Gió tiếp tục điên cuồng gào thét, thổi quần áo mọi người bay phần phật không
ngừng!
Trang Hạo Nhiên trầm mặc nhanh chóng tiếp nhận tài liệu Tiêu Đồng đưa tới, từ
bên trong rút ra tập giấy A4, tờ thứ nhất là một ảnh chụp đen trắng, trong ảnh
là một người đàn ông trung niên, ước chừng năm mươi tuổi, mặc trang phục võ
đạo Trung Quốc, lại đứng dưới tàng cây anh đào ở Nhật Bản, mặt hóp lại, gầy gò
lại tạo cho người ta cảm giác tàn nhẫn, nhất là ánh mắt như xà kia, khi nhìn
trực diện ta sẽ cảm thấy giống như dã thú đang nhìn mình tỏa ra tia sáng mê
hoặc nhân tâm, nếu ai định lực không đủ sẽ có cảm giác như lồng ngực bị xé
rách.
Chạm nhẹ vào tấm ảnh.
Trang Hạo Nhiên mặt bình tĩnh người đàn ông trong ảnh, dường như bị ánh mắt
đáng sợ kia làm cho lay động, thân thể mỗi mạch máu đều căng lên, từ trước tới
nay chưa ai từng cho anh cảm giác này…
Tiêu Đồng nhìn về phía bộ dáng bình tĩnh của anh, đi theo anh nhiều năm, đương
nhiên biết tư thái khi làm việc của anh, việc càng trọng đại anh sẽ càng bình
tĩnh, tức khắc giải thích cho anh về tài liệu: “Đây là do ký giả Tiêu Hào
Doanh, làm theo ý ngài vừa được điều tra từ tài liệu bên Mỹ, cha của Như Mạt
chính là người ở đầu mục, tên là Hách Dục Hải, là thủ lĩnh hắc đạo ở nhiều
quốc gia, cũng nhúng tay vào một số cuộc tranh cử chủ tịch nước ở một số nước
trên địa bàn Châu Á, rồi ở đây xây dựng trụ sở huấn luyện bí mật, bồi dưỡng
sát thủ, nhưng những điều có liên quan đến lai lịch cá nhân của hắn không thể
tra ra được, không biết sao hắn lại xuất đạo, cũng không hiểu hắn lập nghiệp
như thế nào. Mội người vẫn chỉ nghe danh, chưa từng gặp người này, nhưng hắn
rất tàn nhẫn và thủ pháp cực kỳ ác độc, khiến cho người trong hắc đạo đối với
hắn nghe thôi đã sợ mất mật!”
Trang Hạo Nhiên yên tĩnh nghe, tiếp tục thong thả lật xem tài liệu Tiêu Đồng
đưa, hai tròng mắt bình tĩnh, ngẫu nhiên mím môi, nhưng cũng chỉ là thoáng qua
mà thôi.
Tiêu Đồng tiếp tục giải thích nói: “Bên cạnh hắn có mười thân tín, phân bố
khắp nơi thế giới, nhưng chỉ có duy nhất tiểu thư Như Mạt là con gái, mặc dù
hai người bọn họ đã lâu không gặp mặt, nhưng vẫn là cha con tình thâm, bởi vì
Hách Dục Hải mặc dù không thể gặp mặt con gái thường xuyên, nhưng vẫn phái mấy
chục cao thủ, canh giữ xung quanh bảo vệ con gái, trong đó có người câm điếc
có tốc độ vượt xa người thường lần trước, còn có các cao thủ tuyệt mật! Lần
này chúng ta bắt giữ tiểu thư Như Mạt, làm cho hắn cực kỳ phẫn nộ! Nghe ngóng
trong giới hắc đạo, thỉnh thoảng thu được tiếng gió, nói rằng nếu tìm được
tiểu thư Như Mạt, thưởng một trăm triệu!”
Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt chợt lóe!
“Một trăm triệu?” Tô Lạc Hành nghe lời này, a một tiếng, cười chế nhạo nói:
“Bọn họ thật có tiền!”
Tiêu Đồng cũng nghiêm mặt nhìn về phía anh, nói: “Đúng! Bọn họ rất có tiền!
Theo người điều tra vụ cướp rượu, bọn chúng cũng góp một phần! Được biết,
người này khôn khéo đáng sợ, sở hữu một tạp đoàn sát thủ phân bố trên toàn thế
giới, tất cả sát thủ đó đều là những người buôn bán giàu có, trên tài liệu, ba
ngày trước bọn họ làm một vụ mua bán, chính là người thừa kế công ty Sơn Đằng
của Nhật Bản, một người đàn ông chừng hai mươi lăm tuổi! Định giá là 600 ngàn
đô la Mỹ!”
“Vậy sao!” Tô Lạc Hoành cười một tiếng, không thể tưởng tượng nổi.
Trang Hạo Nhiên lật xem đến đoạn Tiêu Đồng nói đến, vừa vặn nhìn thấymột tấm
ảnh đen trắng, một người đàn ông tuổi chừng hơn hai mươi, mặc tây trang ngắn
màu đen thời thượng, cà vạt màu đen tế, thập phần tuấn tú đẹp trai, nghiêm túc
nhìn phía trước, hai tròng mắt còn bộc lộ nhiệt huyết của tuổi trẻ, cực kỳ bất
đồng với Văn Phong đạm bạc sớm đã thấu sự đời, nhưng đều là người trẻ tuổi
giống nhau, tràn đầy mị lực thanh xuân.
Anh liền như vậy nhàn nhạt dừng ở ảnh chụp của người đàn ông, còn có cánh hoa
anh đào màu trắng phía sau chậm rãi rơi xuống, rốt cuộc mới mở miệng: “Vì sao
ảnh chụp đều là đen trắng?”
Tiêu Đồng ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nói thẳng: “Thế giới của
hắn, dự đoán chỉ có trắng hay đen… Coi như là màu trắng, cũng bất quá chỉ là
không gian sinh tồn. Trong tài liệu, trừ tiểu thư Như Mạt kia trẻ con ảnh chụp
có một chút màu sắc, bình thường hắn muốn giết người, hay là hắn muốn hợp tác
với người, lưu lại căn cứ chính xác, cũng chỉ có này hai loại màu sắc này.
Thật là một người cực kỳ đáng sợ.”
Trang Hạo Nhiên mắt híp lại, không nói lời nào, lại lật xem tiếp tư liệu, Tiêu
Hào Doanh quả nhiên là ký giả đẳng cấp thế giới, cô ấy có khứu giác cường liệt
như mèo, có thể ngửi tới được cả đầu mối trí mạng.
Tào Anh Kiệt lúc này trực tiếp mở miệng, nói: “Người này thoạt nhìn thực sự
không đơn giản, vừa mới bắt đầu chúng ta còn tưởng rằng hắn chỉ là sát thủ
bình thường, nhưng là chúng ta sớm nên nghĩ đến, quyết đấu sống mái với chúng
ta mà hắn vẫn có thể duy trì thực lực, mà liên tục công kích chúng ta, điều đó
cho thấy, hắn là một người ẩn mình rất sâu, làm việc cũng rất biết tính toán,
tôi đoán, hắn muốn lập kế hoạch để chúng ta đối phó đến khi chúng ta hao tổn
tinh lực! Quá đáng sợ!”
Trang Hạo Nhiên im lặng không lên tiếng, tiếp tục nhàn nhạt lật xem tư liệu.
Tiêu Đồng nhanh chóng nói với Trang Hạo Nhiên: “Hơn nữa bản thân hắn còn thập
phần thích dùng động vật có tính công kích, tiền vốn hắn đầu tư vào lĩnh vực
nghiên cứu này cực kỳ khổng lồ! Thân thủ hắn cũng rất cao! Quyền pháp hình như
xuất phát từ một loại thái cực, không biết lập nghiệp ở đâu.”
Trang Hạo Nhiên im lặng không lên tiếng, hơi nhướn mày nhớ tới Tô Thụy Kỳ vừa
từ trong phòng bệnh đi ra, giải thích cho mình, nói bởi vì một quyền kia, làm
cho đầu Lãnh Mặc Hàn bạo liệt, do bị trúng đòn quá nghiêm trọng nên đã tạo
thành chẫn động não không hề nhẹ, thiếu chút nữa tổn thương đến tổ chức tế bào
não của cậu ấy, may mắn vì tốc độ xe, người nọ không có cách nào xuất toàn
lực, cho nên mới bảo toàn được tính mạng, nhưng trước lồng ngực, lại bị trúng
ba quyền, thế mà không ai phát hiện ra, cho đến khi đưa đến bệnh viện, vì
trước ngực tích quá nhiều máu tụ, mới biết được, người này thân thủ lại có thể
nhanh như vậy.
Tô Lạc Hành nhớ tới chuyện vừa rồi, trong lòng vẫn hổ thạn, đau lòng cùng khổ
sở nói: “Hôm nay nếu như không phải là bởi vì tôi và Lâm Bạch Bạch, chắc chắn
cậu ấy có thể tự mình thoát thân, mà không bị thương nặng như vậy, đến nỗi bây
giờ còn hôn mê bất tỉnh. Buồn chết tôi! Cả ngày nay rồi cậu ấy vẫn chưa tỉnh!”
Trang Hạo Nhiên hơi lưu chuyển ánh mắt, nhớ tới Lãnh Mặc Hàn sau khi ra khỏi
phòng cấp cứu, vẫn nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh, bây giờ còn đang phải
theo dõi, nhận thức được điều này làm cho anh phải kiểm chế tâm trạng.
Một loạt tiếng bước chân, nhanh chóng truyền đến.
Lâm Sở Nhai nhanh chóng dẫn chú Phúc, còn có Lâm Bạch Bạch ôm hòm thuốc khẩn
cấp đi theo sau, đi qua hành lang bệnh viện thật dài, mới nói: “Chú Phúc tới
rồi!”
Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt chợt lóe, ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Sở Nhai đã
nhanh chóng dẫn chú Phúc và Lâm Bạch Bạch đi về phía bên này, anh hơi thu lại
sắc mặt ngưng trọng, ngược lại lo lắng cùng khẩn trương, quay người đi tới chỗ
chú Phúc, hết sức xin lỗi nhìn về phía lão nhân gia, cảm kích tươi cười, nói:
“Chú Phúc, thực sự rất xin lỗi, bạn của cháu thân thể bị thương nặng, vừa phẫu
thuật xong, đang khôi phục, thế nhưng cho tới bây giờ vẫn hôn mê chưa tỉnh,
muốn mời ngài tới xem thử.”
Chú Phúc nghe lời này, cũng không hỏi nhiều, lập tức gật đầu, sảng khoái khoát
tay nói: “Đi! Đi xem thử!”
Trang Hạo Nhiên tức khắc dẫn chú Phúc đến phòng bệnh của Lãnh Mặc Hàn, Lâm
Bạch Bạch cũng vội vàng ôm hòm thuốc theo chú Phúc đi về phía trước, lúc đi
qua người To Lạc Hoành, vô ý đạp phải chân đang bị thương của anh!
“Ôi!!” Tô Lạc Hoành kêu một tiếng, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìnLâm
Bạch Bạch.
Lâm Bạch Bạch vừa đeo hòm thuốc, vừa quay đầu, biểu tình thập phần kiêu ngạo
nhìn anh thè lưỡi, nhìn vẻ mặt đau muốn chết của anh, đắc ý cười cười, theo
chú Phúc tiếp tục đi về phía trước.
“Nha đầu chết tiệt kia! Cô hôm nay ở trên xe sợ đến phát run, trông cực kỳ
nhát gan, thế mà là thầy thuốc? Tôi coi thường cô! Cẩn thân ngày nào đó tôi
phao bạn cô tới tay rồi hung hăng vứt bỏ, tôi cho cô ấy khóc!!” Tô Lạc Hoành
nói cho hết lời, liền hừ một tiếng, cũng tiếp tục xoay người theo đi về phía
trước, ai ngờ nhìn thấy Tiêu Đồng đứng ở một bên, cười như không cười, nhìn
mình, anh hơi giật mình, dừng bước lại, nhìn cô hỏi: “Cô nhìn tôi làm gì?”
Tiêu Đồng không lên tiếng, tiếp tục nhìn anh…
Tô Lạc Hoành hung hăng nhìn lại cô, có chút khẩn trương nói: “Cô nói chuyện
a!! Chuyện gì xảy ra?”
Tiêu Đồng cười một tiếng, cũng xoay người đi về phía trước, không thèm để ý
anh.
“Uy!!” Tô Lạc Hoành thoáng cái nắm chặt cổ tay của cô, nói: “Cô sao thế? Cho
rằng lão gia tử thật sự muốn tán tỉnh cô ấy? Đừng mơ!”
“Anh giải thích với tôi làm chi? Lâm Bạch Bạch này cũng không ngu, cô ấy cũng
không muốn cùng anh quậy mấy thứ đó! Cô ấy còn là bạn thân của Tiểu Nhu!” Cô
nói cho hết lời, liền giãy tay anh, xoay người rời khỏi…
Tô Lạc Hoành lại thoáng cái nắm chặt cổ tay của cô, kéo người cô lại, kìm lòng
không được sốt ruột kêu lên, nói: “Cô nói bậy bạ gì đó a? Lão tử mới vừa rồi
là thực sự đang nói đùa! Tôi không có muốn phao cô ấy! Lão tử nếu như muốn
phao cô ấy, còn không bằng phao cô?”
“Phi!!” Tiêu Đồng thoáng cái quay đầu lại, tức giận nói: “Phao tôi? Dù cho đàn
ông trên thế giới này chết hết, tôi gả cho súc vật cũng không gả cho anh! Anh
chỉ là một loài vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới mà thôi!”
“Cô…” Tô Lạc Hoành nghe lời này, tâm căng thẳng, nhịn không được kêu lên:
“Cô đừng nói bậy! Lão tử ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, điều đó ai
cũng biết!! Lão tử muốn nghe ít lời ca ngợi một chút cũng không được!”
“Ha!” Tiêu Đồng thấy người này thật hết thuốc chữa, vẻ mặt coi thường, chế
nhạo nói: “Thôi đi!! Trên phi cơ trực thăng sợ chết khiếp, muốn bảo toàn mạng
sống của mình, dám nói muốn đi vào buồng lái, anh tới bảo hộ anh ấy nói dối,
mọi người sao không biết anh là ai?”
“Cô vẫn là chưa tin tôi?” Tô Lạc Hoành rất chú ý chuyện này!
“Sao tôi lại phải tin anh?” Tiêu Đồng cũng nhịn không được nữa kêu to lên.
Lâm Sở Nhai cùng Tào Anh Kiệt lập tức bay tới trước mặt bọn họ, cười như không
cười, nhịn không được nhìn trái nhìn phải, cố ý thần bí nói: “Hai ngươi…” Cơ
tình “vô hạn sao?”
Tiêu Đồng nghe lời này, hai mắt lập tức bốc hỏa, xoay người nhìn hai người, đỏ
mặt đẩy ra gọi: “Anh mới cơ tình vô hạn!! Trong mấy người, cũng chỉ có Mặc Hàn
coi tôi là nữ nhân! Tôi xem anh ấy, các người cẩ thận trời mưa bị sét đánh!”
Cô nói cho hết lời, người cũng đã mài giày cao gót, bước nhanh đi về phía
trước.
Phốc!!
Lâm Sở Nhai cùng Tào Anh Kiệt nhìn bộ dáng này của cô, nhịn không được cười đi
về phía trước, Tô Lạc Hoành cũng đứng một bên, cau chặt mày, một bộ biểu tình
đương nhiên, nói thẳng: “Lão tử đương nhiên coi cô là nam nhân, còn phải coi
cô là nữ nhân chắc? Chậc!”
1021-co-tinh-vo-han/1898800.html
1021-co-tinh-vo-han/1898800.html