Phong Lưu Pháp Sư – Chương 151: Hạnh phúc – Botruyen

Phong Lưu Pháp Sư - Chương 151: Hạnh phúc

“Trên thế giới này có những chuyện không thể nào làm nổi. Ta không giúp nàng
được, còn nếu lão đầu gọi ta về đúng như nàng nói, ta cũng không nhất định
phải về. Còn nàng, nếu muốn cùng Cuồng Long đế quốc kết minh, sao còn không
mau về chuẩn bị đi.” Long Nhất lãnh đạm nói.

Nạp Lan Như Nguyệt ngây ra nhìn Long Nhất, ưu tư thở ra một hơi, dịu dàng nói:
“Chúng ta cũng coi như là người quen của nhau, ngươi không thể giúp ta được
hay sao?”

Long Nhất cười khổ nhún vai. Nàng biến thành ngọt ngào từ lúc nào vậy? Mễ Á
hoàng hậu Liên Tâm muốn hắn giúp, vị công chúa của Nạp Lan đế quốc này cũng
muốn hắn giúp.

“Nếu ngươi cần gì hãy cứ tự nhiên đề xuất, chuyện nào cũng có thể thương lượng
mà, phải không?” Nạp Lan Như Nguyệt khẽ nói.

Long Nhất mỉm cười. Hắn vẫn cho rằng vị công chúa của Nạp Lan đế quốc, lại còn
là Thánh nữ phải có gì khác với người thường, chẳng qua cũng chỉ đến thế, đặt
mối quan hệ vào trong những ràng buộc về ích lợi khiến cho người ta không thấy
thích thú. Hắn chỉ thích ái tình có tình yêu đích thực trong đó, còn bị pha
tạp bởi thứ gì khác thì xin miễn.

“Nếu như nàng làm nữ nhân của ta, vậy ta khả dĩ còn xem xét lại.” Long Nhất
cười hắc hắc, nhịn không nổi muốn trêu đùa nàng một bận, để coi Nạp Lan Như
Nguyệt có thể hi sinh thân thể vì quốc gia hay không.

Nạp Lan Như Nguyệt nghe lời của Long Nhất xong sắc mặt vừa xanh vừa đỏ, nàng
nghiến răng nói: “Ngươi rõ ràng… vọng tưởng.”

“Ta tuyệt đối không thể bán mình. Ngươi nhân cơ hội người khác gặp nguy như
thế, không thấy ti bỉ lắm sao?” Nạp Lan Như Nguyệt căm hận.

“Ti bỉ? Nàng tốt xấu gì cũng là người trong hoàng tộc, điều kiện ta đưa ra
thực sự là ti bỉ sao? Phụ thân nàng để đạt được mục đích từng bắt nữ nhân
trong những gia đình người dân lương thiện để làm lễ vật tặng cho người ta,
khi đó sao nàng không mắng ông ta ti bỉ? Theo gió mưa luân hồi lưu chuyển, hôm
nay đến lượt nhà nàng. Nếu người đàm luận với ta là phụ thân nàng, ta dám đánh
cuộc ông ta sẽ không nói hai lời mà giao ngay nàng ra làm nữ nhân của ta.”
Long Nhất cười hắc hắc nói.

Nạp Lan Như Nguyệt mặt tái đi, nắm đấm nhỏ bé co chặt lại tới mức chỉ còn sắc
trắng. Mỗi một câu của Long Nhất đều như cự thạch ngàn cân đè nặng vào tim
khiến cho nàng thấy ngực mình bị nén ép muốn thổ huyết. Nàng cố hít mấy hơi
thật sâu, đột nhiên cảm giác bản thân mình thực sự quá đạo đức giả. Phải.
Trước đây đối với những nữ tử bị cấp làm lễ vật nàng còn đồng tình nữa, chuyển
tới nàng thì lại không chấp nhận được, thấy như bị vũ nhục.

Hoàng tộc không có tình thân, Nạp Lan Như Nguyệt hiểu rằng nếu như có thể kết
minh cùng Cuồng Long đế quốc, phụ hoàng của nàng tuyệt đối không do dự chút
nào đưa nàng ra làm vật hi sinh. Mặc cho nàng có chân trong Quang Minh giáo
hội nhưng đây lại chính là việc liên quan tới vận mệnh của cả Nạp Lan đế quốc.
Nàng tuy là Thánh nữ Quang Minh giáo hội nhưng trước tiên nàng là công chúa
của Nạp Lan đế quốc, còn Quang Minh giáo hội lại không thể nào can thiệp vào
chuyện của hoàng tộc được.

“Ta không có thời gian nói chuyện cùng nàng ở đây nữa, bảo bối thân thiết của
ta còn đang đợi.” Long Nhất nói xong rồi đang muốn phi thân ly khai.

Nạp Lan Như Nguyệt lách người tới giữ lấy tay áo hắn, kinh hoảng gọi: “Ngươi
gượm đã.”

Long Nhất kinh ngạc quay người lại hỏi: “Lẽ nào nàng nguyện ý?”

“Nếu ta nói ta nguyện ý ngươi có thể xúc tiến cho Nạp Lan đế quốc và Cuồng
Long đế quốc kết minh thành công không?” Nạp Lan Như Nguyệt tức tối nói, răng
cắn vào môi dưới muốn bật máu.

“Ta chỉ nói là có thể xem xét.” Long Nhất hờ hững nói. Hắn không phủ nhận, mĩ
nữ ai chẳng thích nhưng hắn lại không ưa cách thức này.

“Ngươi… ngươi trêu đùa ta?” Nạp Lan Như Nguyệt hét lên.

“Đâu có, vừa rồi ta nói đúng là như vậy. Còn như nàng không muốn nghĩ thế ta
đâu còn cách nào khác, tạm biệt.” Long Nhất tránh khỏi bàn tay của Nạp Lan Như
Nguyệt, cười sảng khoái, chân khẽ điểm đã biến mất trong màn đêm.

“Tên hỗn đản, đừng hòng ta gả cho ngươi, đời nào ta muốn gả cho ngươi chứ.”
Nạp Lan Như Nguyệt nghiến răng nói. Thực ra trong lòng nàng biết rõ, nếu như
lần này phụ hoàng đàm phán cùng Cuồng Long đế quốc hẳn mười phần đến tám chín
nàng được đưa ra con bài trao đổi. Mấy tỷ muội của nàng cũng đều đã thành vật
hi sinh chính trị rồi, chỉ còn lại nàng là công chúa chờ ở khuê môn thôi, đến
lúc không thể nào tránh khỏi, nếu như…

Long Nhất chầm chậm bay lơ lửng trong bầu trời đêm. Gió lạnh thổi tới, nụ cười
xấu xa trên mặt hắn cũng đã thu liễm lại. Đột nhiên hắn nhớ tới mấy nữ nhân đó
vô cùng, đấy đều là tình cảm chân chính không pha chút tạp chất nào. Ti Bích,
Lãnh U U, Ngu Phượng, Lộ Thiến Á, còn có cả Vô Song nữa, họ đều là nữ nhân
cùng hắn trải qua hoạn nạn, sinh tử có nhau.

Long Nhất cứ nghĩ ngợi như thế, trở về lữ điếm lúc nào không hay. Vừa mở cửa
bước vào phòng, hắn trông thấy Long Linh Nhi không biết đã tỉnh lúc nào, đang
ngồi trên giường lau nước mắt. Thấy Long Nhất bước vào, nàng vội dùng chăn che
mặt.

“Linh Nhi, sao nàng khóc?” Long Nhất ngồi lên giường âu lo hỏi, tay gỡ tấm
chăn ra nhưng Long Linh Nhi không chịu buông tay.

Long Nhất thấy nàng không chịu bèn ôm lấy cả người nàng lẫn chăn vào trong
lòng mình khẽ nói: “Mau chui ra nào không thì nghẹt thở đó.”

“Nghẹt thở không cần chàng quản. Thiếp không muốn nhìn thấy chàng.” Giọng nói
sầu muộn của Long Linh Nhi truyền ra từ trong chăn. Long Nhất không khỏi cười
khổ. Chuyện gì đây? Nữ nhân sao lại khó hầu đến thế? Vừa mới đây còn đắm đuối
bên nhau mà? Vừa mới ra ngoài một vòng mà nha đầu này đã trở mặt không thèm
nhận biết rồi.

Long Nhất thấy trong lòng mệt mỏi, thêm vào đó nhớ tới mấy nữ hài không ở bên
mình, trở về lữ điếm thì Long Linh Nhi lại không hiểu sao sinh ra bực bội, tự
nhiên thấy buồn bã chán nản. Hắn đặt Long Linh Nhi lại trên giường, bước khỏi
buồng ngủ tới phòng khách quăng mình lên trường kỷ mở bình rượu ra tu một hơi.

Long Linh Nhi vội ra khỏi chăn, thần tình vừa khủng hoảng vừa ủy khuất. Nàng
tỉnh giấc phát hiện Long Nhất không ở bên cạnh, trong lòng liền thấy trống
rỗng rất khó chịu, đợi mãi không thấy về nên nảy sinh cảm giác bị bỏ rơi, ủy
khuất khóc lên thành tiếng. Thấy Long Nhất về nàng rất vui mừng nhưng nữ nhân
vốn dễ xấu hổ khiến nàng không nói nên lời.

Thấy bóng lưng cô tịch của Long Nhất ngồi lên trường kỷ đang nốc rượu liên
tục, Long Linh Nhi cảm thấy trong lòng rất không yên bèn ra khỏi phòng ngủ đến
bên hắn.

“Đừng uống nữa.” Long Linh Nhi bẽn lẽn giữ tay Long Nhất lại. Nhưng Long Nhất
ở vào lúc uống đang hăng, vô ý vung tay ra. Khí lực của hắn làm sao pháp sư
yếu đuối như Long Linh Nhi bì được, nàng bị đẩy ngã ngồi lên ghế.

“Xin lỗi.” Long Nhất lập tức ý thức được mình làm gì, vội giữ lấy bờ vai gầy
của Long Linh Nhi nói lời tạ tội.

Long Linh Nhi vốn đang ủy khuất lệ hoa rơi đầy nghe lời xin lỗi ôn nhu ấy,
không khỏi nức nở thành tiếng, lệ châu cứ thế trào ra liên tục khiến người ta
vô cùng thương cảm.

Long Nhất khẽ thở dài ôm nàng vào lòng an ủi. Ai ngờ càng an ủi Long Linh Nhi
khóc lóc càng thương tâm hơn.

Long Nhất day day nơi huyệt Thái Dương không nói gì thêm nữa, chỉ tĩnh lặng ôm
lấy nàng.

“Chàng đừng hung dữ với thiếp thế được không, thiếp sợ.” Long Linh Nhi cuối
cùng đã nói thành tiếng. Từ lúc gặp Long Nhất tới giờ, chưa từng thấy bộ dạng
sầu muộn này của hắn, hắn luôn luôn cười đùa cợt nhả. Nhưng khi hắn lộ ra thần
tình như vậy, trong lòng nàng thấy kinh hoảng lúng túng hết cả lên.

“Ta lẽ nào muốn làm vậy với nàng chứ? Chỉ là tâm tình không tốt thôi. Ta xin
lỗi nàng.” Long Nhất cố đẩy tạp niệm ra khỏi đầu, thở ra một hơi trọc khí,
trán chạm vào đầu Long Linh Nhi day day.

Long Linh Nhi chúi vào trong lòng Long Nhất, đột nhiên thấy rất an tâm, nhãn
thần mê đắm trở lại. Quan hệ của nàng và Long Nhất giờ đây rốt cuộc là gì vậy?
Long Linh Nhi không dám nghĩ nhiều, vô thức tránh vấn đề đó ra.

“Phải rồi, nàng vừa mới đây sao lại khóc?” Long Nhất thấy lạ hỏi.

“Vừa rồi không phải chàng khi phụ thiếp sao?” Long Linh Nhi dẩu môi lên đáp.

“Vừa rồi ta khi phụ nàng thật nhưng lúc ta bước vào sao nàng khóc?” Long Nhất
hỏi.

“Thiếp… thiếp có khóc hả? Khẳng định chàng nhìn lầm rồi.” Long Linh Nhi đỏ
mặt, không ngờ cũng học lại chiêu thức trêu đùa này của Long Nhất.

“Trẻ con nói dối là mũi dài ra đó.” Long Nhất miết đi miết lại chiếc mũi xinh
khóc nhiều đỏ hồng lên ấy.

Long Linh Nhi cũng sờ lên mũi mình cười yêu kiều: “Không thể nào, thiếp đâu
còn là trẻ con nữa.” Vừa nói xong bụng nàng đã kêu lên ọc ọc.

“Đói rồi hả? Ta mua đồ ăn để trên bàn rồi mà? Tỉnh dậy sao còn chưa ăn?” Long
Nhất hỏi.

“Thiếp… Thiếp lúc ấy chưa đói, giờ mới đói?” Long Linh Nhi mắt lấp lánh. Nàng
làm sao có thể nói thức giấc thấy thương tâm nên không còn bụng dạ nào.

Long Nhất rời khỏi Long Linh Nhi bước vào trong phòng lấy đồ ăn mang ra. Nội
lực vận lên, những món ăn đã nguội lạnh nháy mắt được hâm nóng lại.

“Ây, chàng dùng hỏa hệ ma pháp hả? Nhưng sao lại không nhìn thấy lửa?” Long
Linh Nhi ngạc nhiên.

“Đây không phải hỏa hệ ma pháp mà là một môn công phu sư phụ dạy ta, tới ăn
nào.” Long Nhất cười nói.

Long Linh Nhi thấy ngại ngùng, đột nhiên khẽ nói: “Hay… hay chàng bón cho
thiếp ăn.”

Long Nhất ngây ra rồi lại mỉm cười. Hắn có thể cảm giác rõ ràng được thái độ
Long Linh Nhi với mình, xem ra nhãn thần của nàng đã không còn như trước đây.
Mối liên hệ vốn như ác mộng ấy giữa hắn và Long Linh Nhi lẽ nào đã được giải
khai?

“Được rồi, hôm nay ta sẽ bón cho bảo bối Long Linh Nhi của ta ăn.” Long Nhất
ôm lấy Long Linh Nhi đặt ngồi lên đùi mình, dùng thìa xới lên từng miếng thức
ăn đưa vào giữa bờ môi hồng hé mở của nàng.

Long Linh Nhi khẽ nhai thức ăn được đưa vào trong miệng, ánh mắt lưu lại trên
khuôn mặt anh tuấn đầy vẻ ôn nhu của Long Nhất. Cảm giác trong chớp mắt như
điện giật đã đánh vào tim nàng, cái cảm giác tê tê ấy mang theo sự ấm áp khiến
nàng mê say, tựa hồ như hạnh phúc đã làm lãng quên đi lời thề khiến cho Long
Nhất sống không bằng chết ấy.