Editor: Ngày Đẹp Tươi
Đường Khả Hinh vừa nghe lời này, liền hung ác lườm anh, tức giận nói: “Cậu
thực sự rất khó ưa a!!”
Tưởng Văn Phong nhìn dáng vẻ này của cô, nhịn không được cười rộ lên, nói: “Cô
không phải muốn nếm thử đồ ăn bên ngoài khách sạn sao? Sợ khứu giác có thói
quen? Cho nên mang cô tới đây đi dạo một chút! Nếm thử hương vị, tìm lại vị
giác nguyên thủy nhất lúc đói bụng của cô!”
Đường Khả Hinh nghe lời này, lập tức thu hồi sắc mặt, ngẩng đầu nhìn về phía
Tưởng Văn Phong.
Tưởng Văn Phong lại không nói gì thêm, mà xoay người, nhìn phía trước có một
xe ăn cũ kỹ, vừa dừng trước một gốc cây đại thụ cao to, trong thời khắc tiết
trời sang thu lá vàng nhẹ nhàng rơi, anh nhìn thấy nước súp nóng trên xe đẩy,
thịt xay đang không ngừng xoay tròn tỏa ra hương vị thập phần nồng đậm, bên
cạnh đặt từng chén đậu phộng giã nhuyễn, hành thái, còn có tương vô cùng đặc
biệt, anh lại mỉm cười đi về phía trước, nhìn thấy trong xe đồ ăn có một gian
hải sản, những con hải sâm nhỏ màu đen được sắp xếp một cách ngay ngắn, bên
cạnh để một chén tương đen vô cùng đặc biệt, có cặp vợ chồng người nước ngoài
đang ở nơi đó nếm món sò biển tươi ngon, vừa ăn vừa mỉm cười gật đầu, anh tức
khắc xoay người, nhìn về phía Đường Khả Hinh, khẽ nhếch môi cười vẫy tay nói:
“Qua đây!”
Đường Khả Hinh đứng bên này, nhìn thấy Tưởng Văn Phong đang đứng bên cạnh xe
ăn vẫy tay gọi mình, đôi mắt dịu dàng của cô chợt lóe, liền vui vẻ nở nụ cười
tò mò đi qua…
Tưởng Văn Phong cầm lên một khối hải sâm đen mềm to bằng ngón tay, chấm tương
đen, sau đó mỉm cười đưa đến bên miệng Đường Khả Hinh, nói: “Ăn đi!”
Đường Khả Hinh cũng không khách sao, cảm thấy thực sự đói bụng, liền vui vẻ
cúi đầu, ăn khối hải sâm kia, lập tức cảm nhận được hương vị rất đặc thù của
hải sâm kia, mềm mềm giòn giòn, so với hồi nhỏ cha thường nấu cho mình, dù sao
vẫn có một loại mùi vị nguyên thủy nói không nên lời, loại tương Liêu Ninh
kia, kết hợp với vị mặn đặc thù của hải sâm, vậy mà phát huy một cảm giác vô
cùng thỏa mãn, kiên định làm cho người ta cảm giác cuộc sống vô cùng phong
phú, cô thực sự khiếp sợ vươn tay khẽ che miệng, rất ngạc nhiên cười rộ lên,
xúc động nói: “Thật hạnh phúc quá!!”
Ông chủ thật thà phúc hậu bên trong xe ăn, nghe những lời này của Đường Khả
Hinh, kìm lòng không được cười rộ lên.
Tưởng Văn Phong cũng cười nhận lấy sò biển tươi ngon mà ông chủ trực tiếp tách
ra, dùng dao nhỏ nâng lên một khối thịt sò trắng trong đó lên, lại chấm một
chút tương rồi ăn, lập tức cảm thấy loại tương này thực sự ngon miệng.
“Ông chủ!! Tương này làm thế nào vậy? Sao lúc kết hợp với hải sản, lại ăn ngon
đến như vậy?” Đường Khả Hinh kinh ngạc đứng bên ngoài xe ăn, nhìn về phía ông
chủ hỏi.
Ông chủ vừa trực tiếp xào nấu tương, vừa sảng khoái trực tiếp nói với cô: “Đầu
tiên chuẩn bị măng tây tươi, lại chuẩn bị tương vừng, nước tương, đường, muối,
bột ngọt, tỏi, dầu vừng, giấm, quan trọng nhất là loại mù tạc nồng đậm kia,
thêm vào xào nấu lên!! Rất có khoa học a!”
“Ăn thật ngon!!” Đường Khả Hinh nói xong, liền kìm lòng không được lại học
theo Tưởng Văn Phong tay cầm một khối hải sâm lên, chấm một chút tương, bỏ vào
trong miệng, lại hưởng thụ vị mặn đặc thù đến từ biển cả kia, cô thập phần
thập phần hưởng thụ lắc đầu xúc động, thật ngon miệng!!
Tưởng Văn Phong lại cười cầm lên một phần hải sâm, chấm một chút mật ong vàng,
đưa đến bên miệng Đường Khả Hinh, nói: “Ăn đi!”
Đường Khả Hinh cũng không khách khí cúi đầu, đem hải sâm có dính mật ong kia
bỏ vào trong miệng, lập tức cảm nhận được một loại cảm giác giòn giòn ngọt
ngọt vô cùng mãnh liệt khác, khiến cho cảm xúc của cô không hiểu sao bỗng dạt
dào, ánh mắt cô sáng ngời, vừa dùng tay khẽ che miệng, vừa quái dị xúc động
nhìn Tưởng Văn Phong, thực sự vui vẻ cười rộ lên nói: “Wow!! Quá tuyệt vời!”
Tưởng Văn Phong cũng đã đi về phía trước, đi tới trước một quán ăn vặt Hồ Nam
nào đó, nhìn đậu hủ thối màu đen kia, đang trong dầu cuồn cuồn sôi trào, hương
vị thực sự không tầm thường, tựa hồ có thể cảm nhận được mùi vị trong sống
ngoài chín của nó, anh lập tức lại lấy tiền ra, sau đó cầm lên một cây tăm
trúc, chọc một khối đậu hủ thối, chấm tương ớt đặc thù, lại xoay người, gọi:
“Này! Qua đây!”
Đường Khả Hinh lúc này, vừa vặn đứng trước một gian hàng kiểu Hàn, muốn một
đĩa thịt bò tái nhỏ ngâm lòng đỏ trứng đang ăn đến mức tràn đầy ý vị, còn trực
tiếp mua một chai rượu trắng, nghe thấy Tưởng Văn Phong gọi mình, cô tức khắc
nhìn thấy đậu hủ thối, liền vừa cầm chai rượu trắng đã mua, vừa chạy tới, cũng
không khách khí cúi đầu, ăn khối đậu hủ thối kia, vừa mới cho vào miệng, khối
đậu hủ thối giòn giòn thơm thơm với mùi vị riêng biệt kia, thật là ăn ngon
chết mất, cô thật vui vẻ nhai khối đậu hủ kia, nói: “Tôi có thể nào béo chết
không đây?”
“Gầy như vậy!” Tưởng Văn Phong nói xong, cũng đã vươn tay, cầm một con tôm hùm
được bày một đống trên bàn thép, vặn ra phần bột phủ kín con tôm, xé ra một
chút thịt tôm đưa đến bên miệng cô, Đường Khả Hinh cũng không khách khí ăn,
lập tức cảm nhận được mùi vị cay nồng của hành tỏi, bốc thẳng lên đầu, thực sự
làm cho người ta chịu không nổi!! Cô vừa thở ra hơi cay, vừa vô cùng sảng
khoái cười nói: “Rất ngon!”
Tưởng Văn Phong cũng cười, tiếp tục đi về phía trước, Đường Khả Hinh cũng theo
anh đi về phía trước, thỉnh thoảng nhìn thấy một gian hàng đặc sản Quảng Đông
nào đó, đặt một mâm con nhộng sống, bà chủ quán trực tiếp cầm một con sống bỏ
vào miệng, cô nhìn thấy lập tức cảm thấy lông dựng lên, da đều lạnh toát, kem
Đài Loan đã được chiên lên xong đang được rắc lên rau thơm, có cặp vợ chồng
người Mỹ đang đứng bên cạnh ăn, ăn thật say sưa ngon lành, gian hàng Tứ Xuyên
phía bên kia, có vô số những người trẻ tuổi đang cầm thịt thỏ nước rắc đậu
phộng, ăn đến mức vui vẻ và đầy hưng phấn…
“Ở đây thật là một nơi tốt!! Tôi đã rất lâu không xúc động và ham muốn đối với
thức ăn như vậy, từ khi…” Đường Khả Hinh lập tức đứng giữa con phố nhỏ nào
đó, nhìn thấy ông chủ một xe thức ăn, tuổi chừng bảy mươi, xe thức ăn của ông
rất vắng vẻ, bởi vì toàn bộ đều bài trí chai thủy tinh chưng cất rượu, bên
trong có rượu hoa hồng, rượu táo, rượu xoài, còn có rượu quả đào…
Cô lập tức nhìn thấy thịt quả đào xanh đậm bên trong chai kia, trong lòng
không hiểu sao bỗng xúc động, trên mặt bộc lộ một chút ý cười dịu dàng, đột
nhiên nhớ đến một người.
Tưởng Văn Phong cảm giác phía sau không có tiếng động, liền kỳ quái xoay
người, lại nhìn thấy Đường Khả Hinh đang đứng giữa con đường, nhìn về phía xe
rượu trái cây đằng trước, hai tròng mắt bộc lộ ánh nhìn dịu dàng, anh cứ như
vậy lẳng lặng nhìn, hai mắt thoáng qua một chút hờ hữung…
“Này!” Đường Khả Hinh đột nhiên cười nhìn về phía Tưởng Văn Phong, ngạc nhiên
vui mừng nói: “Có ai nói rằng, cậu kỳ thực không giống anh trai cậu!! Trái lại
rất giống Trang Hạo Nhiên?! Không phải nói đùa chứ, các người năm trăm năm
trước là người một nhà sao!?”
Mặt Tưởng Văn Phong bộc lộ vẻ khó hiểu, nhìn Đường Khả Hinh, nhếch miệng cười
nói: “Nếu quả thật là người một nhà, tôi cầu xin cô phải nhắc nhở anh ấy, đừng
giữ khư khư lấy tôi! Rốt cuộc lúc nào mới chịu buông tha cho tôi!”
“A? Cậu nói vậy là có ý gì?” Đường Khả Hinh khó hiểu đi về phía Tưởng Văn
Phong, nghi ngờ hỏi.
Tưởng Văn Phong không nói chuyện, trực tiếp cầm lên một phần bánh ngọt bạch
ngọc làm từ trứng gà, hạt sen, bột gạo nếp, nhét vào trong miệng cô, mới nói:
“Cô đi hỏi anh ấy đi!!”
“Ưm!!” Đường Khả Hinh lập tức mở to mắt, nhìn về phía Tưởng Văn Phong, khó
hiểu nhai khối bánh bạch ngọc kia, vừa nhai vừa kêu lên: “Có ý gì vậy?”
Tưởng Văn Phong vẫn không để ý tới, chỉ cười đi về phía trước!!
Đường Khả Hinh liền cũng vội vã đi theo…
Trên đường phố, dòng người chen chúc qua lại, hai người không ngừng ở trên con
đường nhỏ tấp nập người, ăn đến mức quên tất cả, không chút nào chú ý đến
phóng viên giới giải trí thiên hạ vô địch, bọn họ đang cải trang thành du
khách, cũng đang ăn hàng, vừa ăn con tôm hùm cay đến mức khiến tai đỏ bừng,
vừa chụp trộm được hình ảnh thân mật của Tưởng Văn Phong cùng Đường Khả Hinh,
lại cắn một miếng đậu hủ, phấn khởi nói: “Thật tốt quá, không nghĩ đến tới nơi
này cũng có thu hoạch! Đường Khả Hinh kia hiện tại đang là trọng tâm của câu
chuyện, lão tử buổi trưa là có thể giao bản thảo rồi!!”
Thực tế, Khương Vĩ cùng Đỗ Uy đến trước, đã làm kiểm tra với hàng loạt những
gian hàng ăn này, nhưng mà bọn họ cùng với cặp song sinh cũng chỉ phụ trách an
toàn của cô!! Mà thật ra, phóng viên báo giải trí kia thực sự quá lợi hại, máy
ảnh cỡ nhỏ, lại giấu trong mắt một con tôm hùm!
Tòa nhà Hoàn Á!
Phòng họp số một!!
Các nhân viên cấp cao Hoàn Cầu nhao nhao đi vào phòng họp, chỉ vào một buổi
tối, vẫn chưa tới hai mươi bốn tiếng đồng hồ, Trang Hạo Nhiên liền cử ra một
đội ngũ tinh anh nhất, thu mua 37 khách sạn cấp năm sao trong nước, chuyện
này, vô cùng khiếp sợ cùng cảm động, thời khắc lần đầu tiên ở trong nước, lĩnh
hội được cá tính mạnh mẽ vang dội, quyết đoán nhanh chóng của anh, gần đây tin
đồn vô số công ty gia đình, cũng bắt đầu ở trong nước đầu cơ phá giá bán tòa
nhà văn phòng, đem tiền vốn từng bước đưa ra nước ngoài, chờ đợi thời cơ lại
nhanh chóng thu hồi vốn, Trang Hạo Nhiên lại đưa ra cách làm này, khiến cho
tất cả các nhân viên cấp cao đều nhao nhao bàn tán!!
Phòng nghỉ VIP trong phòng họp!!
Trang Hạo Nhiên nhanh chóng nhận lấy âu phục màu lam mà Tiêu Đồng đưa cho
mình, lặng lẽ mặc vào, vừa tự mình chỉnh sửa cổ áo âu phục, vừa ngưng mặt hỏi:
“Tình hình ban giám đốc bên kia thế nào?”
Tiêu Đồng vừa đứng phía sau, chỉnh sửa âu phục cho anh, vừa nói: “Vẫn chưa đưa
ra ý kiến bất đồng nào!”
Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt lóe ra, ngưng mặt suy nghĩ, liền sắp đến giờ
họp, không nói gì thêm, mà cầm lên văn kiện Tiêu Đồng chuẩn bị cho mình, cất
bước đi ra khỏi phòng nghỉ, lại quẹo trái nhanh chóng đi về phía phòng họp,
nhìn thấy nhân viên an ninh mặc đồng phục màu đen, đã bắt đầu sẵn sàng nghiêm
chỉnh đứng ngoài sảnh phòng họp, anh liền nhanh chóng cất bước đi về phía
trước, được hai thư ký tôn kính đẩy cửa chính phòng họp ra, mỉm cười đi vào
phòng họp, nói: “Tổng giám đốc Tưởng bị bệnh nhẹ, qua buổi trưa, mới tới tham
gia cuộc họp lần thứ hai, lần thứ nhất do tôi chủ trì!”
Ba thư ký nhanh chóng thu hồi máy tính, lập tức đẩy máy tính xách tay ra, ho
một tiếng, mới chuẩn bị họp!!
Trang Hạo Nhiên vừa mở ra văn kiện đi về phía ghế tổng giám đốc, hai tròng mắt
lóe ra, nhìn về phía ba thư ký kia, mặt không hiểu sao bộc lộ nét trầm mặc,
cười như không cười…
Mấy người Tô Lạc Hoành cùng Lâm Sở Nhai đều ngồi phía dưới chuẩn bị họp, lại
cảm giác được Trang Hạo Nhiên không nhúc nhích thân ảnh, liền kỳ quái ngẩng
đầu, nhìn anh…
Tiêu Đồng đứng phía sau, cũng lập tức có chút kỳ quái ngẩng đầu, nhìn Trang
Hạo Nhiên…
Mọi người cùng nhau trầm mặc nhìn anh.
Trang Hạo Nhiên tiếp tục đứng phía dưới bục vị trí tổng giám đốc, tay cầm văn
kiện, chăm chú nhìn ba vị thư ký kia…
Ba thư ký ngồi tại chỗ, đột nhiên có chút khẩn trương muốn đổ mồ hôi hột,
nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ An An không hiểu sao ngước mắt, liếc nhìn
Trang Hạo Nhiên.
Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt cũng lóe ra một chút tiếu ý, vô hạn mị lực, thần
thần bí bí nhìn cô…
An An tức khắc vẻ mặt đau khổ, cúi đầu, cảm giác như kẻ trộm bị bắt gặp…
Trang Hạo Nhiên liền nhịn cười, chậm rãi xoay người, cất bước đi lên, ở trước
mắt bao người, cầm văn kiện trong tay đi tới trước mặt ba thư ký, mặt bộc lộ
vẻ bình thản, vươn tay nhẹ lật một phần văn kiện trước mặt An An ra, liền nhìn
vào máy vi tính chưa kịp đóng lại kia, đang mở ra một tin tức giải trí nào đó,
mặt trên rõ ràng là ảnh chụp Tưởng Văn Phong thân mật dắt tay Đường Khả Hinh
đi về phía trước…
Hai mí mắt anh hơi dịch chuyển, những vẫn hết sức bình tĩnh ngón tay chạm vào
hình ảnh kia, đem trang báo từng chút một kéo xuống, liền trực tiếp nhìn thấy
Tưởng Văn Phong kéo Đường Khả Hinh đi về phía con đường ăn uống phía sau tổng
bộ Hoàn Cầu, toàn là hình ảnh hai người thân mật đút cho nhau ăn hải sâm, ăn
đậu hủ thối, ăn tôm hùm, ăn bánh ngọt…
Hai mắt anh chợt lóe!
1002-bi-bat-duoc/1898781.html
1002-bi-bat-duoc/1898781.html