Nhật kí của Uyên
Part 2
Quân đưa tay đón lấy những đồng xèng từ tay tôi và nói với vẻ mặt tự tin
– Được rồi ! Đưa xèng cho tớ nào , tớ sẽ gắp cho cậu thật là nhiều luôn …
Quay qua chiếc máy gắp thú , Quân bắt đầu điều khiển chiếc kẹp từ từ về hướng con đôrêmon , thế nhưng chiếc kẹp lại gắp hụt vào cánh tay của con đôrêmon . Tôi đứng bên cạnh Quân giở giọng trêu chọc
– Sao ! Cậu định tặng tớ nhiều thế nào mà tới giờ vẫn chưa có lấy 1 con vậy ?
– Bình tĩnh nào cô nương , vạn sự khởi đầu nan mà … Hìhì
– Xì ! Để coi cậu gắp được bao nhiêu con nào …
Quân lại tiếp tục điều khiển chiếc máy về phía con đôrêmon nhưng hai ba lần sau vẫn không được . Thấy khó quá nên tôi nói với Quân
– Thôi ! Gắp con khác cũng được mà , sao cứ phải là con đó ?
– Vì nó giống cậu …
– Sao nó lại giống tớ được chứ !
– Ờ ! Thì tại nó ú ú , tròn tròn thì giống cậu thôi …
– Á ! Cậu được lắm , dám nói tớ ú à , chắc muốn ăn đòn lắm rồi nhỉ ???
Quân cười cầu tài
– Hì ! Tớ chỉ đùa thôi mà …
– Mặc kệ cậu ! Tớ ra ghế ngồi …
Bỏ mặc hắn đứng ngây người ở đó , tôi tiến lại chiếc ghế gần đó ngồi nghỉ . Quân loay hoay một lúc thì chạy tới chỗ tôi trên tay cầm theo con đôrêmon
– Uyên … Uyên , tớ lấy được con đôrêmon rồi ! Tặng cậu này …
Quân đưa con thú nhồi bông ra trước mặt tôi , tôi giả bộ giận dỗi quay mặt đi
– Hứ ! Tớ không có béo , cậu tặng nó cho tớ làm gì ?
– Hìhì … Tớ đùa chút thôi mà , không phải cậu thích đôrêmon sao , tớ muốn lấy nó tặng cho cậu mà …
– Nể tình nhà ngươi có lòng , ta đây sẽ nhận…
Nói rồi tôi hí hửng giật lấy con đôrêmon trên tay Quân rồi đưa lên ngắm nghía . Nói thật chứ tôi thích lắm , giả bộ coi thái độ của Quân ra sao thôi
– Quân …
Tôi la lớn làm Quân giật mình
– Ơ … ơ … Gì thế Uyên ?
– Tớ đói ! Hìhì
– Xì ! Đói mà vẫn còn sức la lớn thế cơ …
– Kệ tớ ! Đưa tớ đi ăn KFC đi …
– Được rồi , cùng tớ đi lấy xe rồi đi ăn nào … Cũng trưa rồi
Tôi tung tăng đi theo Quân ra bãi xe với vẻ mặt không thể vui hơn . Quay sang nói với Quân
– Hôm nay tớ mời trà sữa với KFC , coi như thưởng cho cậu vì đã tặng quà cho tớ
– Coi như vẫn còn chút lương tâm . Quân lí nhí
– Nói cái gì đó ! Lấy xe ra nhanh đi
– Ờ ờ … Tớ bảo là đang trưa nắng nóng mà được uống trà sữa thì còn gì bằng
– Nghe ăn uống là khoái lắm . Chạy nhanh nha , nắng lắm đó
– Biết sợ nắng sao không đem theo áo khoác ?
– Không thích … Đi thôi , nói nhiều quá !
– Sợ nắng mà mặc áo mỏng te …
– Lại nói cái gì đó , thích ăn nhéo không ?
– Ấy ! Đi ăn thôi … Hìhì
Đi khoảng 10p thì chúng tôi bước vào một quán KFC nhìn có vẻ khá bắt mắt . Kéo Quân ngồi xuống một chiếc ghế đôi tôi cầm lấy menu rồi quay qua anh phục vụ gọi món
– Anh cho em hai phần bo , 1 trà sữa ca cao và 1 vị bạc hà nha
Trong lúc chờ đợi đồ ăn , tôi và Quân nói chuyện trên trời dưới đất , anh phục vụ dọn đồ ăn ra mới thôi . Tôi bắt Quân phải tự tay trút tương ớt cho tôi
– Nè ! Ăn đi , sướng thấy sợ … Có cần đút cho ăn không ?
– Hihi đáng ghét
Nói thế nhưng tôi cũng há miệng ra trước ánh mắt ngạc nhiên của Quân
– Tớ nói chơi chút mà cậu làm thiệt hả ?
– Ai kiu cậu nhiều chuyện … Nhanh nhanh , tớ đói lắm rồi nè !
Quân quay sang 2 bên quan sát xem có ai để ý không rồi mới xé một miếng thịt gà chấm tương rồi đút cho tôi ăn . Ngồi một lúc thì tôi ăn hết phần KFC của mình rồi còn chôm thêm cái đùi gà bên phần của Quân nữa
– Sức ăn của cậu thật đáng nể đó Uyên !
Ăn xong , tôi lấy tay xoa bụng nói với Quân
– Tớ buồn ngủ rồi , chúng ta về thôi !
– Ừ … Vậy chúng ta về
Nói rồi chúng tôi đứng lên tính tiền rồi lấy xe đi về . Tôi dựa đầu vào lưng Quân rồi nghêu nga hát bài chân ngắn quen thuộc mãi tới khi vầ tới nhà . Bước xuống xe tôi nhân lúc Quân không để ý hôn nhẹ lên má Quân rồi chạy tót vào trong nhà bỏ hắn đứng ngây người ở cổng . Lên tới phòng tôi mở hé cửa đứng nhìn Quân một lúc mới thấy hắn quay xe trở về … Nằm ngủ mà tôi cứ tủm tỉm cười mãi vì nghĩ tới cái mặt ngố tồ của hắn . Đúng là một buổi đi chơi thật vui vẻ … Hìhì