“Xú nhị ca, huynh gặp phải phiền phức rồi.” Tây Môn Vô Hận đá cho Long Nhất
một cước dưới gầm bàn.
Long Nhất ngẩng đầu lên nhìn theo ánh mắt của Tây Môn Vô Hận, trông thấy Thủy
Nhược Nhan mặt đầy nộ khí bước về phía hắn, trong lòng không khỏi chán ngán.
Lẽ nào nữ nhân này vẫn còn nhớ mối hận ở mông mấy hôm trước sao? Đúng là nhỏ
nhen mà.
Thủy Nhược Nhan đứng trước mặt Long Nhất. Có người nhận ra Long Nhất và Thủy
Nhược Nhan chính là nhân vật nam nữ chính trong câu truyện đồn đại khắp trường
mấy ngày nay, nhất thời tiếng thì thầm to nhỏ khắp nơi dẫn theo một loạt ánh
mắt muốn xem trò vui. Đương nhiên có không ít kẻ đố kỵ phát cuồng nhìn Long
Nhất. Nếu như nhãn thần có thể giết người thì Long Nhất đã chết vạn lần rồi.
Tây Môn Vô Hận nhìn Long Nhất rồi lại nhìn Thủy Nhược Nhan, thấy một người
đủng đà đủng đỉnh một người thì lửa giận phừng phừng. Thoáng chút do dự, nàng
nói: “Muội còn phải lên lớp nên đi trước đây, mọi người cứ từ từ nhé.”
Nha đầu này không có nghĩa khí gì cả, Long Nhất nhìn bóng lưng của Tây Môn Vô
Hận mắng thầm. Đưa miếng điểm tâm cuối cùng vào miệng, hắn hàm hồ nói: “Thủy
Nhược Nhan giáo sư có chuyện gì cứ nói. Đương nhiên, nếu nàng không ngại để
cho đám học sinh đó biết.”
Thủy Nhược Nhan lạnh lùng đảo mắt một vòng, cảnh giới của ma đạo sư phát sinh
một uy thế tự nhiên bức cho đám học sinh quanh đó phải tránh ánh mắt ra không
dám cùng đối thị.
“Cậu đi theo ta.” Thủy Nhược Nhan lãnh đạm nói rồi quay người đi ra khỏi nhà
ăn, đưa Long Nhất tới một nơi bí mật ở hậu sơn.
“Thủy Nhược Nhan giáo sư. Nơi này hoang vắng không một bóng người, nàng đưa ta
đến để làm gì? Lẽ nào nàng thực sự muốn làm chuyện tàn bạo tiền gian hậu sát
với ta?” Long Nhất tỏ vẻ đại kinh thất sắc, trong mắt lại hiện ra tiếu ý lấp
loáng.
Thấy Long Nhất nói nhăng, lửa giận trong lòng Thủy Nhược Nhan lại được dịp
bùng lên, chỉ muốn chém hắn thành hai mảnh.
“Tại sao hôm qua cậu không đến lớp?” Thủy Nhược Nhan cuối cùng cố nén giận,
bực dọc nói.
“Tại sao ta phải đến lớp?” Long Nhất cười cợt hỏi ngược lại.
“Cậu… cậu là học sinh thì phải đến lớp.” Thủy Nhược Nhan nắm chặt tay lại,
nàng cảm thấy mình sắp tức giận tới chết đi được.
“Mmm, nàng cho rằng ta cần phải đến lớp hả?” Long Nhất cười hắc hắc. Nhìn thấy
gương mặt xinh đẹp của Thủy Nhược Nhan tức tới trắng bệch ra, trong lòng hắn
nảy sinh một cảm giác thích thú khó tả, không hiểu hắn liệu có phần hơi biến
thái rồi không đây?
Thủy Nhược Nhan không hỏi ngây ra. Phải rồi, tên xú hỗn đàn này có thể không
quản ngại khi phụ cả giáo sư là nàng, hắn còn cần phải đến lớp sao? Nhớ lại sự
tình đêm đó, trên mặt nàng lại hiện lên nộ khí và cả xấu hổ nhưng trong nháy
mắt biến thành tràn đầy giận dữ, sắc mặt vừa xanh vừa hồng xen lẫn, nhất thời
không nói nên lời.
“Thủy Nhược Nhan giáo sư, nàng không sao đấy chứ?” Long Nhất thấy sắc mặt Thủy
Nhược Nhan không tốt, lo lắng hỏi han.
Thủy Nhược Nhan hồi thần lại, răng cắn vào môi rồi đột nhiên thở ra một hơi,
nói giọng chán nản: “Phải rồi, cậu đâu cần phải đến lớp, ta cũng không có tư
cách dạy cậu.”
Thấy bộ dạng ủa Thủy Nhược Nhan, Long Nhất không biết phải làm gì ngây ra hồi
lâu mới nói được: “Hôm đó ta chỉ gặp may thôi, thực lực của nàng không hề thua
kém ta.”
Thủy Nhược Nhan ngước đầu lên, đột nhiên cười vui vẻ nói: “Cậu an ủi ta đó hả?
Không hiểu cậu làm sao theo đuổi được Long Linh Nhi khi mà ngốc đến thế.”
Ách,… Long Nhất nhìn dung nhan rạng rỡ của Thủy Nhược Nhan thầm cảm thán, tại
sao nữ nhân dễ thay đổi vậy nhỉ?
“Long Nhất, cậu có thể nói cho ta biết ma pháp kỳ quái đó là do ai dạy cho
không? Tốc độ của cậu sao nhanh đến thế?” Thủy Nhược Nhan hỏi. Nàng thực sự vô
cùng hiếu kỳ cùng vô cùng khát khao được biết.
Long Nhất cười hắc hắc đáp: “Đã nói là do Quang Minh thần dạy ta trong mộng
mà, nàng không tin cũng đành vậy thôi.”
Thủy Nhược Nhan bực mình hừ lạnh: “Không cho ta biết cũng được thôi, để ta đi
tìm Phổ Tu Tư Viện trưởng. Chắc rằng ông ấy cũng rất muốn biết.”
“Phổ Tu Tư lão đầu đó hả? Ta vừa mới đánh cùng lão một trận, nhổ quá nửa bộ
râu của lão nữa.” Long Nhất khẽ nhíu mày mỉm cười nói.
“Bịa chuyện thì cũng phải biết đường, dựa vào cậu thì chỉ có thể khi phụ được
nữ tử yếu nhược như ta thôi.” Thủy Nhược Nhan tỏ vẻ không tin tưởng chút nào.
Long Nhất hai mắt trắng ra. Nàng cũng là nữ tử yếu nhược sao. Ma đạo sư có thể
phóng ra ma pháp cấp mười thánh cấp mà lại nữ tử yếu nhược? Vậy thế giới này
đại bộ phận đều là trẻ con trói gà không chặt rồi.
“Cậu làm gì mà ra vẻ như muốn giết người ta vậy, nhìn đầu tóc của cậu bị đốt
thê thảm thế kia chắc là bị Viện trưởng Phổ Tu Tư giáo huấn rồi.” Thủy Nhược
Nhan mỉm cười nhìn lên mái tóc của Long Nhất.
“Ta nói cho đại tỷ nghe này, chớ có đoán lung tung thế.” Long Nhất nói không
chút hảo khí.
“Cậu… cậu gọi ta là gì, đại tỷ? Ta trông già vậy rồi sao?” Thủy Nhược Nhan lập
tức sắc mặt biến đổi. Xú tiểu tử này không ngờ dám gọi nàng là đại tỷ, thực là
vô lý.
“Không già không già, chỉ giống như đang tam thập thôi, đúng vào lúc hoa nở
tươi thắm nhất mà.” Long Nhất cười hắc hắc.
“Cậu nói lung tung. Ta mới có hai bảy tuổi, làm gì tới ba…” Thủy Nhược Nhan
vừa nói xong lập tức nhận ra điều thất thố, hờn giận nhìn Long Nhất.
“A. Mới có hai bảy, không lớn lắm, làm nữ nhân của ta là vừa hay.” Long Nhất
mỉm cười nhìn Thủy Nhược Nhan. Nói thực lòng, phong vận thành thục của nàng
rất hấp dẫn hắn.
Thủy Nhược Nhan xấu hổ bực dọc nhìn Long Nhất nói: “Cậu đi chết đi.”
“Chết rồi nàng thành quả phụ mất. Không hiểu đêm đó là ai nói chỉ cần đưa cho
một bát mì đậu là nguyện trao thân gửi phận nhỉ? Sao rồi? Ăn xong là trở mặt
không nhận người sao?” Long Nhất cười hắc hắc nói. Ăn no rồi đi trêu ghẹo mĩ
nữ đúng là một chuyện sảng khoái!
Thủy Nhược Nhan nhất thời thấy toàn thân khô nóng, dùng sức đẩy Long Nhất ra
rồi phi thân chạy mất.
Long Nhất lắc đầu cười, chân chấm nhẹ xuống đất bay về hướng thư viện. Đã gọi
là thư viện lớn nhất Thương Lan đạt lục vậy ắt phải có những cuốn sách hiếm
thấy, cả ngày hôm nay phải ở đó mới được.
Với thân phận của mình Long Nhất dễ dàng bước vào thư viện. Vừa bước vào, hắn
phát hiện tầng một đầy ắp người, mấy trăm bàn không còn một chỗ trống, cả dưới
đất cũng có người ngồi. Long Nhất lướt mắt nhìn quanh liền biết ở đây toàn là
sách sơ cấp ma pháp, sơ cấp đấu khí.
Long Nhất bèn đi lên tầng hai. Ở đây ít người hơn một chút nhưng cũng đầy kín
chỗ rồi, chỉ không qua mức như tầng dưới thôi. Sách trên tầng hai toàn là về
ma pháp trung cấp. Long Nhất tới đây là hiểu, xem ra tầng ba chứa thư tịch cao
cấp các loại.
Long Nhất đến tầng ba rồi lên tầng bốn liền nhạy ảm phát hiện ra nơi cầu thang
có kết giới hạ sẵn, chẳng qua kết giới cỡ này với hắn mà nói đâu khác biệt gì
với không có. Long Nhất dễ dàng tiến nhập tầng bốn, tầng này vắng lặng không
một bóng người, chắc rằng phải đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư mới vào được.
Ánh mắt Long Nhất loáng lên. Theo cách tính toán này thì tầng năm cảnh giới ma
đạo sĩ mới vào được, tầng sáu là ma đạo sư, tầng bảy chẳng phải là phải có
thực lực đại ma đạo sư mới tiến nhập được hay sao? Tim Long Nhất đập mạnh, tâm
tư hoàn toàn đặt vào tầng bảy, nơi đó sẽ có loại sách gì đây?
Long Nhất nhìn khắp xung quanh như tên trộm, thấy không ai chú ý bèn chạy một
hơi lên tầng sáu. Nhưng hắn cũng cảm giác được càng lên trên kết giới phong ấn
càng lợi hại, từ tầng năm lên tầng sáu làm hắn mất thêm một ít thời gian.
Tới tầng sáu rồi, Long Nhất lại thấy chút nóng ruột. Tầng này chỉ có năm giá
sách, trống không chẳng một bóng người. Long Nhất hiếu kỳ liền muốn xem tầng
sáu rốt cuộc có loại sách gì bèn lấy từng cuốn một ra xem, phát hiện thấy đều
là sách chú ngữ cấp chín cấp mười các hệ, còn có cá bút ký của các ma pháp cao
nhân lưu lại nữa. Đúng là một cuốn đáng giá cả ngàn vàng.
Long Nhất nhãn châu khẽ đảo, bao nhiêu sách hay thế này hay là lấy về rồi từ
từ xem nhỉ? Hắn vừa mới bước vào thư viện đã tận mắt nhìn thấy một quy tắc nói
rằng, thư tịch ở tầng bốn trở lên chỉ có thể xem tại chỗ chứ không được mang
ra ngoài. Long Nhất muốn nhét chúng vào trong không gian giới chỉ đợi đọc xong
rồi lại đưa trở về chỗ cũ, như vậy chẳng tốt hay sao.
Long Nhất cười hắc hắc, trước nhất lấy ra vài bút ký của ma pháp sư tiền bối,
những thứ này toàn là tâm huyết của cao nhân đây mà. Long Nhất đương nhiên
hiểu chúng qúy giá biết nhường nào nhưng khi đưa vào trong không gian giới chỉ
hắn mới phát hiện ra rằng không thể nào đưa vào được. Thì ra mỗi cuốn sách ở
đây đều đã bị động tay động chân vào rồi. Long Nhất nghiên cứu mãi mà không có
cách nào đành phải thật thà lấy ra một cuốn rồi ngồi xuống đất đọc.
Càng đọc, Long Nhất càng nhập tâm vào biển tri thức trong sách. Nên biết tốc
độ đọc sách của hắn có thể nói là kinh người, trước đây hắn chỉ mất một đêm đã
đọc hết mấy chục cuốn sách lại còn nhớ như in từng chi tiết trong đầu.
Long Nhất đọc tới mức như say như mê. Mặc dù cảnh giới của hắn chưa đạt tới
đại ma đạo sư nhưng chuyện này không ảnh hưởng gì tới khả năng đọc hiểu mà còn
khiến hắn thấy như tìm ra được ánh sáng cho mình.
Lúc này Long Nhất lấy từ dưới cùng giá sách lên một cuốn bút ký bám đầy bụi
bặm. Lật ra xem, mắt hắn nhất thời sáng bừng lên bởi tiêu đề của bút ký được
viết bằng văn tự ma pháp gồm những chữ lớn: Luận về vận dụng khả năng nén ép
ma pháp.
Ma pháp cũng có thể nén lại? Long Nhất nghĩ thầm, lập tức vội lật sách ra xem.
“Bội phục, thực sự bội phục, đây đúng là một thiên tài, thì ra ma pháp còn có
khả năng này nữa.” Long Nhất như ăn phải thuốc kích thích vỗ đùi kêu lớn. Nếu
như lý luận trong bút ký áp dụng được thì ma pháp nén lại có uy lực gấp bội so
với ma pháp thường. Đây là khái niệm kiểu gì vậy? Chính là nếu một cấm chú nén
lại tới một mức nào đó, khi thi phóng ra uy lực tương đương với vài cấm chú
liên hoàn, tương đương với sức nổ của một quả bom nguyên tử, phóng vài cái thì
chẳng phải cả hoành đoạn sơn mạch đều nổ tanh bành sao?