————-

  • Bài thơ Túc Lạc Thị Đình ký hoài Thôi Ung Thôi Cổn – Ở Lạc Thị Đình nhớ nhung Thôi Ung, Thôi Cổn của Lý Thương Ẩn

Dịch: anhtuanek, chudu