Long Nhất vừa tới nơi, đã thấy khóe miệng Lăng Phong rỉ máu đang vất vả tránh
né trên mặt đất còn đối thủ của nàng là một thiếu nữ quốc sắc thiên hương.
Toàn thân thiếu nữ mặc một bộ lân giáp kì quái bó sát người, ngũ quan cực kì
tinh mĩ, mái tóc dài màu xanh vấn thành một búi cao trên đầu, trong nét cao
quý vẫn mang theo khí chất kiêu ngạo lạnh lùng, tựa như không thèm để ai vào
mắt.
Không chờ Long Nhất tới đỡ dậy, Lăng Phong cũng ngạo khí không kém hai mắt hắc
quang lóe lên, từ trong không gian giới chỉ xuất ra Xích luyện âm linh mới
luyện chế thành công cách đây không lâu. Xích luyện âm linh vừa xuất ra liền
phát ra một âm thanh thê lệ, mang theo một trận khí tức sặc mùi huyết tinh
cuốn tới thiếu nữ.
“Xích luyện âm linh, ngươi là vong linh pháp sư.” Thiếu nữ lạnh nhạt mở miệng,
biểu tình như mặt nước không nổi sóng, phảng phất không thèm để Xích luyện âm
linh vào mắt.
Thiếu nữ không hề có động tác gì, chỉ là trên người phát ra một vòng kim quang
nhàn nhạt. Xích luyện âm linh nọ lại sợ hãi kêu thảm không dám tiến lên nữa.
Lăng Phong mi xinh nhíu lại, vẫn định thúc giục Xích luyện âm linh tiến hành
công kích nhưng Long Nhất đã nhẹ nhàng giữ lấy nàng, ôn nhu lau huyết tích
trên khóe môi nàng, tiếp một đạo chân khí giúp nàng ổn định thương thế trong
thể nội, ánh mắt băng lạnh nhìn thiếu nữ đối diện. Không cần biết cô ta đẹp
đến mức nào, khí chất cao quý ra sao nhưng đã đả thương nữ nhân của hắn, tất
phải trả một giá đắt.
Hai mắt Long Nhất lập lòe quang mang. Tinh thần lực bàng đại như những mũi dùi
tầng tầng lớp lớp công tới thiếu nữ. Ngay sau đó tay nắm chặt cự kiếm, một
chiêu Hàn băng đấu khí chi toàn phong liên hoàn trảm bổ tới thiếu nữ.
Gương mặt như hàn băng vạn năm của thiếu nữ cuối cùng cũng lộ xuất thần sắc
kinh ngạc, nhưng nàng vẫn đứng nguyên không di động, không ngờ lại ngạnh đỡ
những mũi dùi tinh thần lực của Long Nhất. Ngọc thủ trắng muốt xuất ra một đạo
kim quang xâm nhập vào trong từng vòng từng vòng Hàn băng đấu khí do Long Nhất
vẽ nên. Chỉ nghe thấy một tiếng rắc, không ngờ đã nắm được cự kiếm của hắn.
Long Nhất dừng lại giữa không trung, còn thiếu nữ vẫn tĩnh lặng đứng trên mặt
đất, ngọc thủ nắm chặt cự kiếm của Long Nhất, bốn mắt nhìn nhau, bạo xuất từng
trận hoa lửa.
“Nữ nhân này thật mạnh mẽ.” Long Nhất trong lòng thầm nghĩ. Bằng vào việc dung
nhập tầng thứ ba Ngạo thiên quyết hiện nay của hắn vào ma đấu khí, không ngờ
lại bị nàng chỉ cất tay nhấc chân dễ dàng hóa giải như vậy. Quan trọng nhất là
bàn tay nhìn chẳng có gì đặc biệt đó của nàng, không ngờ không bị thương chút
nào mà còn nắm chặt được cự kiếm. Chỉ dựa vào điều đấy, Long Nhất đành xấu hổ
nhận không bằng.
Nhưng Long Nhất đâu phải loại người dễ nhận thua, hà huống gặp đối thủ cường
đại như vậy còn là may mắn của hắn. Long Nhất nhìn thiếu nữ, khuôn mặt lộ nụ
cười rạng rỡ, bàn tay nắm cự kiếm rung lên, cự kiếm không ngờ như những ngọn
sóng dao động, tiếng kim loại va chạm vào nhau keng một cái thoát khỏi tay
thiếu nữ.
Ngân tử sắc ma pháp nguyên tố trong ý thức hải của Long Nhất bắt đầu điên
cuồng vận chuyển. Cự kiếm chỉ thẳng lên trời, đột nhiên từng tia sét tử sắc
tạo thành tấm mạng nhện giao nhau xuất hiện trên cự kiếm. Hắn hắc hắc cười,
thân hình bắt đầu di động với tốc độ cực nhanh, cự kiếm trong tay với dòng
điện lưu cao áp kêu vo vo dung hợp cùng đấu khí và chiêu thức võ công Trung
Hoa cổ từ bốn phương tám phía tấn công thiếu nữ.
Sẹt một tiếng, thiếu nữ bị điện giật khẽ run lên, thân hình cuối cùng cũng lùi
lại mấy bước. Kim quang trong mắt nàng lóe lên, hai tay đột nhiên bao bọc một
lớp vảy vàng vân đen rất dày, hừ lạnh một tiếng bắt đầu kịch chiến cùng Long
Nhất. Lập tức đá bay cát chạy, áp lực cùng uy thế to lớn buộc mấy nữ nhân đang
lao tới phải lùi trở lại. Tiểu Tam, Hỏa kì lân cùng Cuồng lôi thú nhận được ý
niệm của Long Nhất cũng không tiến tới giúp đỡ.
“Lăng Phong, huynh không sao chứ.” Nhân Nhân bày tỏ sự quan tâm tha thiết hỏi.
‘Lăng Phong, đáo để đã xảy ra chuyện gì, người đánh nhau với Long Nhất là ai?”
Thủy Nhược Nhan cũng cất tiếng hỏi. Lúc này bọn họ nhìn lên chỉ thấy từng
phiến hư ảnh, căn bản không nhìn rõ hình người.
Lăng Phong hít sâu một hơi. Trước khi đám nữ nhân kia lại nàng đã kịp thu Xích
luyện âm linh lại. Kim quang trên người thiếu nữ không ngờ khiến cho thứ hung
tàn vô bỉ như Xích luyện âm linh cũng không dám tiến gần.
“Ta vừa mới đến chỗ này, một thiếu nữ kì quái đã xuất hiện trước mặt ta, thực
lực rất mạnh, lại không nói gì đã động thủ với ta. Ta dựng thổ hệ kết giới
cũng không chịu nổi nàng ta một chiêu.” Lăng Phong đáp.
Chư nữ trong lòng kinh sợ, lại quay đầu nhìn bóng ảnh mơ hồ đang chiến đấu
cùng Long Nhất, không khỏi bắt đầu suy đoán về thân phận thiếu nữ thần bí ấy.
“Có lẽ nàng ta không phải là người.” Lăng Phong nhớ tới lớp vảy bao bọc trên
tay thiếu nữ, lẩm nhẩm nói.
“Không phải là người? Thế cô ta không phải quỷ chứ?” Tây Môn Vô Hận sợ hãi
nói. Nàng không khỏi cảm thấy một chút âm khí a.
“Không phải, nếu ta đoán không nhầm, nàng ta là một con rồng.” Lăng Phong từ
từ nói.
“Rồng! Ngươi đang đùa đấy à.” Chư nữ rối rít kinh ngạc hỏi, tỏ ra không tin
Lăng Phong. Mặc dù chỉ nhìn thấy hư ảnh trên không trung nhưng đó rõ ràng là
một bóng người chứ đâu phải là bóng rồng a.
“Ta tuyệt đối không nói đùa. Nàng ta chín phần mười là rồng.” Lăng Phong nhíu
mày nói.
“Nhưng rồng sao lại có hình dạng giống người?” Tây Môn Vô Hận thắc mắc.
Lăng Phong gắng chịu đựng cơn đau đến bỏng rát trong ***g ngực. Vừa rồi một
chưởng của thiếu nữ khiến nàng chịu nội thương, cũng may là được Long Nhất
dùng chân khí áp chế. Nàng đáp: “Nghe nói hoàng tộc Thần long nhất tộc khi
trưởng thành tu luyện đến một trình độ nhất định có thể hóa thân thành nhân
loại. Ta đoán thiếu nữ này thuộc một nhánh trong Thần long nhất tộc.”
Long Nhất cùng thiếu nữ kịch đấu cả nửa ngày trời, dần dần cảm thấy lực bất
tòng tâm. Kim quang do cánh tay nàng dệt lên mang theo uy thế cường đại và lực
xuyên thấu bỗng nhiên áp chế hắn chặt chẽ, hơn nữa hắn có cảm giác thiếu nữ
tịnh chưa dùng hết toàn lực. Thật ra hắn cũng đã đại khái đoán ra thiếu nữ có
quan hệ với Long tộc, lớp vảy bao bọc trên tay nàng tuyệt đối phải là vảy
rồng, bất luận ma pháp, đấu khí hay là nội lực đều khó đả thương được chút
nào. Cái dạng khả năng phòng ngự như ma quỷ đó sợ rằng chỉ có Long tộc trong
truyền thuyết mới biến thái như vậy. Hắn chỉ không rõ vì sao Long tộc lại có
thể hóa thân thành người thôi.
‘Đinh’ một tiếng, một tay thiếu nữ tóm lấy thanh cự kiếm của Long Nhất, tay
kia nhanh như thiểm điện chộp vào ngực hắn. Roạt một tiếng, một mảng lớn y
phục của Long Nhất đã bị cào rách.
Long Nhất thẹn quá hóa giận, Càn khôn đại na di chớp lên sẵn sàng chiến đấu,
trong miệng niệm chú ngữ, bắt đầu điên cuồng nén ép ma pháp nguyên tố lôi điện
hệ. Trong không trung đột nhiên bao phủ một vầng mây đen dày dặc, uy thế
nghiêng trời lệch đất của đại tự nhiên ầm ầm nổi lên.
Thiếu nữ sắc mặt có chút biến đổi, kinh ngạc nhìn Long Nhất. Gã thiếu niên
nhân loại ấy mang đến cho nàng quá nhiều kinh ngạc, có cả ma pháp thể chất tất
cả các hệ cùng đấu khí thể chất thiên tài, giờ lại đột nhiên thi triển ma pháp
nén ép. Chỉ là hiện tại cảnh giới của hắn còn thấp, nếu để tầm hai ba trăm năm
nữa, thực lực của hắn hoàn toàn có thể vượt qua nàng.
Thiếu nữ không hề nhân cơ hội Long Nhất đang nén ép ma pháp để công kích, chỉ
hiếu kì theo dõi hắn. Bởi vì nàng ta biết rõ, dựa vào ma pháp nén ép ấy hắn
không thể gây tổn thương đến mình.
Long Nhất toàn thân ướt đẫm mồ hôi vì tinh thần lực bị tiêu hao quá độ, nhưng
hắn không dám có chút sơ sót nào. Ma pháp nguyên tố lôi điện hệ bị hắn ép đi
ép lại cho đến lúc cảm thấy không thể duy trì được nữa, hắn mới thấp giọng hét
lên một tiếng, phất cánh tay phóng xuống. Lôi điện bị nén ép từ trong đám mây
đen đột nhiên đánh xuống, mấy chục đạo lôi điện chỉ to cỡ ngón tay cái mang
theo khí thế cuồng bạo giáng xuống với tốc độ nhanh gấp mấy lần bình thường.
Thiếu nữ khẽ mỉm cười. Long Nhất cũng nở nụ cười quỷ dị.
Thiếu nữ ngược lại tịnh không trực diện kháng cự. Với lôi điện bị nén ép lại
mấy lần, cho dù là cha mẹ nàng có ở đây cũng không dám ngạnh kháng. Uy thế của
đại tự nhiên dù sao cũng rất khó chống đỡ, cho dù bị kích trúng có thể không
đến nỗi trọng thương nhưng da thịt bị tổn thương thì khó mà tránh khỏi.
Thân hình mềm mại của thiếu nữ dao động một cách kì dị ngay tại chỗ, toàn thân
phát ra trận trận kim quang. Đột nhiên Long Nhất nhìn thấy trong ánh kim quang
một con thần long mờ ảo, mười mấy đạo lôi điện lúc giáng xuống gặp phải ánh
kim quang liền biến mất một cách li kì. Thiếu nữ vừa mới thu kim quang lại
liền phát giác dưới chân một trận cuồng phong lạnh giá dồn dập rít lên, còn
thân hình Long Nhất chợt hoàn toàn biến mất không thấy đâu.
Không ngờ nổi Long Nhất sau khi tung đòn lôi điện công kích vẫn còn dấu miếng
đánh bồi. Trông biểu tình của hắn nàng thực sự đã cho rằng gã dùng toàn lực
rồi chứ. Tên gia hỏa ti bỉ này, hắn cho rằng dựa vào trò cắn trộm lại có thể
đả thương nàng được sao? Trong lòng thiếu nữ phẫn nộ nghĩ. Nàng vừa định thi
triển thân pháp tránh đi, nhưng chợt nghe thấy mấy tiếng oa oa như tiếng trẻ
con khóc, thân hình lập tức chấn động, trong chớp mắt bất thần ngây ra. Ngay
lúc đó Phong quyển băng rú rít kích thẳng về phía nàng. Chớp mắt, một chưởng
toàn lực của Long Nhất vỗ thẳng vào ngực nàng.
Long Nhất căn bản không ngờ rằng thiếu nữ đến động cũng chẳng động, vừa muốn
thu hồi chưởng lực nhưng đã không còn kịp nữa. Chỉ nghe bùng một tiếng, thiếu
nữ la thảm một tiếng bắn đi, quay lộn trong không trung như con diều đứt dây
rồi rớt xuống. Cái kẹp tóc trên đầu nàng bị cuồng phong thổi bay mất, đột
nhiên làm lộ ra cặp sừng rồng nho nhỏ, khóe môi nàng ứa ra dòng huyết ti màu
vàng, rõ ràng là bị một chưởng toàn lực của Long Nhất đả thương.
Long Nhất nhẹ nhàng hạ xuống đất, sững sờ nhìn cái sừng nhỏ trên đầu thiếu nữ.
Nàng quả thật là một con rồng. Điều Long Nhất không hiểu rõ là dường như nàng
rõ ràng có thể tránh khỏi chưởng lực của hắn, vì sao đến lúc tối hậu quan đầu
nàng lại ngây ra tại chỗ.
Thiếu nữ khó nhọc đứng lên, ánh mắt lại không nhìn Long Nhất mà chăm chú hướng
về phía Đại đầu quái đang ở gần đó, ngay cả huyết ti ở khóe môi cũng chẳng
buồn lau đi.
“Phụ thân.” Đại đầu quái hưng phấn kêu lên một tiếng, cả thân hình tròn xoe
lăn đến bên chân Long Nhất.
Thiếu nữ nghe thấy Đại đầu quái gọi Long Nhất là phụ thân không khỏi thân hình
chấn động dữ dội, sắc mặt đau thương. Môi xinh của nàng hé mở, trong cổ họng
phát ra một tràng âm tiết dài chói lói.
Thân hình tròn xoe của Đại đầu quái run lên, cặp mắt ti hí kinh nghi bất định
nhìn thiếu nữ, cảm thấy trên cơ thể thiếu nữ có một cỗ khí tức vô cùng thân
thuộc.
Thiếu nữ thấy Đại đầu quái không nhận ra nàng, thần tình vô cùng thương tâm.
Nàng ngẩng đầu phát ra một âm thanh như tiếng long ngâm, thân hình trong chớp
mắt đột nhiên hóa thành một con rồng lớn màu vàng có những vân màu đen.
Cặp mắt nhỏ xíu của Đại đầu quái chăm chăm nhìn con rồng khổng lồ đó, trên
thân thể xấu xí đen đen của nó đột nhiên cũng xuất hiện một lớp kim quang mờ
nhạt gần như nhìn không ra.
Thiếu nữ biến trở về hình người, lao tới ôm Đại đầu quái vào lòng. Đại đầu
quái kêu oa oa hai tiếng, đột nhiên dùng ngôn ngữ con người gọi hai tiếng “Tỷ
tỷ.”
Thiếu nữ vui quá hóa khóc. Long Nhất lúc này mới biết, hóa ra ngoại trừ con
người rồng cũng có nước mắt. Qua một lúc lâu, thiếu nữ ánh mắt tràn đầy địch ý
trừng trừng nhìn Long Nhất, dùng ngôn ngữ có phần quái dị của con người nói:
“Các ngươi nhặt được đệ đệ của ta ở đâu, vì sao khiến nó gọi ngươi là phụ
thân, nó đã có phụ thân rồi.”
“Đệ đệ? Ngươi nói Đại đầu là đệ đệ ngươi. Nó cũng là một con rồng.” Long Nhất
chấn kinh chỉ Đại đầu quái xấu xí hỏi.
“Không sai, mặc dù nó có chút kì quái, nhưng đích xác là thân đệ đệ của ta, là
một con rồng cao quý.” Gương mặt thiếu nữ tràn đầy vẻ kiêu ngạo đáp.
Long Nhất liếm môi, xú khí thì có, lại còn rồng cao quý. Nó đã thành đứa con
ngoan của ta rồi, nếu chiếu theo bối phận mà tính thì ngươi cũng là nữ nhi của
ta.
“Đại đầu, lại đây với cô cô nào” Tây Môn Vô Hận đột nhiên cất tiếng gọi.
Đại đầu nhìn Tây Môn Vô Hận, cao hứng từ trong lòng thiếu nữ nhảy ra, lăn lông
lốc đến chỗ Tây Môn Vô Hận.
“Ngươi, các ngươi, đem trả đệ đệ ta cho ta, ta còn có thể không truy cứu tội
thiện tiện tiến nhập vào lãnh địa của long tộc ta.” Thiếu nữ hừ lạnh, ánh mắt
lại có chút lo âu nhìn Đại đầu quái.
“Đại đầu là của bọn ta, ngươi nói đưa ngươi là đưa ngươi sao.” Nhân Nhân nhìn
không thuận mắt bộ dạng cao ngạo khinh người của thiếu nữ, hừ lạnh phản bác.
Trong đôi mắt của thiếu nữ đột nhiên bạo xuất từng trận sát khí. Nàng dùng
thanh âm băng lạnh nói: “Nếu không trả cho ta, các ngươi đừng mong còn sống mà
rời khỏi đây.”
Long Nhất lại ghét nhất bị người khác uy hiếp. Hắn tiếp lấy Đại đầu từ tay Tây
Môn Vô Hận ôm lấy nó, mỉm cười gãi gãi đám xúc tu mềm mại của nó nói: “Con
ngoan, chúng ta trở về thôi, loại tỷ tỷ ấy cũng không cần, chúng ta đi ăn uống
nào.” nói xong chuyển thân đi. Nếu thực sự phải tương đấu, hươu chết vào tay
ai còn chưa rõ. Sau lưng hắn còn có thần thú Hỏa kì lân cùng Cuồng lôi thú,
lại thêm bản thân hắn, không tin không chơi được một con rồng nhỏ chưa trưởng
thành này.
Thiếu nữ lướt người chặn trước mặt Long Nhất, khí thế lăng lệ bức thẳng tới
hắn.
Những đường gân trên đầu Long Nhất nổi hằn lên, tinh thần lực cùng nội lực
cường đại tầng tầng lớp lớp vây bọc trước mặt hắn kháng cự long uy nghiêng
trời lệch đất. Cảm nhận thấy tình huống của Long Nhất, Tiểu Tam rống lên một
tiếng, Hỏa kì lân cùng Cuồng lôi thú tức thì biến lớn. Hỏa kì lân phun ra một
khẩu thần hỏa, hóa thành vô số hỏa tuyến hướng tới thiếu nữ. Lúc trước Long
Nhất cũng vì chiêu này mà nếm khổ đau.
“Thần thú Hỏa kì lân.” Thiếu nữ cuối cùng cũng biến sắc, ngọc thủ được lớp vảy
rồng bao bọc của nàng hoa lên hai cái trong không trung, mấy đạo kim quang
nghênh đón dàn hỏa tuyến trí mệnh đó.
Thiếu nữ thần sắc bất định nhìn biểu tình như cười mà không cười của Long
Nhất, nghiến răng nói: “Bảo Hỏa kì lân đình thủ, chúng ta ngồi xuống nói
chuyện.”
Thấy thiếu nữ nhận thua, Long Nhất gọi Hỏa kì lân lùi lại, cười nói: “Đấy mới
là đạo tiếp khách mà, Long tộc các người tuy cường đại, nhưng còn thiếu chút
lịch sự.”
Thiếu nữ giận dữ mà không phát tác ra được, hung hăng trừng mắt nhìn Long Nhất
một cái rồi phi thân lướt về phía con sông. Nhóm người Long Nhất cũng nối gót
theo sau.
Thiếu nữ đứng giữa không trung phía trên dòng sông, song thủ phát ra vài đạo
kim quang, con sông rộng vài trăm trượng đang cuồn cuộn chảy xiết đột nhiên
ngưng lại, sau đó bị tách ra làm hai bên, một tòa cung điện lấp lánh rực rỡ từ
đáy sông hiện ra.
“Oa, đẹp quá a.” Chư nữ không khỏi kinh ngạc thán phục, ánh mắt bị quang mang
rực rỡ của cung điện làm cho hoa mắt.
Long Nhất thầm nghĩ, sớm đã nghe nói trên thế giới này Long tộc là chủng tộc
giàu có nhất, bởi vì nghe nói bọn họ rất thích thu thập các thứ quý báu khắp
nơi, đa số long huyệt vàng bạc châu báu chất thành núi. Không ngờ tiểu long nữ
này còn lợi hại hơn, học tập nhân loại xây dựng cung điện, hơn nữa còn dùng
toàn cực phẩm ôn ngọc xây thành.