Phong Lưu Pháp Sư – Chương 193: Một nụ hôn – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 193: Một nụ hôn

Nhìn thấy bóng đen xuất hiện, trong lòng Long Nhất không khỏi vui mừng. Cái
thứ gia hỏa thần bí này không biết đã phong ấn trong Thiên Ma thạch bao nhiêu
năm, có lẽ hắn ta có biện pháp giúp ta thoát khỏi kiếp nạn này. Nói cho cùng,
vật chủ hắn mà chết, bóng đen ký sinh này cũng chẳng có chỗ nào để đi nữa.

Long tộc trưởng lão đã khôi phục nhân hình. Lão ta dùng ánh mắt băng lãnh nhìn
chòng chọc vào Long Nhất, giống như đang nhìn một con sâu cái kiến hèn mọn.
Bàn tay to lớn của lão vươn ra, bóp chặt lấy cổ Long Nhất. Chỉ nghe răng rắc
vài tiếng, bàn tay to lớn bỗng nhiên xiết chặt lại, trên trán Long Nhất lập
tức nổi lên những đường gân xanh, khuôn mặt anh tuấn tím bầm lại vì khí huyết
không thông.

Tây Môn Vô Hận cùng Thủy Nhược Nhan bi thiết kêu lên một tiếng, pháp trượng
giơ cao như muốn dùng ma pháp công kích. Nhưng không hiểu Long tộc trưởng lão
đã sử dụng pháp thuật nào đó, trong nháy mắt đã làm cho tinh thần lực của hai
nàng hóa thành không, vô lực ngã xuống đất.

“Nhóc con, ta đã cho cơ hội mà ngươi lại không biết quý trọng, vậy hãy an nghỉ
đi.” Long tộc trưởng lão sâm lãnh cười nói.

Khóe miệng Long Nhất đã trào ra tiên huyết, khóe mắt muốn rách ra, đôi mắt bắt
đầu từ từ trở nên mơ hồ.

“Hãy sử dụng Quang minh thánh ngọc trong không gian giới chỉ, có thể bảo vệ
được tính mệnh của ngươi.” Bóng đen trong ý thức hải của Long Nhất hờ hững
nói.

Hừ, con mẹ ngươi không nói sớm, Long Nhất trong lòng chửi rủa, rồi tận lực
thôi động tinh thần lực, đem Quang minh thánh ngọc trong không gian giới chỉ
tung ra.

Quang minh thánh ngọc vừa xuất hiện, lập tức bạo xuất ánh bạch quang chói mắt
bồng bềnh trong không trung. Cùng lúc này, Tiểu Tam bỗng nhiên vọt lên phát
xuất một tiếng hổ gầm hùng hậu kéo dài, đồng tử bạch sắc bắn ra quang mang hãi
nhân, cùng với Quang minh thánh ngọc trong không trung hô ứng lẫn nhau, không
ngờ lại khiến cho Long tộc trưởng lão không dám đối mặt.

“Quang minh thần bài.” Long tộc trưởng lão lẩm bẩm nhắc mãi giống như mất hồn,
bộ dạng như không dám tin đó là sự thật. Bàn tay to lớn cũng bất giác buông
lỏng cần cổ Long Nhất, chỉ ngơ ngẩn nhìn Quang minh thánh ngọc trong không
trung.

Hồi lâu sau, Long tộc trưởng lão mới định thần, nhìn Long Nhất đang thở hổn
hển những hơi khí thô bằng ánh mắt phức tạp. Đối mặt với đồng tử đen đến mức
khiến cho người ta phát sợ của hắn, trong lòng Long lão bất giác run lên. Nhân
loại còn rất trẻ này đích thực đã làm cho cho lão kinh ngạc, chẳng những thiên
phú dị bẩm mà bên mình còn có hỏa hệ thần thú cùng quang minh thần thú, lại
còn có Quang minh thần bài. Từ nay về sau, Thương Lan đại lục sợ rằng đã đến
thời kỳ nhiều chuyện xảy ra, Long tộc bọn họ cũng có thể vì sự việc ngày hôm
nay mà gặp biến đổi lớn.

Nghĩ đến đây, trong mắt Long tộc trưởng lão lại hiện lên sát khí khiến người
lạnh tim. Trong lúc thần sắc biến ảo, Long tộc trưởng lão khẽ than lên một
tiếng, thân hình hóa thành một đạo kim quang biến mất nơi chân trời.

Long Nhất thở phào một hơi, nhưng ánh mắt băng lãnh lại nhìn về phía Long tộc
trưởng lão đã biến mất. Sự khuất nhục ngày hôm nay, tương lai nhất định phải
hoàn lại gấp trăm lần. Cảm giác đau thắt từ lục phủ ngũ tạng truyền tới khiến
cho Long Nhất hừ lên một tiếng khó chịu, hắn lập tức ngồi xếp bằng xuống, chịu
đựng nỗi đau đớn để thôi động chân khí trong đan điền, bắt đầu liệu thương.

Lúc này, Tây Môn Vô Hận cùng Thủy Nhược Nhan đã khôi phục tinh thần lực, Lăng
Phong cũng khó nhọc ngồi dậy, các nàng nhất tề dùng ánh mắt yêu thương nhìn
Long Nhất đang nhập định.

Chính vào lúc này, mặt nước sông gần đó bắt đầu dao động. Một đạo kim quang từ
giữa sông lướt lên, vững vàng hạ xuống trước mặt mọi người, chính là Long nữ
Liễu Nhứ. Nàng nhìn mọi người bằng ánh mắt áy náy, cuối cùng mục quang dừng
lại trên khuôn mặt anh tuấn lấm tấm vết bẩn của Long Nhất. Chú hổ nhỏ Tiểu Tam
ngậm Quang minh thánh ngọc chạy đến trước mặt Long Nhất. Liễu Nhứ sắc mặt đại
biến, thiếu chút nữa bật ra tiếng hô kinh hãi, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn vào
Quang minh thánh ngọc trong miệng Tiểu Tam. Vốn là nàng vẫn thấy khó hiểu tại
sao Long tộc trưởng lão lại dễ dàng buông tha tính mệnh cho mấy người Long
Nhất, nguyên lai là vì Quang minh thánh ngọc này. Ánh mắt Liễu Nhứ nhìn về
phía Long Nhất không khỏi hiện ra một chút sắc thái kì dị.

Long Nhất nhập định mấy ngày chưa tỉnh, mọi người đành phải luân phiên coi sóc
hắn để tránh tình huống đột biến phát sinh ảnh hưởng đến Long Nhất. Các nàng
cho dù không hiểu rõ sự ảo diệu của nội lực, nhưng cũng biết Long Nhất lúc này
tuyệt đối không thể bị quấy rối.

Tối nay, những hạt mưa lất phất từ không trung đột nhiên rơi xuống. Dưới ánh
sáng lờ mờ của ma pháp đăng, hạt mưa bụi nho nhỏ hiện ra có phần thê lương ảm
đạm. Gió lớn thổi trong rừng làm lá cây kêu lên xào xạc. “Gió lạnh đêm mưa”
đại khái có thể dùng để hình dung loại tình cảnh này.

Xung quanh Long Nhất đều có kết giới bảo hộ, không sợ mưa bụi thấm ướt. Lăng
Phong nằm nghiêng nghiêng trên bãi cỏ, dùng ánh mắt si mê chăm chú ngắm nhìn
toàn thân Long Nhất quang mang lưu chuyển. Nam tử vững chãi này đã khắc ghi
trong trái tim thiếu nữ của nàng một ấn tượng không thể xóa nhòa. Khóe miệng
nàng lúc thì mỉm cười, lúc thì dẩu ra, biểu tình biến ảo tựa như đang cưỡi
ngựa xem hoa.

Đột nhiên, Long Nhất mở bừng cặp mắt. Đập vào tai đầu tiên chính là tiếng mưa
rơi xao xác, rồi lại thấy ánh mắt đang nhìn mông lung không tiêu cự của Lăng
Phong, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi trọc khí, nội thương đã bình phục bảy tám
phần.

“Linh nhi.” Long Nhất nhẹ nhàng gọi.

Ánh mắt Lăng Phong nhanh chóng tập trung trở lại. Thấy Long Nhất tỉnh lại,
trong ánh mắt nàng hiện lên thần thái kinh ngạc vui mừng, nhưng lại lập tức
cứng lại, không ngờ lại ngần ngận nước mắt.

“Long Nhất.” Lăng Phong nghẹn ngào thốt lên.

Long Nhất hơi ngạc nhiên, dang rộng đôi tay mỉm cười bảo: “Ngẩn ngơ cái gì,
mau đến cho ta ôm nào.”

Lăng Phong chống tay, thân thể tựa như không trọng lượng ngã vào trong lòng
Long Nhất, bàn tay nhỏ nhắn ôm chặt chiếc lưng gấu của hắn.

“Long Nhất, thiếp có phải là cực kỳ vô dụng không? Trước đây, thiếp luôn cho
rằng bản thân rất lợi hại, thế nhưng thiếp lại phát hiện ra không giúp được
chàng bất cứ cái gì. Chàng gặp nguy hiểm, thiếp chỉ có thể đứng một bên trơ
mắt mà nhìn.” Lăng Phong nằm trong lòng Long Nhất, buồn rầu nói ra.

Long Nhất nhẹ vỗ về Lăng Phong trong lòng, thở dài đáp: “Đừng nói vậy. Nàng
nói vậy khiến cho ta càng cảm thấy nhục nhã hổ thẹn. Ta là nam nhân của nàng
mà lại không bảo vệ được nàng, há không phải là càng vô dụng ư.”

“Không, không đúng, trong lòng thiếp thì chàng là người lợi hại nhất. Cuối
cùng, có một ngày, chàng sẽ đứng ở trên đỉnh cao nhất của thế giới này.” Lăng
Phong vội vàng nói.

“Được rồi, sau này không cho phép nàng nói những lời như vậy nữa, cũng đừng
nghĩ nhiều, chỉ cần ngoan ngoãn làm nữ nhân của Long Nhất ta là tốt rồi.” Long
Nhất khẽ nói. Nói xong, hắn ôm lấy Lăng Phong, xoay mình nằm trên mặt đất, lờ
mờ cảm thấy một trận buồn ngủ.

Lăng Phong trong lòng cảm thấy ngọt ngào. Nằm trong lòng Long Nhất, nàng cảm
thấy đã có cả thế giới. Hồi lâu, Lăng Phong không còn nghe thấy Long Nhất nói
gì nữa, từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, mới phát giác ra hắn đã ngủ rồi.

Lăng Phong nở nụ cười ngọt ngào, đưa tay ra ôn nhu lau đi huyết tích cùng bụi
bẩn trên khuôn mặt Long Nhất. Nhìn thật kỹ nam nhân của nàng, đây là nam nhân
của Phong Linh nàng, tuy rằng không phải chỉ của một mình nàng. Đồng thời,
trong lòng nàng thầm hạ quyết tâm, nhất định phải nỗ lực tu luyện, trở thành
cánh tay phải không thể thiếu được của Long Nhất.

Lăng Phong hơi dựa lên người Long Nhất, bàn tay nhỏ nhắn say mê vuốt ve lên
các đường nét khuôn mặt, vầng trán, đôi mắt, chiếc mũi, bờ môi. Sau đó, ánh
mắt nàng nhìn chăm chú lên đôi môi hơi mỏng của Long Nhất. Đó là đôi môi mà
trong giấc mơ vẫn hiện lên nụ cười hờ hững như cũ, nhìn thực sự vô cùng ấm áp.
Trái tim Lăng Phong bỗng nhiên đập rộn ràng, liếc nhìn bốn phía như kẻ trộm,
rồi thở ra những làn hơi nóng thơm tho, cúi đầu xuống, đôi môi mềm mại nhẹ
nhàng hôn lên môi Long Nhất.

“A.” Bất chợt một tiếng kinh hô run rẩy vang lên, cắt ngang bầu trời đêm tĩnh
lặng.