Editor: Thùy Trang Nguyễn
Một người phụ nữ có vóc người cao gầy, mặc bộ đồng phục màu đen, gương mặt
xinh đẹp nhưng tỏ ra kiêu ngạo, ôm vai híp mắt nhìn về phía Đường Khả Hinh,
nghiêm nghị nói: “Cô ở đây làm gì?”
Đường Khả Hinh há hốc mồm ngồi xổm xuống bên cạnh chậu cây cảnh, nhìn về phía
nữ quản lý này, cảm thấy cô ấy có chút xa lạ, hình như cho tới bây giờ đều
chưa từng thấy qua.
Chu Lệ Tình, mới tốt nghiệp học viện quản lý khách sạn WES từ Anh quốc, thực
tập tại khách sạn Hoàn Á ở Anh nửa năm, hôm nay mới được điều về nước nhận
chức phó quản lý bộ phận yến tiệc, chỉ thấy cô ấy vừa mới về nước một ngày,
thái độ liền trở nên kiêu ngạo, quan sát Đường Khả Hinh từ trên xuống dưới một
lượt, lại bày ra vẻ mặt ghét bỏ nhìn về phía cô nghiêm nghị nói; “Cô ở nơi này
làm cái gì?”
“A?” Đường Khả Hinh lập tức ôm lấy chậu cây cảnh, chớp mắt, nhìn về phía cô
gái xa lạ này, trên mặt không biết nên hiện lên biểu tình gì.
“Tôi hỏi cô ở nơi này làm cái gì?” Chu Lệ Tình trực tiếp nghiêm mặt nhìn về
phía Đường Khả Hinh, hơi cao giọng nói: “Buổi đấu giá sắp bắt đầu!! Đây là cây
tùng một trăm năm? Cô sống cảm thấy mệt mỏi lắm phải không? Bám vào nó có thể
nghỉ ngơi đến sáng ngày mai?”
“Cây tùng trăm năm?” Đường Khả Hinh lúc này mới buông lỏng ánh mắt, hơi dịch
cơ thể ra một chút, không hiểu ngẩng đầu mới phát hiện đây quả thật là cây
tùng một trăm năm cao tới một mét, những lá kim màu xanh lá cây được cắt tỉa
gọn gàng, nhất là chậu cảnh kia, bởi vì theo Vitas lâu nên tự nhiên có thể
nhìn ra đây là chậu cảnh cổ, bề mặt là hình ảnh quý phi say rượu, đúng là tính
chất khác nhau so với tự nhiên.
Ánh mắt của cô sáng ngời, ngây ngốc nhìn chậu cây cảnh này cười rộ lên nói:
“Oa, thật là đẹp, nếu như sư phụ tôi mà nhìn thấy…”
“Còn rỗi hơi đứng ở đây làm gì? Lập tức mang đến phòng yến hội trên tầng mười
hai cho tôi!” Chu Lệ Tình đá một phát vào mông cô, tức giận mặt lạnh nói.
“A!!” Đường Khả Hinh đau đến nỗi lại ngồi xổm xuống bên cạnh chậu cảnh, vừa ôm
lấy nó, ủy khuất vừa định làm sáng tỏ thân phận của mình, lại lập tức sửng
sốt, phấn khởi ngẩng đầu nhìn về phía chậu cây tùng trước mặt, cành lá tươi
tốt, mọi người cơ hồ sẽ không thể nhìn rõ mặt cô, mà quan trọng nhất là cây
tùng này được đưa tới phòng yến hội trên tầng mười hai!! Không phải mình có
thể tiến vào phòng yến hội sao, thậm chí còn không bị phát hiện!!
Trong lúc nhất thời ánh mắt của cô sáng ngời, cười đến vui vẻ.
“Này!! Cô còn ở đây làm cái gì?” Chu Lệ Tình nâng tay, nhìn thời gian đã sắp
bắt đầu, lo lắng mắng chửi người.
“Đừng mắng đừng mắng! Tôi… Tôi vừa rồi chỉ nghỉ ngơi một chút, bây giờ tôi
lập tức đưa qua!!” Đường Khả Hinh nói xong, lập tức cảm thấy khó chịu khó cắn
chặt răng ngồi xổm người xuống, ôm lấy chậu cây tùng trăm năm này, rất sợ hãi
làm hỏng cây tùng, nhưng vẫn cố sống chết ôm lấy nó, cắn chặt răng từng bước
một đi đến thang máy! Vừa vặn nhìn thấy có mấy vị khách đi ra, cô lập tức ôm
chậu cây tùng này, cả người đổ mồ hôi đi vào, cô vừa mới vào chưa kịp bỏ chậu
cây tùng xuống, nghĩ muốn ấn tầng mười hai thì thấy hai nhân viên mặc đồng
phục màu đen mỉm cười đi tới, nhấn xuống tầng mười hai, rất sôi nổi thảo luận:
“Cô biết không? Đêm nay tổng giám đốc Trang của chúng ta thật sự vì ảnh hậu mà
nhảy một bài.! Hơn nữa nghe nói còn nhảy cùng nhau thêm một bài”
Đường Khả Hinh cắn răng ôm chặt chậu tùng kia, mắt híp lại, tức giận đến tái
cả mặt.
“Trời ạ, thật vậy hả?” Một nhân viên nữ khác nghe thấy lời này, cảm giác trái
tim đập loạn xạ, hai tay nắm chặt nhìn về phía đồng nghiệp của mình, cười đến
ngọt ngào, hưng phấn nói: “Đến lúc đó nhất định sẽ rất lãng mạn! Tổng giám đốc
Trang của chúng ta so với tổng giám đốc Tưởng lại rộng rãi, đẹp trai hơn! Nhất
là lúc cười rộ lên, trái tim tôi liền đâp thình thịch, có đôi khi tôi nằm mơ
đều nghĩ đến có thể ở cùng một chỗ với người đàn ông như vậy, tôi nguyện chỉ
sống một ngày là đủ rồi!”
Đường Khả Hinh ôm chậu cây tùng kia nặng muốn chết, chậc một tiếng, trốn bên
trong thang máy, buồn chán cười trừ, trong lòng suy nghĩ ai lại đi yêu thích
cái loại đàn ông này?
“Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy! Có lần anh ấy đi qua người tôi, thấy chén đĩa quá
nhiều, anh ấy còn kêu người tới giúp đỡ tôi, cô không biết, một tháng liền tôi
ôm cái đĩa kia cũng không nỡ rửa!” Có một đồng nghiệp nữ nói xong, gương mặt
đỏ hồng, nhìn thấy đã tới tầng mười hai, lập tức hai nữ nhân viên kia vừa nói
chuyện vừa xấu hổ đi ra ngoài, một mình Đường Khả Hinh tức giận ôm chậu cây
cảnh kia, nghe mấy cô gái này nói chuyện về Trang Hạo Nhiên, cô hận không thể
ôm chậu cây cảnh trên tay đập nát, người đàn ông đáng chết!
“Trang Hạo Nhiên đáng chết!! Anh dám không nghe điện thoại! Anh dám không nhận
điện thoại của em! Sau đêm nay anh sẽ phải hối hận!! Sau đêm nay em sẽ ném di
động của mình đi, bẻ sim điện thoại, cắt đứt liên lạc!!” Đường Khả Hinh thở
dốc ôm chậu cây cảnh kia đi ra khỏi thang máy, lập tức nhìn thấy sảnh yến
tiệc, ngay bên trái phòng triển lãm, cánh cửa kim loại chỉ khép hờ, bên trong
truyền đến âm thanh một nam một nữ chủ trì, đứng trên sân khấu hoan nghênh các
vị khách quý. Phía bên dưới sân khấu là vô số ngôi sao cùng các thiên kim tiểu
thư, các quý công tử, tất cả đều mặc dạ phục, ngồi xung quanh những chiếc bàn,
trên bàn là các loại rượu cùng điểm tâm phong phú, nhưng vẫn nhìn về phía
người chủ trì trên sân khấu mà nhiệt liệt vỗ tay. Vô số phóng viên đứng trong
hội trường dưới ánh đèn thủy tinh màu xanh, cầm máy ảnh kỹ thuật số mau chóng
ghi lại những thời khắc này.
“Mệt chết tôi…” Đường Khả Hinh cắn chặt răng, ôm chậu cây tùng trăm năm kia
từng bước khó khăn đi vào trong phòng yến hội, vừa đi vừa nghiến răng nghiến
lợi nghĩ: Trang Hạo Nhiên!!! Tại sao em đến đây nhìn anh một chút còn để bị
coi thường? Em còn cho rằng anh sống không tốt? Em gái nhà anh!! Em thề, từ
nay về sau anh có cùng con ruồi ở cùng một chỗ em cũng không quản anh!!
“Kia có phải là ảnh hậu đó không?” Có một nhân viên bỗng lên tiếng, bởi vì
trong trường hợp đang làm việc không thể tùy tiện bàn luận về thân phận của
khách, cũng không được phép quấy rầy khách.
“Thật vậy hả?” Có người hưng phấn kêu lên.
Đường Khả Hinh vừa ôm chậu cây tùng, mệt đến đổ đầy mồ hôi nghiến răng nghiến
lợi đi lên cầu thang, còn muốn chạy đến phòng yến hội rộng đến nghìn mét
vuông, vừa nghe lời này, ánh mắt của cô sáng ngời, lập tức quay mặt sang nhìn
thấy hai nhân viên đang chỉ về một hướng, là phía cửa sổ sát đất của tầng mười
hai. Ở đó có một người phụ nữ đang đứng, cao khoảng một mét bảy mươi, trên
người mặc chiếc váy dài màu đen vô cùng gợi cảm, bên eo thắt chiếc thắt lưng
màu xanh lam đính kim cương nhìn rất mê người, mái tóc xoăn được vén qua một
bên, cứ như vậy xinh đẹp động lòng người, giống như nhìn thấy phong cảnh tuyệt
vời, chìm đắm trong đó.
Riêng hình ảnh này có thể trong nháy mắt hạ gục bao nhiêu phụ nữ.
Đường Khả Hinh nhìn cô ấy, chiều cao cùng bóng lưng mê người, lập tức cảm giác
được mình đang ôm cả thùng giấm, không chút che giấu sự hâm mộ lẫn đố kỵ, cắn
chặt môi nhìn về phía bóng lưng kia, liền nhớ tới Trang Hạo Nhiên, người đàn
ông có gu thẩm mỹ chết tiệt này, nhìn thấy phụ nữ gợi cảm này liệu có thể
chống đỡ được?
Trái tim, càng lúc càng co lại.
Đường Khả Hinh ôm chặt chậu cây cảnh kia, mở to mắt nhìn bóng lưng người phụ
nữ được gọi là ảnh hậu kia, vốn là muốn xoay người đi vào phòng yến hội, thế
nhưng cô thật sự không thể nhịn được nữa, không suy nghĩ nhiều liền xoay người
đi về hướng người phụ nữ kia, liều mạng đi tới, hận không thể dùng đinh đem cô
đóng lên tường!! Vừa đi vừa thở dốc, tay ôm chậu cây cảnh đi về hướng người
phụ nữ kia, cố ý như trở tay không kịp gọi: “Ô kìa ô kìa, sắp ngã rồi, cẩn
thận!”
Cô nói xong, cả người liền ôm cây tùng không nói hai lời lập tức đổ về phía
người phụ nữ kia.
Hạ Tuyết lập tức xoay người, giật mình lùi về sau một bước, nhì chậu cây cảnh
đổ xuống bên cạnh mình, lại không hiểu gì ngẩng đầu lên nhìn về phía cô gái
xinh đẹp ngọt ngào trước mặt, nói không nên lời.
Đường Khả Hinh thở dốc, hai tay vịn lên trên chậu cây cảnh bên cạnh cửa sổ sát
đất, không ngừng xoa nắn, hoàn toàn đem người phụ nữ bên cạnh coi như không
thấy.
Hạ Tuyết bình tĩnh, đôi mắt đẹp sáng lên, phong thái vô cùng ung dung khiến
người ta hít thở không thông nhìn về phía cô gái này, cảm giác được chậu cây
cảnh vừa rồi, là cô ấy cố ý đổ vào chân mình.
Đường Khả Hinh một bên lau mồ hôi, một bên quay đầu lại giống như lúc này mới
nhìn thấy Hạ Tuyết, thở dốc chỉ về hướng cô ấy, kinh ngạc cười rộ lên nói:
“Cô.. Cô… Cô chính là ảnh hậu đúng không?”
Hạ Tuyết chậm rãi xoay người, nâng cánh tay trắng như tuyết, ôm vai mỉm cười
nhìn về phía Đường Khả Hinh, một đôi mắt đẹp, vô cùng nhẫn nại quan sát cô từ
đầu đến cuối.
Đường Khả Hinh mở to mắt, nhìn Hạ Tuyết, không khách khí đánh giá, nhìn cái gì
mà nhìn, cô cho là cô cao thì rất giỏi à? Miệng cô lẩm bẩm đánh giá xong, cũng
mỉm cười đến ngọt ngào đáng yêu, nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô chính là ảnh hậu? Đúng
không?”
Trong lòng cô còn không xác nhận!! Cô có biết bao nhiêu hi vọng là không phải.
Hạ Tuyết nghe Đường Khả Hinh vừa đáng yêu vừa hỏi như vậy, liền không nhịn
được mỉm cười, quyến rũ động lòng người gật đầu, đáp: “Đúng…”
“Oa!! Tôi thật vui vẻ nha!!” Trái tim Đường Khả Hinh lạnh đi hơn một nửa, hai
tay nâng lên vui vẻ tươi cười, cảm động muốn khóc nhìn về phía Hạ Tuyết, mỹ nữ
làm cho người khác hút thở không thông, thật sự mình không thể so sánh với
người ta được, ngay cả Như Mạt cũng không thể với tới được, trong lòng cô nức
nở muốn khóc, lại tiếp tục kích động kêu lên: “Cô thật sự là ảnh hậu, tôi rất
thích cô! Năm nay xem cô diễn xuất thật sự rất hay! Tôi xem vừa khóc vừa cười,
cảm xúc lộn xộn! Tôi vẫn mong được gặp mặt cô! Hôm nay rốt cuộc cũng gặp được
cô!! Tôi thật sự thực sự rất kích động! Tôi rất thích cô, ảnh hậu!!”
Hạ Tuyết vừa nghe lời này, lông mày nhíu lại, nghĩ đến mình năm nay không có
tham gia diễn xuất.
1010-khong-dien-xuat/1898789.html
1010-khong-dien-xuat/1898789.html