Lăng Phong ngạc nhiên quan sát mười tám bộ khô lâu của Long Nhất, đột nhiên
nói vui: “Điều huynh nói làm sao có thực được, khô lâu mà có thể sản sinh ra ý
thức?”
Long Nhất mỉm cười, không dây dưa với vấn đề này nữa. Hắn nhìn viên đá đen vừa
mới khảm xuống nền hỏi: “Viên đá này là thứ gì vậy?”
“Đây là Thiên Ma Thạch, bên trong chứa dày đặc năng lượng hắc ám, lại còn có
thể phát sinh tiếng kêu kỳ quái, người nào nghe thấy có thể mất trí biến thành
điên dại.” Lăng Phong nói.
“Đã mang danh tà ác như thế sao ta chưa từng nghe nói đến nhỉ?” Long Nhất kinh
ngạc hỏi, cúi người xuống quan sát Thiên Ma Thạch dưới đất.
“Hãy nhìn những đạo bùa ma pháp đang phát sáng kia đi, chúng tạo thành một ma
pháp trận trấn áp Thiên Ma Thạch. Nếu không phải như vậy đệ làm sao có thể tùy
tâm sở dục mà hấp thu năng lượng hắc ám từ Thiên Ma Thạch được?” Lăng Phong
cười nói.
Long Nhất gật đầu, hiếu kỳ đưa tay ra về phía Thiên Ma Thạch, khe khẽ vuốt
lên. Viên đá đen này trên bề mặt liền lướt qua một loạt dấu hiệu như sóng
nước, cảm giác mát mẻ ấy khiến Long Nhất thấy thoải mái vô cùng. Trong thoáng
chốc những dấu hiệu đó hiện ra Long Nhất chợt phát hiện thấy bên trong viên đá
có một con mắt, đồng tử cũng màu đen như chính hắn vậy. Khác biệt ở chỗ con
mắt này hiện ra vẻ băng lãnh khiến cho đến cả linh hồn của Long Nhất cũng muốn
cứng đờ ra.
“Hách!” Long Nhất vội lùi lại hai bước, mặt đầy vẻ kinh hoàng, sự băng lãnh từ
linh hồn truyền lại khiến hắn toàn thân không tự chủ được phát run lên.
“Long Nhất, huynh sao rồi?” Lăng Phong thấy biểu tình kinh khủng của Long Nhất
không khỏi lo âu hỏi.
Long Nhất hít vào hai hơi thật sâu để bình ổn lại tâm tình một chút. Hắn chỉ
vào Thiên Ma Thạch dưới đất nói: “Con mắt vừa xong xuất hiện bên trong đó đệ
đã trông thấy bao giờ chưa?”
“Mắt? Đâu có, viên đá này làm gì có một chút biến đổi nào.” Lăng Phong lắc
đầu.
“Vậy đệ đã từng thấy những dấu hiệu tựa như làn sóng bao giờ chưa?” Long Nhất
kỳ quái hỏi.
“Cũng chưa.” Lăng Phong lại lắc đầu.
Long Nhất nhíu mày không nói gì. Hắn dám khẳng định vừa xong tuyệt đối không
phải là ảo giác, loại cảm giác băng lãnh đó hiện tại vẫn chưa hoàn toàn biến
mất.
“Lăng Phong, đệ biết lai lịch của Thiên Ma Thạch chứ?” Long Nhất trầm ngâm
hỏi, khối Thiên Ma Thạch này tuyệt đối không phải vật thường. Nó nhất định
phải có lai lịch kinh thế hãi tục.
“Đệ không rõ lắm, ghi chép có liên quan tới Thiên Ma Thạch vô cùng ít ỏi.
Thiếp chỉ biết nó xuất hiện vạn năm trước đây, một trăm năm trước thì bị trấn
áp ở nơi này, còn lại thì không rõ.” Lăng Phong nói.
Long Nhất gật gật đầu không hỏi thêm nữa, từ biểu tình Lăng Phong hắn có thể
thấy nàng không hề giấu diếm. Long Nhất muốn nghiên cứu Thiên Ma Thạch một lần
nữa nhưng nhớ lại tình cảnh vừa xong hắn không dám kinh cử vọng động, có lẽ
Phổ Tu Tư lão đầu biết được gì đó chăng? Đến khi lão về thử hỏi xem sao.
Hồi thần lại, Long Nhất nhìn Lăng Phong chăm chú. Tiểu tử này có phải là người
của Hắc Ám giáo hội không nhỉ? Nói thực lòng, hắn luôn luôn không có chút hảo
cảm nào với Hắc Ám giáo hội.
“Huynh làm gì mà nhìn đệ kiểu đó, trên mặt đệ mọc hoa sao?” Lăng Phong có vẻ
không tự nhiên.
“Hoa thì không có nhưng ta muốn hỏi đệ một điều, đệ có phải là người của Hắc
Ám giáo hội không?” Long Nhất nhìn thẳng vào Lăng Phong hỏi.
Lăng Phong sắc mặt chợt biến thành phức tạp nhìn Long Nhất, hồi lâu mới khẽ
nói: “Đệ hiểu huynh có thiên khiến với Hắc Ám giáo hội nhưng đệ không muốn dối
huynh, đệ chính là người của Hắc Ám giáo hội.”
Long Nhất sửng sốt, lấy làm lạ hỏi: “Sao đệ lại biết ta có thiên kiến với Hắc
Ám giáo hội?”
“Điều này huynh không cần quan tâm, tóm lại là đệ biết.” Lăng Phong vẫy tay
cao quá đầu phiền muộn đáp.
Long Nhất nghĩ ngợi đôi chút, lắc đầu cười khẽ. Mình sao lại ngốc thế, Hắc Ám
giáo hội đã mấy lần liên kết cùng Ngạo Nguyệt đế quốc tập kích hắn còn Lăng
Phong nhất định phải có thân phận không hề thấp ở Hắc Ám giáo hội, tự nhiên
hiểu quan điểm của hắn. Căn cứ vào cách nhìn này thì Túy Hương Lâu chính là cứ
điểm của Hắc Ám giáo hội ở Mễ Á công quốc rồi. Lúc này, Long Nhất đột nhiên
nghĩ đến việc Mễ Á hoàng hậu xuất hiện ở Túy Hương Lâu, nàng ta có thể có liên
hệ với Hắc Ám giáo hội chăng? Nghĩ đến đây, Long Nhất không khỏi nhíu mày lại.
“Huynh giận rồi à?” Lăng Phong thận trọng hỏi. Thực ra nàng vừa mới biết những
chuyện liên quan đến Long Nhất. Nàng cùng hắn rất hợp tính, không muốn mất đi
người bằng hữu này.
Long Nhất ngước đầu lên nhìn Lăng Phong nói: “Hắc Ám giáo hội bọn đệ đã biết
ta ở đây mà tại sao vẫn chưa cho người tới truy sát?”
“Đệ cũng không biết. Thực ra đệ chỉ biết ở hoành đoạn sơn mạch toàn quân bị
tiêu diệt, phía trên cũng không đưa ra thêm mệnh lệnh gì nữa.” Lăng Phong lắc
đầu nói.
Long Nhất nhíu mày lại. Lẽ nào Hắc Ám giáo hội sợ rồi? Nhưng trực giác báo cho
hắn biết tuyệt không thể đơn giản như vậy, có lẽ Hắc Ám giáo hội còn chưa tìm
ra thời điểm cũng như huy động đủ tinh lực để đối phó hắn.
“Phải rồi, Lăng Phong, đệ có quen Lãnh U U không? Chính là U Minh thánh nữ của
Hắc Ám giáo hội đó.” Long Nhất đột nhiên nhớ đến Lãnh U U. Nàng nói muốn đi
gặp sư phụ, giờ không biết ra sao rồi.
Nghe đến tên của Lãnh U U, trên mặt Lăng Phong lộ ra biểu tình quái dị. Nàng
gật đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười kỳ quái.
“Vậy, đệ cũng biết nhi tử của Hắc Ám giáo hoàng chứ, tên tiểu tử đó là kẻ thế
nào?” Long Nhất đang mơ hồ không để ý đến biểu tình đó của Lăng Phong.
“Hắn ta ấy à, hắn anh tuấn hơn huynh nhiều, tác phong nhanh nhẹn, lại vừa ôn
nhu vừa biết quan tâm tới người khác, mang một mối tình si với U Minh thánh
nữ.” Lăng Phong cười nói.
Long Nhất bước tới hai bước, một tay giữ nơi cằm, trong lòng nảy sinh một sự
nôn nóng khó diễn tả. Hắn hừ lên một tiếng nói: “Đệ phải biết rằng Lãnh U U là
nữ nhân của ta, nếu tiểu tử đó dám có chủ ý với U U, lão tử sẽ khiến hắn hối
hận vì đã sinh ra đời.”
Lăng Phong bất giác bị sát khí Long Nhất phát ra đẩy lùi lại hai bước, sắc mặt
tái đi. Nàng nói: “Huynh cứ an tâm, thiếu… thiếu gia của bọn ta tuyệt không
phải người như vậy, hắn là người rất tốt.”
Long Nhất nghe vậy biểu tình hòa hoãn lại đôi chút, thấy Lăng Phong sắc mặt
tái nhợt liền tỉnh ngộ thu liễm lại sát khí.
“Long Nhất, huynh rốt cuộc là đã giết bao nhiêu người rồi mà sát khí nặng nề
vậy?” Lăng Phong trong lòng vẫn còn hãi sợ hỏi.
Long Nhất nhún vai cười đáp: “Ta cũng không biết nữa, chưa từng đếm.”
“Đại ma đầu.” Lăng Phong nói được độc mấy chữ.
Long Nhất nhìn lướt qua Lăng Phong, trông thấy đằng sau lưng nàng là Lục Mao
Thi Vương liền cười nói: “Lăng Phong, chúng ta có phải là huynh đệ không?”
Lăng Phong mắt sáng lên, lập tức gật đầu.
“Dị giới vong linh Triệu Hồi thuật của đệ có phải là thứ không thể truyền ra
ngoài không?” Long Nhất cười hắc hắc hỏi.
Lăng Phong nghe thấy trừng mắt nhìn Long Nhất: “Biết ngay là tiểu tử huynh
không có ý tốt mà. Huynh muốn học thì cứ lấy xem này.” Lăng Phong nói xong lấy
từ không gian giới chỉ ra một cuốn sách rồi ném tới cho hắn.
Long Nhất nhận lấy không khỏi thoáng giật mình. Dị giới vong linh Triệu Hồi
thuật tuyệt đối là bảo vật vô giá với vong linh pháp sư, hắn không tin Lăng
Phong lại chẳng biết điều đó. Hắn không hỏi chỉ mỉm cười, thực không nghĩ được
rằng Lăng Phong chưa nghĩ ngợi gì đã đưa môn pháp thuật thất truyền vạn năm
này cho hắn.
Long Nhất nhìn cuốn bí kíp đã ngả màu vàng trên tay, trong lòng cảm động. Hắn
quả nhiên không chọn lầm bằng hữu, đến vật trân quý nhường ấy cũng đưa cho
hắn. Long Nhất cũng không có lý giữ riêng mình, lấy cuốn Vong Linh Ma Pháp Đại
Toàn do Bỉ Đặc viết từ không gian giới chỉ ra đưa cho Lăng Phong nói: “Có qua
có lại, pháp thuật đó của đệ ta cũng không thể học không được. Đệ xem cái này
đi.”
“Huynh với đệ khách khí gì nữa, đây là… a, Bỉ Đặc, bút ký về vong linh ma
pháp.” Lăng Phong lúc đầu còn không để ý, nhưng khi nàng thấy tên sách rồi
nhịn không nổi bật thốt lên ngạc nhiên. Trời ơi, Bỉ Đặc, cách tu luyện, đây
đúng là vật mà tất cả hắc ám pháp sư đều mơ ước, không ngờ còn có bút ký trực
tiếp của ông ta lại còn cả những chú ngữ đã thất truyền nữa, đơn giản là khiến
nàng kinh hoàng.
“Đấy là do ta vô tình có được, nội dung bên trong đó vô cùng toàn diện, ta
nghĩ nó giúp được cho đệ.” Long Nhất cười nói.
“Đa tạ huynh, Long Nhất, cái này đúng là bảo vật vô giá.” Lăng Phong kích
động.
“Haha, vật đệ đưa cho ta mới là bảo vật vô giá. Dẫu ta không có hảo cảm với
Hắc Ám giáo hội nhưng Lăng Phong đệ vĩnh viễn là huynh đệ của ta.” Long Nhất
mỉm cười vỗ vỗ lên vai Lăng Phong.
Hai người đều có được vật mà mình muốn liền không kịp đợi mở ra xem luôn,
không quan tâm có người nào tới. Đại ma đạo sư Phổ Tu Tư đã ra khỏi học viện
rồi, nơi này không còn ai tiến vào được nữa (quên mất Thủy Linh Lung).
Long Nhất giở cuốn sách Dị Giới Vong Linh Triệu Hồi Thuật ra, càng đọc càng
kinh ngạc. Nội dung bên trong đó khiến hắn như lạc vào một thế giới hoàn toàn
mới lạ, không thể nào không bội phục khả năng sáng tạo và trí tuệ của nhân
loại. Nhưng hắn cũng biết rằng Lục Mao Thi Vương chẳng qua là nhược tiểu sinh
vật của thế giới vong linh ở dị giới thôi, trên nó còn có rất nhiều vong linh
sinh vật cường đại nữa. Tuy vậy thuật triệu hồi vong linh này cần tinh thần
lực và hắc ám ma lực cường đại, lại còn phải dựa vào vận khí mới có thể thành
công. Ngoài ra vong linh triệu hồi này không phải có thể vĩnh viễn thành nô lệ
của vong linh pháp sư như truyền thuyết, bởi trong dị giới luôn có cảnh cá lớn
nuốt cá bé. Khi vong linh đó được trả về dị giới rồi, nó có nhiều khả năng sẽ
bị vong linh cường đại hơn sát tử.
Tốc độ đọc của Long Nhất rất nhanh, một lúc sau đã nhớ được hết toàn bộ. Đọc
xong rồi đương nhiên hắn muốn thử xem. Thấy Lăng Phong đang say mê đọc bút ký
của Bỉ Đặc, hắn bèn đến một bên bắt đầu tập trung tinh thần niệm chú ngữ.
Một làn khói mờ tỏa ra từ trên người Long Nhất, tùy theo tiếng niệm chú của
hắn mà chuyển động, ma pháp ba động cường liệt khiến cho Lăng Phong đang đọc
sách cũng bị làm cho tỉnh lại. Nàng thấy Long Nhất đang thi triển Vong Linh
Triệu Hồi thuật, không khỏi thấy lo lắng mắng thầm Long Nhất quá lỗ mãng. Lẽ
nào hắn không biết nếu Hắc Ám ma lực hoặc tinh thần lực không đủ thì rất dễ bị
phản phệ sao?