Thủy Nhược Nhan hừ một tiếng tỏ vẻ bất mãn, nhưng cũng không phản đối nữa.
Ngăn cản bọn họ chỉ là làm hết trách nhiệm của một giáo sư, nhân tố mạo hiểm
trên người nàng không có khả năng so sánh được với Long Nhất. Hồi đó nàng vì
để thăng cấp lên cảnh giới đại ma pháp sư, bản thân đã từng thâm nhập vào
hoang mãng thảo nguyên, nhưng thiếu chút nữa là đã mất đi tính mạng, cuối cùng
may mà vượt qua, thăng cấp thuận lợi.
Long Nhất ngước nhìn mảnh trăng non ở trên cao, cảm thấy so với Thương Lan đại
lục không có gì khác biệt, nên hoài nghi Ảo ma sâm lâm này không phải là một
không gian độc lập mà là một góc của Thương Lan đại lục được phát hiện ra.
Xử lý xong mấy tảng thịt nướng thơm ngào ngạt, lại vui đùa chọc ghẹo một lúc,
bất tri bất giác mọi người đều trở nên yên lặng, ánh mắt mông lung đờ đẫn, chỉ
còn lại tiếng lửa cháy bập bùng, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Long Nhất vỗ nhẹ vào Lăng Phong đang bó gối, thoải mái dựa vào, đầu gối lên
đùi nàng, ngửa đầu vắt chân chữ ngũ ngắm sao trên bầu trời, bất giác nhớ đến
Tiểu Y nữ hài thần bí đó. Nếu như lúc đó Tinh tú thiên thể chú thuật của nàng
thành công thì hiện tại bản thân mình còn lại gì?
Lăng Phong trừng mắt với Long Nhất, thấy nhãn thần của hắn đang mê li ngắm
nhìn bầu trời đến phát ngốc nên cũng nhìn theo. Nàng tựa hồ đã quen với việc
tiếp xúc thân thể với Long Nhất.
Hốt nhiên, một tiếng khóc rõ ràng vang lên trong bầu trời đêm, âm thanh như
tiếng trẻ con khóc. Long Nhất đứng bật dậy, năm người ngó nhau, nhớ rằng đây
là Ảo ma sâm lâm, ở đâu ra trẻ con à, bất giác lưng phát lạnh, lông tóc dựng
ngược.
“Lăng Phong, đệ đi với ta xem thế nào ba người các nàng ở lại đây.” Long Nhất
mau chóng ra lệnh.
“Không được, nếu đi thì đi cùng nhau, cậu để ba nữ hài tử chúng ta ở lại đây
là tính toán làm sao?” Thủy Nhược Nhan níu tay áo Long Nhất lại nói. Trên
gương mặt nàng biểu tình lộ rõ vẻ hoảng sợ.
“Đúng vậy. Chúng ta phải đi cùng nhau, vạn nhất các huynh đi rồi có gì đó
khủng bố nhảy ra thì làm thế nào?” Nhân Nhân sợ sệt tiếp.
“Thì các nàng dùng ma pháp uýnh nó, học ma pháp dùng để làm gì.” Long Nhất bất
lực đáp. Nữ hài tử thật đúng là rắc rối.
Cũng lúc đó, tiếng trẻ con gào khóc lại truyền đến, phiêu phiêu hốt hốt truyền
đến tai mọi người.
“A!” Nhân Nhân nhảy dựng lên ôm chặt cánh tay Lăng Phong.
Tiếng kêu bất ngờ của nàng khiến cho Tây Môn Vô Hận và Thủy Nhược Nhan càng
thêm sợ hãi, một phải một trái nép sát vào người Long Nhất.
“Nhị ca, muội hơi sợ sợ, huynh dẫn bọn muội đi cùng đi.” Tây Môn Vô Hận run
rẩy nói.
Long Nhất hết lời. Hai người này một người là Ma tầm sư một người là quang hệ
ma pháp sư chuyên môn trừ tà, không ngờ lại sợ đến mức đó, thật là bất khả tư
nghị. Bất quá chuyện này cũng không có gì ngạc nhiên, nữ nhân khi bên cạnh có
chỗ dựa thông thường sẽ trở lên yếu đuối. Hơn nữa tiếng trẻ con khóc lóc quỷ
dị đó quả thật rất đáng sợ, chưa ai từng nghe thấy ở Thương Lan đại lục một
thứ gì đó như vậy. Khô lâu cương thi đều là những thân xác không có linh hồn,
còn u linh cũng là do oán khí biến hóa thành, tiếng gào dù thật sự là sắc
nhọn, nhưng đều là thứ có thể phần nào hiểu được. Còn đối với những thứ gần
như không biết gì về chúng con người vẫn luôn ôm tâm lý sợ hãi.
Nghĩ đến chuyện để ba thiếu nữ ở lại đây cũng không thật sự yên tâm, Long Nhất
quyết định đưa các nàng cùng đi.
Năm người cẩn trọng nhằm hướng phát ra tiếng khóc đi tới, không sử dụng ma
pháp chiếu sáng. Dạng mục tiêu này thật quá rõ ràng. Năm người càng đi càng
vào sâu, cây cối càng cao càng rậm rạp khiến ánh trăng không thể xuyên qua.
May là Long Nhất có thể nhìn tốt trong bóng đêm, nên trở thành mắt của mọi
người. Năm người tay nắm chặt tay từ từ tiến bước.
Long Nhất còn cẩn thận hơn một chút, dùng tinh thần lực hình thành một vòng
bảo vệ tránh cho khí tức lọt ra ngoài.
“Ái dà.” Nhân Nhân bất ngờ kêu lên một tiếng đau đớn.
“Có chuyện gì?” Long Nhất hỏi.
“Không có gì, ta vấp phải hòn đá.” Nhân Nhân ngượng ngùng nói.
Long Nhất dõi mắt xuống dưới, con ngươi đột nhiên co rút lại. Hòn đá đó hiển
nhiên là một khúc xương ma thú. Không đúng, không phải là một khúc, Long Nhất
phát hiện ra nằm rải rác trong đám cỏ đều là xương cốt, là nơi vùi lấp xương
cốt những sinh vật còn sống.
“Mọi người cẩn thận một chút, quái vật có thể ở quanh đây.” Long Nhất nói nhỏ.
Lúc này, Lăng Phong đột nhiên thầm thì bên tai Long Nhất: “Chung quanh đây âm
khí rất nặng, chắc có âm linh lợi hại, huynh nói có phải tiếng khóc là do âm
linh phát ra?”
“Có khả năng, nhưng ta chưa bao giờ nghe nói âm linh có tiếng khóc như vậy.”
Long Nhất khẽ đáp.
“Nếu thế thì bắt lấy mà luyện Xích huyết âm linh. Nếu những âm khí kia đều do
thứ này tạo thành, đó chẳng phải là vật liệu cực phẩm chỉ có thể gặp chứ không
thể cầu sao.” Lăng Phong thì thào nói, trong ngữ khí lộ rõ khát vọng sở hữu.
“Hai người thì thầm cái gì thế? Đi nhanh lên, nơi đây âm u tăm tối quá, nghĩ
mà phát ớn.” Thủy Nhược Nhan khẽ rùng mình.
“Nơi này tà khí rất nặng, chắc có âm linh, muội sẽ thi triển một đạo thánh
quang thuật để trừ tà.” Tây Môn Vô Hận là quang hệ ma pháp sư, tự nhiên là rất
mẫn cảm với các loại tà khí. Nàng nói xong liền cất tiếng niệm chú ngữ.
“Đừng, tiểu muội.” Long Nhất vội vàng ngăn Tây Môn Vô Hận lại. Lúc này mọi
việc còn chưa rõ ràng, hấp tấp sử dụng thánh quang thuật nhiều khả năng chỉ
rước đến phiền phức.
Tây Môn Vô Hận ngừng niệm chú, khẽ hỏi: “Tại sao?”
“Oa.” Tiếng trẻ con ré lên khóc như chỉ cách chừng một thước, khiến cho mấy
người không nhịn được thót tim một cái.
Lúc này, Long Nhất đột nhiên giương mũi hít hít, ngửi thấy trong không khí
thoang thoảng có mùi máu, trong lòng hắn không khỏi giật thót. Âm linh không
có thực thể, sinh vật bị bọn chúng tấn công thông thường bị ăn mất linh hồn
còn thân thể không bị tổn thương. Nhưng hiện tại lại có mùi máu truyền đến,
chứng tỏ quái vật phía trước có thực thể. Một quái vật có thực thể có thể biến
vùng đất này thành đại hung chi địa thì thực lực của nó chỉ cần nghĩ cũng có
thể hình dung được.
Nhưng mùi màu càng lúc càng nồng nặc, những người khác cũng đều ngửi thấy. Họ
không phải là kẻ ngốc, tự nhiên cũng nghĩ đến phương diện đó.
Dưới sự chỉ huy của Long Nhất năm người từ từ tiến dần lên phía trước. Để đề
phòng chuyện vạn nhất, Long Nhất luôn chuẩn bị sẵn sàng triệu hồi Cuồng lôi
thú từ trong hắc ám thứ nguyên không gian ra, nhưng chưa đến lúc bất đắc dĩ
hắn nhất định không triệu ra.
Phía trước đột nhiên mở ra trở lên rộng lớn, tình cảnh hiện ra khiến mọi người
đều cả kinh thất sắc. Dưới ánh trăng, một con quái vật tròn xoay cực lớn đứng
trên mặt đất. Không. Phải nói rằng quái vật đó có cái đầu cực lớn, cái miệng
khi ngoác ra chiếm tới hai phần ba cơ thể, những chỗ khác được che phủ bởi
những cỗ xúc tu dài ghê người. Tiếng kêu như tiếng trẻ con khóc đêm đó là do
con quái vật cực kỳ xấu xí này phát ra. Nhưng điều khiến cho mọi người thêm
giật mình là bên cạnh nó còn lơ lửng một âm linh gần như trong suốt, từ xa đã
có thể cảm thấy được khí chất hung ác lợi hại của nó. Các loại ma thú vẫn
thường xuyên theo thanh âm tìm đến, sau đó ngoan ngoãn đi tới trước mặt quái
vật, đầu tiên là bị âm linh thôn phệ hồn phách, sau đó nhục thể bị quái vật
chỉ một miếng xơi mất, quả thật là một tổ hợp săn và giết hoàn hảo.
Đã biết trước mắt là cái dạng quái vật gì, trong lòng Long Nhất không khỏi
khẩn trương. Những ma thú trước đây sở dĩ chịu phục tùng đến giương cổ chờ làm
thịt là do âm linh đó phát ra tinh thần lực dưới dạng sóng kì quái, tạo ra một
dạng hiệu quả giống như thôi miên.
Đại tự nhiên quả thật là kiểu cẩu gì cũng có a, Long Nhất cảm thán. Hai con
quái vật hung ác một âm một dương này không ngờ lại biết liên hợp lại, phần ai
nấy hưởng, thật khiến cho người ta kinh ngạc. Đại đầu quái xấu xí đó rõ ràng
năng lực di chuyển không mạnh, chỉ có thể dựa vào tiếng kêu như trẻ con khóc
đêm để thu hút sự chú ý của con mồi. Nhưng con mồi cảm thấy bất diệu thì sẽ
đào tẩu, sao chịu ngoan ngoãn đi đến trước cửa cho nó xơi, nhưng âm linh này
lại có thể bổ xung điểm yếu đó. Khả năng hoạt động của âm linh cũng không thể
tạo nên dạng đại hung chi địa như vậy, nó cần phải dựa vào tiếng kêu hấp dẫn
quái vật của đại đầu quái. Từ đó có thể thấy âm linh này chắc hẳn phải có một
chút trí tuệ, tuyệt đối có thể coi là thần khí tài liệu trong lòng vong linh
pháp sư. Cứ nhìn cặp mắt Lăng Phong sáng rực lên đầy thèm khát là biết.
“Long Nhất. Bây giờ chúng ta phải đối phó thế nào?” Thủy Nhược Nhan hỏi. Sau
khi thấy rõ tình hình, nỗi hoảng sợ trong lòng đám thiếu nữ cũng đã hạ xuống.
“Phải tiêu diệt âm linh đó. Nếu để hung vật đó tiếp tục phát triển chắc chắn
sẽ là tai họa cho con người.” Tây Môn Vô Hận nói, là một tế tự của Quang minh
giáo hội nên nàng cực kỳ ghê tởm tất cả những gì dính dáng đến hắc ám. Không
hiểu sau này nàng biết được Long Nhất và Lăng Phong đều là vong linh pháp sư
thì nàng sẽ cảm thấy thế nào?
“Nói đúng lắm, âm linh này có trí tuệ sơ khai, tuyệt đối không thể lưu lại.”
Long Nhất gật đầu phụ họa, nhưng trong đầu lại lướt qua các loại ý nghĩ, ngay
khi bắt đầu phải không cho ba ả rắc rối này lại gần mới được, như vậy mới có
thể rảnh chân rảnh tay thu phục âm linh.
“Muội sẽ đối phó với âm linh, mọi người đối phó với con quái vật kia.” Tây Môn
Vô Hận vẻ mặt ngưng trọng lấy ra một cây pháp trượng từ trong không gian giới
chỉ, trong lòng biết rõ âm linh này cực kỳ khó đối phó.
Long Nhất liếc mắt nhìn Lăng Phong đầy ẩn ý, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của
Tây Môn Vô Hận lại ngăn cản: “Ta là nhị ca của muội, sao có thể để muội đi mạo
hiểm? Vụ này cứ giao cho ta, muội trước hết hãy khống chế quái vật xấu xí kia
là được. Khả năng công kích ở cự li gần của nó cực kỳ cường hãn.”
“Nhưng đó là âm linh. Ngoại trừ quang minh ma pháp thì mọi ma pháp khác với nó
cơ bản đều vô hiệu.” Tây Môn Vô Hận nhìn Long Nhất với dáng vẻ quan tâm, trong
lòng nổi lên một cảm giác ấm áp.
“Yên tâm, cứ giao cho ta, Lăng Phong đệ cùng mọi người đối phó với quái vật
kia.” Long Nhất nháy mắt với Lăng Phong.
“Không thành vấn đề.” Lăng Phong cười đáp. Từ khi nàng nhìn thấy siêu cấp khô
lâu của Long Nhất trong lòng liền cực kỳ thèm muốn, nếu bắt được âm linh khốn
khiếp này thì có thể luyện thành Xích huyết âm linh. Nó tuyệt không hề thua
kém siêu cấp khô lâu của Long Nhất, mà còn có điểm ưu việt hơn, đó là không sợ
sự công kích vật lý. Không để cho quang minh hệ ma pháp làm tổn thương dạng
đại hung chi vật này, tuyệt đối là chuyện tốt.
Long Nhất đột nhiên triệt tiêu vòng tinh thần bảo vệ, thân hình vọt ra nhanh
như thiểm điện, tinh thần lực ép thẳng tới âm linh. Cùng lúc đó Lăng Phong và
tam nữ cũng bắt đầu tấn công quái vật. Thủy Nhược Nhan đầu tiên phóng xuất
băng phong thuật phong ấn trong giới chỉ, sau đó niệm chú thi triển ma pháp
công kích thủy hệ cấp mười “Băng thần chi mâu”, uy lực lớn đến mức có thể
xuyên phá cả một quả núi nhỏ.
Âm linh kêu lên một tiếng, tinh thần lực hình thành những đợt sóng kì quái ập
thẳng về phía Long Nhất. Song Long Nhất đã sớm có sự chuẩn bị, huống chi hắn
vốn là cường giả cấp cao có dị năng về tinh thần hệ, sau khi lạc đến dị thế
thì tinh thần lực càng gia tăng mãnh mẽ, làm sao loại sâu bọ này có thể làm
tổn thương hắn?
Tinh thần lực Long Nhất nhanh chóng trói chặt âm linh lại, nhưng âm linh này
cũng rất ngoan cường, vốn hấp thu vô số linh hồn ma thú nên những âm linh mà
Long Nhất đã gặp phải trong mật thất ở phủ của Ý Thức thành chủ tuyệt không
thể so sánh được. Nó không ngờ có thể hấp thu ngược lại tinh thần lực của Long
Nhất, khiến tinh thần lực của Long Nhất phóng ra để trói nó nhanh chóng bị gặm
sạch.
Âm linh này có trí tuệ, biết Long Nhất khó đối phó nên bất ngờ quay mình tìm
cách bỏ chạy, hoàn toàn không giống với những âm linh thông thường khác một
khi ngửi thấy sinh khí chỉ biết lao mình tới trước.
“Muốn chạy, nếu để ngươi chạy ta còn mặt vác mặt mo đi đâu được nữa.” Long
Nhất cười hắc hắc, đột nhiên phi thân bay lên, dáng vẻ trở nên hoàn toàn
nghiêm trang, hai tay giao nhau uốn lượn trong không trung vẽ nên đạo đạo hư
ảnh, kết thành một đạo Phật ấn.
“Kim cương phục ma ấn.” Long Nhất rống lên một tiếng vang động khiến không khí
ba động, một đạo kim sắc Phật ấn từ lòng bàn tay Long Nhất huyền ảo hiện ra,
càng lúc càng lớn, giống như một Cự linh chưởng ép chặt xuống khiến cho âm
linh đang tìm đường chạy trốn không thể động đậy nổi.
“Xem ra những gì lão tử được dạy cũng có điểm dùng được, không hổ là Phật môn
chánh tông.” Long Nhất trong lòng thầm nghĩ. Công phu Thiếu Lâm của hắn là
được trụ trì Thiếu Lâm đích thân truyền dạy ở tiền thế, tự nhiên là vô cùng
chánh tông.
Nhìn âm linh cố gắng giãy giụa trong Phật ấn, Long Nhất cảm thấy hơi đau đầu.
Dùng tinh thần kiềm chế không ăn thua, dùng dị năng linh hồn hỏa lại có thể đả
thương linh thể của nó, sau này chế luyện sẽ không hiệu quả lắm.
“Mặc xác, cứ quẳng vào trong huyết sắc khô lâu cho cuồng lôi thú và Tiểu tam
coi.” Long Nhất thầm tính toán, quay đầu nhìn lại, không kìm được hơi kinh
ngạc. Vốn hắn nghĩ có Thủy Nhược Nhan là ma tầm sư chiến đấu ở đó có thể nhanh
chóng kết thúc trận chiến, lại không ngờ nổi bốn người Lăng Phong hợp lại vây
công đã lâu vậy mà cũng không có biện pháp thu phục Đại đầu quái.
Long Nhất thấy mọi người không chú ý, nhanh chóng quẳng âm linh vào hắc ám thứ
nguyên không gian, dùng ý niệm thông tri cho cuồng lôi thú và Tiểu tam, lúc đó
mới cẩn thận quan sát trận chiến. Hắn phát hiện ra khi chư nữ dùng ma pháp tấn
công thì bị Đại đầu quái dùng cái miệng to đùng thôn phệ sạch. Ngay cả Thủy
Nhược Nhan thi phóng thủy hệ công kích cấp mười “Thủy thần chi mâu” cũng bị nó
thôn phệ, hơn nữa lại còn tỏ ra vui thích như vừa được thưởng thức sơn hào hải
vị.
Long Nhất kinh ngạc vạn phần. Đây mới chân chính là quái vật. Trong ma ảo sâm
lâm khi nào lại xuất hiện loại quái vật khủng bố đến vậy, thật là hãi nhân mà.
Long Nhất búng tay một cái, đầu ngón tay xuất hiện một ma pháp cầu to cỡ đầu
người, sau đó sử dụng tinh thần lực bắt đầu ép nén. Uy lực lớn nhất của loại
hỏa cầu sau khi ép nén này là sức nổ mãnh liệt. Dần dần, hỏa cầu bị ép nén lại
chỉ còn cỡ ngón tay cái, quang mang cực kì chói mắt. Long Nhất vận khởi nội
lực tới mức cao nhất rồi ném mạnh vào trong cái miệng khổng lồ đang ngoác ra
của Đại đầu quái. Chỉ nghe thấy một tiếng nổ trầm ***c rồi lặng yên. Thân hình
kỳ vĩ của Đại đầu quái chấn động lắc lư, dường như khó chịu nổi nhưng rồi khôi
phục lại như bình thường rất nhanh.
Bốn người thấy Long Nhất kết thúc trận chiến, tất cả đều tiến lại gần hắn.
“Long Nhất, quái vật này chúng ta đối phó không nổi.” Thủy Nhược Nhan gạt
những giọt mồ hôi long lanh như châu ngọc trên trán nói, những người còn lại
vẻ mặt đều lo lắng trầm xuống.
Long Nhất nhìn Đại đầu quái đang ti hí cặp mắt nhỏ xíu, toàn bộ xúc tu đều
dựng cả lên. Bộ dạng như nó đang vô cùng đắc ý.
Long Nhất nhãn châu xoay chuyển, hắc hắc cười gian: “Đồ quái vật xấu xí, ngươi
thích chén lắm mà, cho ngươi xơi thêm chút nữa.” Long Nhất từ trong trong
không gian giới chỉ móc ra hai bình hồ tiêu lớn thường dùng làm gia vị, dùng
tinh thần lực pha trộn tạo thành một hỗn hợp khí không mùi không vị, sau đó
quăng tới Đại đầu quái, liền bị Đại đầu quái cái gì cũng không sợ đó đớp một
phát xơi mất.