Editor: Thùy Trang Nguyễn
“Cứu mạng ————”
Âm thanh trong trẻo nhưng tràn đầy sợ hãi tiếp tục vang lên, xuyên qua tiếng
sóng biển kịch liệt, tựa hồ từ nơi xa xôi truyền đến, lại tức khắc biến mất
trong thế giới mênh mông rộng lớn này. Một chú chim ưng màu đen lập tức bay
lên bầu trời, tràn ngập cảm giác khủng hoảng trong địa bàn của mình. Những
vách núi sâu không thấy đáy, sừng sững giữa mặt biển mênh mông, đón những cơn
sóng mạnh mẽ ập đến, những bọt sóng văng lên, lại theo vách núi sâu và tường
núi đen trượt xuống, lập tức bị thềm lục địa hút vào, dường như không muốn
buông tha một sinh linh nào!!
“Cứu mạng ————”
Âm thanh trong trẻo kia lại truyền đến từ trên đỉnh núi, dường như không ai
phát hiện ra bóng trắng trên đỉnh núi kia, vô cùng có khả năng theo ánh mặt
trời nóng rực mà biến mất khỏi thế giới này.
Đỉnh núi, tràn ngập những bụi cỏ khô vàng, có vài con rắn hổ mang quỷ dị mở to
đôi mắt tròn tròn, thong thả trườn thân thể của mình qua những bụi cỏ khô,
truyền đến âm thanh xào xạc đáng sợ, một bàn tay nho nhỏ đang cố giấu trong
bụi cỏ, cố gắng để không bị phát hiện… Một luồng gió mạnh mẽ thổi tới, trong
nháy mắt thiếu chút nữa thổi bay thân ảnh nho nhỏ kia!
Dường như nghe thấy tiếng nức nở, nhưng lại kiên cường cắn răng nhịn xuống!!
Một bàn tay nhỏ bé khác lại kiên cường nắm chặt đỉnh núi, rốt cuộc xuyên qua
bụi cỏ nhìn thấy một cái đầu nhỏ màu đen, mái tóc ướt sũng, khuôn mặt đầy mồ
hôi cùng máu tươi. Đôi mắt mở lớn mà ngấn lệ, cắn răng kiên quyết liều mạng
dùng bàn tay nhỏ chăm chú bám vào đỉnh núi, treo ngược người trên vách núi
giữa bầu trời rộng lớn, giữa những luồng gió mạnh mẽ mà đung đưa, đôi chân nhỏ
kia đạp trong không trung, thỉnh thoảng khát vọng đạp lên vách núi, nhưng trái
tim lại vô cùng sợ hãi.
Thềm lục địa mênh mông, những cơn sóng đánh vào mạnh mẽ, hung dữ phía dưới đáy
vực, giống như giận giữ, đe dọa, dường như chỉ cần một sinh linh kế tiếp rơi
xuống, đều không chút lưu tình mà cắn nuốt.
“Cứu mạng!!” Âm thanh này, mang theo chút mệt mỏi mà kiềm chế, run rẩy, co
rút!!
Hai tay cậu bé nhỏ run rẩy mà nắm chặt đỉnh núi, ngón tay út sượt nhẹ qua khối
đá nhỏ bên cạnh, hòn đá tức khắc dọc theo vách đá lăn xuống đập vào cơ thể
cậu, sắc mặt cậu lièn tái nhợt, hai mắt run rẩy kinh hoàng sợ hãi nhưng xuất
phát từ sự cứng cỏi, nặng nề thở dốc, tiếp tục cắn chặt răng, xé rách lớp ra
khô đầy máu nơi khóe miệng, nuốt khan nơi cổ họn, ngẩng đầu mang theo vẻ mặt
không chút sợ hãi nhìn về phía bầu trời xanh thẳm, bóng trắng hòa cùng ánh mặt
trời.
Mười đầu ngón tay nho nhỏ kia bắt đầu dần dần không thể chịu đựng thêm nữa,
từng ngón một bắt đầu buông thả.
“Nếu như!! Nếu như có một ngày, tính mạng của con cheo leo trên vách núi, ngàn
vạn lần không được chống đỡ cơ thể vào những ngọn cỏ nhỏ, nhất định phải chăm
chú bám chặt vào những khắc đá cứng cáp trên vách núi! Chỉ có nó mới có thể
cứu mạng con! Chỉ có thừa nhận sinh mệnh là quan trọng nhất, mới có thể cứu
mạng con!!” Âm thanh này dường như từ phía chân trời sâu xa truyền đến.
Cậu bé nhỏ này trừng lớn đôi mắt đang sợ hãi, nhớ tới lời dạy của sư phụ, đành
phải cắn chặt răng, nhíu mặt lại, dồn hết sức lực cuối cùng dùng các ngón tay
sống chết bám vào khắc đá trên đỉnh núi, nặng nề thở phì phò.
Trên sườn núi có vài con rắn hổ mang rốt cuộc cũng tìm được đúng phương hướng
cùng nhau tụ tập về phía vách đá, đồng thời nâng đầu lên, mở to mắt tròn vo
tối tăm nhìn về phía sinh linh bé nhỏ đang bị treo ngược nơi vách đá.
Cậu bé nhỏ cũng tức khắc thở dốc, ngẩng đầu đón luồng gió mạnh mẽ, mắt mở to
nhìn về phía mấy con rắn hổ mang đang gắt gao nhìn chằm chằm vào mình. Thân
thể nho nhỏ bỗng chốc tê buốt lạnh lẽo, dựa theo lý trí mà bám chặt vào vách
đá, tùy ý để than thể treo ngược trên không trung, lại ngẩng đầu nhìn chăm chú
vào mấy con rắn hổ mang kia, trong nháy mắt cảm thấy thật khủng bố, nhìn thấy
sự quỷ dị, đáng sợ, cám dỗ, đầu óc của cậu nhanh chóng tê dại.
“Trên thế giới này, thứ đáng sợ nhất chính là dục vọng!! Dục vọng cũng không
phải từ trên người khác truyền đến, mà chính nó ẩn nấp trong sự tham lam của
bản thân, sâu trong nội tâm mỗi người! Nếu có một ngày, con đối mặt với cám dỗ
của chính mình, con muốn phản kháng nó thì quan trọng nhất, không phải chiến
thắng nó!! Mà là chiến thắng chính bản thân con! Không phải sợ, sợ hãi trên
thế giới này là không tồn tại, nó chỉ đến từ trong tưởng tượng của con! Nó
thậm chí còn không mạnh mẽ bằng một bụi cỏ nhỏ!! Hô hấp, không ngừng hô hấp,
nhắc nhở chính mình, chỉ cần con còn sống nhất định có thể nghĩ ra biện pháp
cứu sống chính mình!!!” Âm thanh xa xôi kia lại văng vẳng truyền đến.
Cậu bé nhỏ mở to mắt, trong nháy mắt nhìn về phía mấy con rắn hổ mang kia,
nhanh chóng cả thân thể bày ra dáng vẻ bảo vệ theo bản năng, hai mắt mở to
trừng lớn mang theo tia lợi hại sắc bén nhìn mấy con rắn hổ mang kia, nặng nề
thở phì phò. Tùy ý để cho những luồng gió mạnh mẽ kia thổi đung đưa cơ thể
mình, cậu bé vẫn gắt gao trừng mắt nhìn mấy con rắn hổ mang đang trượt dần về
phía dưới, những đôi mắt tròn vo kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình.
Hơi thở càng lúc càng gấp gáp.
Cậu cắn chặt răng, cố gắng để lý trí của mình tỉnh táo, cúi xuống nhìn sóng
biển mênh mông kia, mãnh liệt vỗ vào vách núi tạo ra những bọt sóng đáng sợ,
liền nuốt một ngụm nước bọt nhớ tới thầy đã từng dạy mình kỹ năng bơi lội, cậu
biết rằng mấy con rắn hổ mang kia sẽ nhanh chóng trườn đầu xuống đây, cậu lập
tức thở dốc, nước mắt rơi xuống biển, lại nhanh chóng thả đôi tay nhỏ bé ra
muốn thả rơi cơ thể mình xuống.
“A ——————————”
Một âm thanh tuyệt vọng truyền đi, làm chấn động sóng biển vô tận
Một cánh tay bỗng vươn ra nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé kia.
Cậu bé nhỏ kia thở phì phò, toàn thân đầy mồ hôi, cả người vẫn lơ lửng trên
không trung, khiếp sợ ngẩng đầu, nhìn thấy một thiếu niên mặc quần áo màu
trắng, trên người có vô số lưu huỳnh, lại cắn chặt răng căn, khuôn mặt nghiêm
nghị, hai mắt lộ ra sự kiên định vô hạn, cố gắng hết sức nằm bò bên vách núi,
tay đầy lưu huỳnh cắn chặt răng nắm chặt lấy bàn tay kia, không hề thả lỏng,
cậu bé nhỏ nhìn thấy thiếu niên kia, tức khắc gọi: “Anh ——————”
“Túm chặt tay anh. Không được buông ra. Anh kéo em lên. Anh kéo em lên!!” Cậu
thiếu niên kia không nói hai lời, liền cắn chặt răng, đứng ở vách đá cố gắng
nắm chặt bàn tay cậu bé nhỏ, từng chút từng chút kéo cơ thể cậu bé lên.
Lúc này, một trận gió mạnh mẽ thổi tới, mag theo vô số lưu huỳnh đi xa, xa xa
một đám rắn hổ mang lại ngẩng đàu bắt đầu muốn trườn cơ thể thong thả tiến
đến.
Cậu thiếu niên kia không có phát hiện ra bầy rắn đang đến gần mà vẫn cố gắng
cắn chặt răng, dùng sức túm bàn tay cậu bé nhỏ, tùy ý để mồ hôi tuôn ra nhễ
nhại, chảy qua mắt liễm, lại cố gắng kêu lên một tiếng, dùng sức kéo cậu bé
nhỏ kia lên khỏi vách đá, lại ôm chặt thân thể nhỏ nhắn kia cùng nhau ngã bên
trên vách núi. Còn kia kịp cùng nhau thở dốc, vẻ nặt cậu bé lại trắng bệch
nhìn thấy bầy rắn đang muốn trườn về phía cậu thiếu niên kia, cậu bé sợ hãi
kinh ngạc quát to một tiếng, thân thể giả vờ đánh về phía chàng thiếu niên kia
ý muốn bảo vệ anh khỏi bầy rắn, nhưng hai tay lại dung sức quá mạnh, không cẩn
thận liền đem chàng thiếu niên kia đẩy xuống vách núi.
“A ————————”
Thân ảnh màu trắng kia trong chốc lát rơi xuống đáy vực, mang theo một tràng
âm thanh tuyệt vọng.
“Anh ——————” Cậu bé nhỏ tùy ý để bầy rắn tiến về phía mình, hai tay chống ở
vách đá, nhìn than thể rơi xuống vách núi kia, kêu to.
*
“Tổng giám đốc!?”
Một âm thanh âm kỳ quái vang lên.
Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt ngẩng đầu, nhìn ánh mắt kỳ quái của Tiêu Đồng,
hai tròng mắt chợt lóe, vô thức cắn răng căn tay nắm chặt, tuy bình tĩnh,
nhưng sự bình tĩnh này giống như một loại chịu đựng, nhiều năm qua không có
cách nào thả lỏng.
đọc truyện cùng http:/
/truyencuatui.net/ “…” Tiêu Đồng kỳ quái nhìn anh.
Trang Hạo Nhiên im lặng không lên tiếng, ngồi phía sau xe, nhớ tới chuyện phát
sinh nơi vách núi, hai tròng mắt anh lóe lên, mang theo vài phần không kìm nén
được cảm xúc, không khỏi lạnh nhạt nói: “Tôi vẫn cảm thấy trong quá khứ, đó là
số mệnh của tôi cùng anh ấy!! Số mệnh đã an bài tất cả! Cho nên tôi chấp
nhận!! Hôm nay tôi mới biết, đều không phải!”
Anh nói hết lời, khuôn mặt cứng ngắc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía mặt biển
mênh mông ngoài cửa sổ, những cơn sóng mạnh mẽ, hai tròng mắt anh lại lợi hại
như dao, mang theo một cỗ phẫn nộ muốn báo thù, cắn chặt răng nói: “Nếu như
đây đã không phải là số mệnh!! Như vậy tôi sẽ để cho những người khiến cho tôi
từng phải chống đỡ sinh mệnh này, trả món nợ này lại cho tôi!! Tôi muốn để cho
bọn họ nếm thử, treo chênh vênh trên vách núi sâu vạn trượng ấy rốt cuộc có tư
vị gì! Tôi muốn bọn họ cũng phải có cảm giác như tôi đối mặt với… Bích hải
lam thiên!!”
Anh vừa nói xong, một cơn sóng biển mang theo luồng gió mạnh mẽ cuồn cuộn từ
phía chân trời ập tới.
Vách núi kia, vẫn là vách núi kia, chỉ là thời không dời đi, trong một hang
động giữa sườn núi, không hiểu sao có một vài bóng đen đang di động. Một thân
ảnh mặc áo sơ mi trắng cùng váy ngắn màu đen bó sát người, dừng lại trên vách
núi, cô đi đôi giày cao gót màu đen đứng bên trên vách núi, tùy ý để những vụn
đá nhỏ rơi xuống, bị nước biển nuốt hết, lại lộ ra tư thế hiên ngang nhìn
xuống hang động phía dưới, không có chút sợ hãi nào.
Biệt thư oải hương ở xa xôi kia, cùng với biệt thự của Tưởng gia, vẫn hạnh
phúc như cũ, nhưng cũng lộ ra một khí thế nghiêm túc.
Trợ thủ Yên Yên mặc trang phục màu đen, trong tay cầm một chiếc hộp nhỏ, đón
sức gió mãnh liệt đi về hướng Phương Di, nói: “Tất cả đã chuẩn bị xong!!!”
Phương Di nghe xong, nhìn hoàn cảnh xung quanh, hai tròng mắt lợi hãi không
buông tha cho bất cứ một sinh linh nhỏ bé nào bay qua trước mặt mình.
1036-bich-hai-lam-thien-bien-xanh-troi-xanh/1898815.html
1036-bich-hai-lam-thien-bien-xanh-troi-xanh/1898815.html