– Lấy… lấy cái gì ạ?
– TÔI.
…………
Thượng Đế~ Sao người lại trêu chọc cô như vậy, sao lại để cô đối mặt với những chuyện hoang đường như thế này chứ? Thôi thì có thể bù đắp cho cô một chút, có thể làm cô ngất đi mà…
Nhưng đời không như mơ, đâu phải muốn ngất là ngất được! Hiểu Lan Yên thay vì lăn đùng ra một cái cho nhẹ đầu, chỉ biết há hốc miệng, mắt nhìn trưng trưng vào lồng ngực màu đồng đẹp đẽ trước mặt.
Vương Hàn thu gọn mấy biểu cảm ngây ngốc đó vào trong đáy mắt, lại sợ cô cứ như vậy mà đơ thành đá, liền “nhắc nhở” thêm một câu:
– Nghe rõ tôi nói gì chưa?
Hiểu Lan Yên vẫn còn chưa định thần, nửa ngày mới dám đưa mắt nhìn lên một chút, đôi môi mọng mấp máy vài lời không rõ thanh âm.
Vương Hàn cũng biết cô khó hiểu, liền giải thích một chút:
– Mặt mũi như vậy, sốc lắm à? Tôi bảo em lấy tôi, chứ đâu bắt em một đời một kiếp bên tôi.
Giờ cô còn đơ hơn nữa…
Càng nghe lại càng rối bời, thôi thì cố gắng hỏi hắn một câu:
– Tôi không hiểu, ý cậu chủ là gì?
Tịch Hình Long! Không ngờ anh ấy cũng dậy sớm như vậy. Hiểu Lan Yên bỗng nhiên thấy lòng vui vẻ, có lẽ cuộc sống này của cô, vẫn còn có người để tâm sự, tin tưởng.
Anh ngồi trầm tĩnh trong quán cà phê nghe cô khổ sở kể chuyện. Đồng hồ đều đặn tích tắc, hình như đã mấy tiếng rồi, may mắn hôm nay là chủ nhật. Anh lên tiếng, phá vỡ im lặng:
– Vậy là em đã đồng ý với Vương Hàn?
– Anh Long, em đã nghĩ rất nhiều, hầu như cả đêm qua em không có ngủ, có lẽ thực sự không có cách nào…
Nhưng cô không biết rằng, ngay khi cô vừa ra khỏi nhà, cái người mà cô muốn trốn tránh đã vào phòng cô. Người đàn ông cao to ngồi lặng thinh trong căn phòng ấm áp, tuấn lãnh tựa một vị thần, đẹp như khắc như tạc, tay không ngừng mân mê hai tờ giấy. Hắn cứ nhìn mãi vào hàng chữ run rẩy, khuôn mặt nghìn năm băng giá hé ra một nụ cười tươi tắn hiếm hoi. Vương Hàn bước ra khỏi căn phòng, đôi mắt còn đẹp hơn cả ánh bình minh mỗi sớm.
—
Hiểu Lan Yên nhìn ra bên đường, đôi mắt ngập tràn thảm đạm. Có lẽ cô phải trở về rồi, dù muốn hay không, cô vẫn phải đối mặt với sự thật: Cô đã đăng ký kết hôn. Thế nhưng ngay khi cô vừa định tạm biệt Tịch Hình Long, thì anh lại hỏi cô một câu, đầy kiên định, chắc chắn:
– Nếu em sợ Vương Hàn, không muốn làm theo lời hắn, vậy tại sao không giao mình cho anh, để anh bảo vệ, che chở em?
Hiểu Lan Yên ngồi im không khác một pho tượng, quá nhiều sự việc diễn ra, cô không thể thích ứng kịp. Thay vì an ủi cô, anh lại nói ra lời làm cô càng thêm rối rắm. Cô đã cúi đầu tới không thể thấp hơn, đang định mở miệng nói lời xin lỗi, thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên, lặng lẽ đẩy cô xuống biển băng sâu thẳm:
– Cảm ơn tiến sĩ Tịch, nhưng việc bảo vệ cô ấy, không cần phiền tới anh, vì tôi – chồng cô ấy sẽ làm điều này.
*
End chap 20