Editor: Chi Missaki
Bầu không khí trong phòng làm việc, có chút khẩn trương.
Tưởng Thiên Lỗi trầm mặc đứng ở trước mặt bàn chứa 56 món ăn ấy, gương mặt có
chút lúng túng, muốn nói gì đó, lại không biết nên nói cái gì cho phải, liếc
mắt nhìn Trang Hạo Nhiên một cái, anh vẫn đẹp trai, tiêu sái như cũ một mình
ngồi trên băng ghế, nâng bát ăn cơm, tay gắp một miềng khoai tây chua cay, ăn
đến ngon lành, khiến cho một bàn đầy mỹ thực như thế cũng trở thành phông nền
cho anh…
Tiếng gõ cửa vang lên.
Đông Anh mang cà phê cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa đi tới, liếc mắt nhìn
một cái, thấy bầu không khí bên trong phòng có gì không đúng lắm, liền vội vội
vàng vàng buông ly cà phê, đặt ở trước mặt Tưởng Thiên Lỗi, rồi liền xoay
người đi ra ngoài, nhẹ khép cửa lại.
Tưởng Thiên Lỗi nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này mới trầm mặc ngồi ở đối diện
Hạo Nhiên, ngẩng đầu nhìn bộ dáng kia của anh, hiểu được cảm nhận của anh,
đành phải mở miệng nói: “Văn Phong và Khả Hinh tuổi cũng xấp xỉ nhau, cho nên
hai người trẻ tuổi, thỉnh thoảng cùng đi ra ngoài ăn một chút gì đó, đây cũng
là chuyện rất bình thường… Cậu cũng bỏ qua đi. Huống chi, mọi người đều đang
nói, Văn Phong mặc dù em họ tôi, thế nhưng tính cách của nó lại giống hết
cậu!”
Trang Hạo Nhiên nghe thấy lời này, nhịn không được cười rộ lên, nhìn Tưởng
Thiên Lỗi: “Cậu ta muốn giống anh trai cũng không sao cả!! Nhưng mấu chốt là,
ai mới là anh trai của cậu ta!”
Tưởng Thiên Lỗi nghe xong, đôi mắt giảo hoạt đảo vòng, bất đắc dĩ mà trầm mặc
nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.
Trang Hạo Nhiên mỉm cười nâng bát ăn cơm, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, lời
nói có chút thấm thía: “Ba người chúng ta, có muốn thử đào góc tường trận thi
đấu lớn hay không!? Không chừng có thể đem góc tường của khách sạn Á Châu đào
lên đấy?”
“Trang Hạo Nhiên!” Tưởng Thiên Lỗi gọi anh!
“Để cho tôi nói hết lời đã!” Trang Hạo Nhiên trực tiếp buông bát đũa xuống,
nâng ly nước ấm bên cạnh uống một ngụm, cầm khăn lau chút nơi khóe miệng, mới
làm bộ ném đi, sau đó đổi một tư thế thoải mái khác, thập phần đẹp trai tươi
cười nói: “Theo lý mà nói, Văn Phong là em họ của anh, mặc dù cậu ta rất có
tài hoa, có thời gian liền vân du bốn biển, tôi không nên ngăn cản mới đúng!
Nhưng cậu ta không có hoàn thành tốt chức trách của mình, liền mang theo bà xã
của tôi đi dạo phố, ép cô ấy ăn cái này, ăn cái nọ! Anh bảo tôi làm sao mà
chịu nổi đây?! Tôi hôm nay ở trước hội nghị, đã trừng phạt cậu ta một trận,
nhưng tôi cũng biết, quản được người khác, cũng không quản được miệng của cậu
ta!! Cậu ta ham ăn, điểm này giống tôi! Nhưng tôi kiêng ăn, cậu ta lại không
kén ăn!! Điểm này lại rất giống anh!”
Tưởng Thiên Lỗi vừa nghe thấy lời này, liền không kiềm chế được, khuôn mặt
trực tiếp lạnh đi nói: “Cái gì mà gọi là cậu ta không kén ăn, thì giống tôi!?
Tôi luôn luôn kiêng ăn có được hay không? Trước mặt cậu bày bao nhiêu thứ như
vậy, tôi tuyệt đối không ăn!”
Trang Hạo Nhiên hai mắt chợt lóe, cũng trực tiếp ngang ngạnh, nói: “Vậy chuyện
này liền kỳ quái rồi!! Rõ ràng mọi người khẩu vị đều không giống nhau, thế nào
lại liên tục xoay quanh bà xã của tôi vậy? Việc này tối hôm qua vẫn còn chưa
xong, lão tử cũng thông cảm cho thân thể anh không được tốt, sáng sớm liền tới
họp thay anh, sau đó người em họ tốt của anh, lại bởi vì tôi chăm sóc cho anh,
cậu ta trái lại, lại giúp tôi chiếu cố bà xã của mình!! Tôi cực kỳ xoắn xuýt
a, có phải là do tôi đối xử với anh không tốt hay không?”
“…” Tưởng Thiên Lỗi bất đắc dĩ, không còn lời nào để nói, thật không biết
nên làm thế nào mới tốt đây.
Trang Hạo Nhiên lại ra vẻ tức giận, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi cười gằn nói:
“Văn Phong cũng đã trưởng thành rồi, năm nay cũng đã hai mươi ba, lại cứ giống
như đứa nhỏ, không phải ăn bánh mì 5 xu thì lại cắn kẹo que! Tự cho là cái gì
đẹp, giá thấp thì mua! Nhưng sao cậu ta lại chẳng hiểu chuyện chút nào vậy? Vợ
của ông đây dễ dính lấy như vậy sao? Cậu ta thực sự cho rằng anh cả dễ nói
chuyện, thì anh hai cũng dễ thương lượng hay sao?”
Tưởng Thiên Lỗi nghe thấy những lời này, đành nặng nề thở một cái, thay Văn
Phong xin lỗi nói: “Được rồi, chuyện này, đúng là Văn Phong không đúng! Cậu
nếu thật thấy nó không thuận mắt, thế thì cấp cho nó cái hộ chiếu. Để nó đi
ngao du một chút chẳng phải là được rồi sao?”
“Ở điểm này trái lại, cậu ta lại giống tôi!” Hai mắt Trang Hạo Nhiên có chút
sắc bén nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, cười nói: “Tôi giữ hộ chiếu dùm cậu ta,
để cậu ta chuyên tâm làm xong cái hạng mục của công trình khách sạn dưới nước,
cậu ta liền mất hứng, học người ta giương đông kích tây, làm trái ý tôi! Nhưng
trình độ của cậu ta cũng quá kém đi, mới dùng phương thức này, mà đã muốn tôi
thỏa hiệp sao? Cậu ta cho rằng cậu ta đẹp trai hơn tôi chắc????”
Tưởng Thiên Lỗi thật bất đắc dĩ, không biết nên làm cái gì cho phải nữa.
Sắc mặt Trang Hạo Nhiên cứng ngắc, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, đôi mắt quật
cường cố chấp, nói: “Anh làm anh trai, nên có thời gian để dạy dỗ cậu ta cho
tốt!! Không có việc gì thì đừng động đến điểm mấu chốt của tôi!! Mà bà xã và
công việc là hai điểm mấu chốt của tôi! Cậu ta chạm cũng không tới đâu! Vì
vậy, hôm nay cậu ta rơi vào trong tay tôi, sau này đừng có nghĩ đến một ngày
được nhàn nhã, nằm mơ đi!!!”
Tưởng Thiên Lỗi nghe ra chút manh mối, liền phải ngẩng đầu, nhìn Trang Hạo
Nhiên, nói: “Cậu thông cảm cho nó một chút đi, dù sao nó cũng còn nhỏ, cũng
được nuông chiều từ bé, từ nhỏ theo tôi cùng cha mẹ lớn lên, tự nhiên có chút
kiêu ngạo tự mãn…”
“Cho nên cậu ta chính là do anh quản giáo không tốt!!” Trang Hạo Nhiên trực
tiếp ngẩng đầu, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi không khách khí nói: “Nếu như anh
quản cậu ta giống như quản tôi hồi bé, động một chút là bóp chết cậu ta, đẩy
cậu ta, khinh miệt cậu ta, nói không chừng cậu ta hiện tại cũng có thể thông
minh đẹp trai giống như tôi đấy!”
“…” Tưởng Thiên Lỗi lại… Câm nín, thật sự… Câm nín.
Trang Hạo Nhiên nhìn thấy bộ dáng bất đắc dĩ, xấu hổ này của anh, hai mắt chợt
lóe, ý cười đầy xấu xa, dường như cũng có chút không đành lòng, đổi lại một tư
thế khác thoải mái hơn, rồi mới lo lắng nhàn nhàn nói: “Tôi hôm nay, lúc họp,
đã hung hăng chỉnh cậu ta một phen, đem những người nên trừng phạt thì phải
trừng phạt, một người cũng không tha! Dù sao có người của tôi, cũng có người
của anh! Đây cũng là vì công bằng, nên ngài đây chớ để ý!”
Tưởng Thiên Lỗi làm một bộ dáng kỳ quái, nhìn anh.
Trang Hạo Nhiên lại nhịn không được cười rộ lên, nhìn về phía anh, bày ra dáng
vẻ tổng giám đốc của một tập đoàn, tư thái nghiêm nghị phong độ nói: “Thế
nhưng cũng phải nói thật, gần đây bộ phận thiết kế giao ý tưởng cho tôi, tôi
nhìn thực sự rất phiền! Tôi không khỏi nhớ lại một việc, lần này xây dựng
khách sạn, lấy đáy biển làm chủ đề chính, chúng ta nhất định phải đa nguyên
hóa trình hiện hết thảy những gì có thể ở đáy biển thế giới, cho nên lúc nãy
tôi vừa ăn cơm, vừa nghĩ tới một ý tưởng! Chính là làm một cửa hàng trưng bày
cá mập thật lớn ở dưới đáy biển!! Cá mập này nhất định phải được làm bằng thủy
tinh, mộng ảo huyễn hoặc, nó thật sự sẽ rất đẹp!”
Tưởng Thiên Lỗi lông mày hơi nhăn lại trầm mặc nhìn anh.
Trang Hạo Nhiên nhìn vẻ mặt này Tưởng Thiên Lỗi, chính là giả vờ thần bí cười
nói: “Văn Phong không phải là có tài lặn dưới nước sao? Tôi liền giao cái hạng
mục này cho cậu ta!! Để cậu ta cùng các kỹ sư ở dưới nước, mỗi ngày phải đến
làm quen với cá mập, mỗi ngày phải ở trong nước hàng tiếng đồng hồ với cá mập,
nghiên cứu tập tính của chúng!! Sau đó sẽ tìm ra linh cảm, nghĩ ra ý tưởng
thiết kế cửa hàng cá mập cùng khu vui chơi dưới nước!”
Lúc này Tưởng Thiên Lỗi mới có chút chuyển biến, nét mặt thay đổi nhìn về phía
anh, thở dài nói: “Cậu có cần phải ác như vậy không?”
“Cứ làm như thế đi!!” Trang Hạo Nhiên hình như đã ăn no, trực tiếp tươi cười
cầm âu phục đứng lên, nhìn về phía anh nói thẳng: “Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ
phái người dám sát cậu ta, nhất định phải để cho cậu ta làm quen với cá mập ở
dưới nước trong vòng 3 tiếng, không có mệnh lệnh của tôi, không cho phép đi
lên! Nếu như lên sớm một phút đồng hồ, tôi liền thu lại hạng mục khách sạn
dưới nước của cậu ta, rút lại toàn bộ tiền vốn ở nước ngoài của cậu ta, trả
lại hộ chiếu, rồi ném cậu ta về San Francisco-Mỹ để cho cha mẹ cậu ta dạy dỗ
lại!!”
Tưởng Thiên Lỗi lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nhắc lại ý
kiến của mình nói: “Cá tính của nó và cậu cũng không khác nhau lắm, đều yêu tự
do, không muốn bị trói buộc!”
“Vậy bảo cậu ta đấu cùng tôi đi, người nào thắng, liền được ăn một mâm thịt
bạch tuộc tươi! Cậu ta cho rằng tôi là anh chắc! Làm gì có chuyện dễ thương
lượng như vậy? Lần này tôi muốn hảo hảo giáo huấn cậu ta một phen!!” Trang Hạo
Nhiên vừa mặc lại âu phục, vừa nhìn thẳng vào Tưởng Thiên Lỗi, nói: “Anh hãy
nhớ kỹ!! Chuyện này, là anh đưa ra chủ ý, cùng tôi một chút quan hệ cũng không
có!! Nếu như anh không dạy dỗ cậu ta cho tốt, lão tử liền đem chuyện của anh
tối qua đã làm với bà xã của tôi tính luôn một thể!!”
Tưởng Thiên Lỗi thực sự không còn biện pháp nào với anh nữa, đành nói: “Trang
Hạo Nhiên!! Chuyện này tôi thay mặt nó giải thích còn không được sao?”
“Anh thay cậu ta ăn cơm đi!!” Trang Hạo Nhiên một tay bẻ cổ áo, sắc mặt lạnh
lẽo nhìn một bàn đồ ăn kia, tức giận, liền chọn lấy một đĩa thức ăn, vẻ mặt
ghét bỏ nói: “Anh nhìn đồ ăn đây này! Tốt nhất là ăn hết đồ ăn chỗ này cho
tôi, đừng có để lãng phí hai ngàn đồng của tôi!”
Anh nói xong, người cũng đã đi đến cửa…
Tưởng Thiên Lỗi một trận bất đắc dĩ đứng nguyên tại chỗ, nhìn cái người này
rời đi, vẻ mặt muốn nói lại thôi, đành phải thở dài một cái…
“Tổng giám đốc!” Đông Anh lúc này, nhìn thấy Trang Hạo Nhiên hùng hổ đi ra
ngoài, vội vã đi vào, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, cẩn thận dò hỏi: “Ngài…
Không sao chứ?”
Tưởng Thiên Lỗi trực tiếp làm mặt lạnh, chính anh cũng có chút không vui sốt
ruột nói: “Lập tức gọi Văn Phong đến đây cho tôi! Thật không làm được cái gì
ra hồn cả!!”
*
Mà lúc này, tại phố mỹ thực!
Đường Khả Hinh cùng Tưởng Văn Phong vẫn như cũ ngồi ở trước của một quán ăn
nào đấy, ăn bánh bột mì nóng hổi đang bốc khói nghi ngút, không dễ gì vui vẻ
như vậy, ai biết di động lúc này lại vang lên, cô tò mò quay đầu, vừa ăn, vừa
nhìn Tưởng Văn Phong.
Tưởng Văn Phong cũng có chút kỳ quái, lấy điện thoại di động ra, ấn nút nghe,
nghe thấy giọng nói bên kia, sắc mặt của cậu đột biến, do dự một lúc, mới quay
đầu nhìn về phía Khả Hinh, có chút khó nói: “Này! Tôi đột nhiên có chút việc,
muốn đi trước! Cô cứ từ từ ăn nhé!”
“A? Vì sao vậy?” Đường Khả Hinh tò mò hỏi: “Có phải đã xảy ra chuyện gì hay
không?”
“Không biết nữa!” Tưởng Văn Phong không nói hai lời, liền móc tiền trả trước,
sau đó lập tức xoay người đi ra ngoài.
“Này!!” Đường Khả Hinh kìm lòng không được kêu cậu ta một chút, lại nhìn bóng
lưng của cậu ta nhanh chóng biến mất trong đám người, cô không hiểu nháy nháy
mắt, rồi mới quay người lại tiếp tục chiến đấu, ai biết lại nghe thấy hai nữ
sinh học cao trung bên cạnh, không ngừng lấy di động ra, vừa xem ảnh chụp, mặt
đỏ hồng gọi: “Thực sự thực sự rất đẹp trai a!”
Đường Khả Hinh nghe thấy lời này, cười rộ lên, vừa cắn miếng bánh giòn tan,
vừa liếc nhìn điện thoại di động bên cạnh, sau đó… Đại não giống như bị
người ta gõ phịch một tiếng, cô lập tức bất khả tư nghị, mở to hai mắt nhìn về
phía điện thoại di động kia. Ở giữa là ảnh chụp cô cùng Tưởng Văn Phong nắm
tay thân mật đi về phía trước, cô nhất thời hít một ngụm khí lạnh, sốt ruột
đọat lấy chiếc điện thoại kia, kéo xuống bên dưới, cư nhiên là tấm hình Tưởng
Văn Phong đút cô ăn miếng cá sống kia. Vẻ mặt cô đầy sự kinh hoàng cùng đau
khổ kêu lên: “Mẹ ơi, phiền toái rồi.!!!”
*********
1004-nghien-cuu-tap-tinh/1898783.html
1004-nghien-cuu-tap-tinh/1898783.html