“Đương nhiên biết, vừa rồi tao đã tiết lộ cho nàng!”Trương Tân đắc ý nói.
“Tại sao lại là tiết lộ? Mày không thể nói trực tiếp sao?”
“Trực tiếp nói bằng cách nào, nàng ta không có phản ứng với tao, trong khoảng
thời gian này Trần Mộng Nghiên chỉ thích một mình, ngay cả tao và triệu tư tư
cũng không nói chuyện”Trương Tân cười khổ nói : “Vì thế tao mới dùng tuyệt
chiêu!”
“Tuyệt chiêu gì?”Dương Minh bắt đầu có hứng thú.
“Buổi sáng đi học, tao giả bộ như nghe điện thoại, sau đó cố ý đi đến gần Trần
Mộng Nghiên, rồi lớn tiếng nói : Dương Minh hả, mày à, mày mới về sao? Mang
quà cho tao? Giọng của tao phỏng chừng cả lớp còn nghe thấy, tao nghĩ Trần
Mộng Nghiên nhất định cũng nghe được!”
“Trời đất!”Dương Minh cười ngất, như vậy cũng được sao? Chẳng qua xem ra
Trương Tân cũng có chút thông minh : “Vậy Trần Mộng Nghiên phản ứng thế nào?”
“Không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ là nhìn tao một cái, rồi tiếp tục làm cái
gì đó”Trương Tân nói : “Chẳng qua buổi trưa, tao phát hiện ra Trần Mộng Nghiên
cũng tốt hơn nhiều, trên mặt cũng khôi phục lại thần thái như xưa, không biết
gặp chuyện tốt gì!”
Dương Minh nghe xong nhíu mày, buổi sáng còn đang không vui, thế mà buổi chiều
đột nhiên tốt lại! Chẳng lẽ bởi vì cái tin mình trở về? Không đúng nha, cái
này không có đạo lý, nếu nói vậy, thì buổi sáng Trần Mộng Nghiên phải rất cao
hứng mới đúng!
Mình buổi chiều căn bản không gặp Trần Mộng Nghiên, hơn nữa theo lời Trương
Tân nói, Trần Mộng Nghiên bình thường cũng không tiếp xúc với người khác?
Chẳng lẽ … Dương Minh hoảng sợ. Thường thì để đối phó với những người thất
tình thì biện pháp tốt nhất là khai triển một đoạn tình cảm lưu luyến, chẳng
lẽ có người thừa dịp này mà vào? Nghĩ đến đây, Dương Minh vội hỏi Trương Tân :
“Trương Tân, quan hệ hai đứa mình thế nào?”
“Tốt, anh em không cần phải dùng lời để nói!”Trương Tân kỳ quái đáp, không
biết Dương Minh muốn làm gì.
“Tao giao cho mày một nhiệm vụ gian khổ, bắt đầu từ ngày mai, mày giúp tao lưu
ý một chút, bình thường Trần Mộng Nghiên tiếp xúc với người nào”Dương Minh
không phải không tin Trần Mộng Nghiên, mà tình huống bây giờ là hắn làm Trần
Mộng Nghiên thất vọng, cho nên Dương Minh không có thể không lo lắng.
“Cái gì? Mày kêu tao làm gián điệp?”Trương Tân cười khổ : “Mày nhìn tao coi,
giống lám sao?”
“Một câu, đi hay không?”Dương Minh hỏi.
“Tao không đi được sao!”Trương Tân gật đầu nói : “Để ngày mai tao đi mua cái
mũ lưỡi trai!”
“Không cần, mày cứ như vậy là được, mày mà ăn mặc quái dị, lỡ như bị bảo vệ
xem là phần tử xấu thì phiền toái!”Dương Minh vội vàng ngăn cản.
“Tao chỉ nói vậy thôi! Được rồi, mày cứ đi kua Triệu Oánh đi, bên này cứ giao
cho tao!”
Dương Minh cười cười không nói gì, trực tiếp đi ra ngoài.
Đi đến một nơi, tâm của Dương Minh bỗng nhiên rung động, cầu thang quen thuộc,
cánh cửa trước kia hay đến … Dương Minh nhẹ nhàng gõ cửa.
Qua nửa ngày mà vẫn không ai trả lời, Dương Minh lại gõ cửa, vẫn không có phản
ứng. Chẳng lẽ không ai ở nhà? Cho dù Triệu Oánh không có, thì vẫn còn một cô
em tên là Vương Tiếu Yên gì đó mà.
Nghĩ đến đây, Dương Minh dùng dị năng của mình nhìn thấu qua, bắt đầu nhìn
tình hình bên trong, quả nhiên, bên trong phòng tối đen, bất kể là phòng của
Triệu Oánh hay phòng của Vương Tiếu Yên, đều không có người.
Xem ra, các nàng thật sự không có nhà, xem ra mình đã đến không đúng lúc. Bất
đắc dĩ, Dương Minh đành phải trở về. Sớm biết như vậy thì cứ đứng dưới lầu
nhìn thấu lên là xong rồi, cần gì phải leo lên cầu thang chi cho cực.
“Phong Đao, tiểu tử này tuyệt đối có vấn đề! Bằng không hắn làm sao biết chổ
của lão đại!”Hắc Thử cau mày hỏi.
“Đúng vậy, hắn tìm lão đại để là gì? Hay là hắn đã nắm giữ bí mật của tổ chức
chúng ta?”Phong Đao cũng nghi ngờ.
“Phỏng chừng là như vậy! Bằng không làm sao lần trước hắn biết mà phá hủy kế
hoạch của chúng ta?”Hắc Thử cũng gật gật đầu.
“Xử lý hắn hay là bắt hắn?”
“Xử lý sợ không được, nơi này là khu dân cư, để cho người ta nhìn thấy là
phiền toái, bắt trở về rồi xem tình hình tính sau!”
“Được, đợi hắn xuống, chúng ta sẽ ra tay!”
Hắc Thử gật đầu.
Dương Minh đang chán nản đi xuống lầu, ở góc lầu hai đột nhiên dừng lại, khóe
miệng hắn chợt cười lạnh. Hai người kia nói gì đều bị Dương Minh “xem”hết.
Đây không phải là người theo dõi mình từ hongkhôngng sao? Tại sao lại chạy đến
tùng gian? Dương Minh vô cùng có ấn tượng với hai người này.
Hắn tiếp tục đi xuống lầu, nhưng Hắc Thử và Phong Đao vẫn chưa biết Dương Minh
đã phát hiện ra, đang chuẩn bị đập cho Dương Minh một cái té xỉu.
“Xuất hiện đi!”Khi đi đến cửa, ngay lúc Hắc Thử và Phong Đao vừa chuẩn bị động
thủ thì Dương Minh dừng chân lại nhàn nhạt nói.
Hắc Thử và Phong Đao đồng thời sửng sốt, Dương Minh phát hiện ra sao? Bất quá
bọn họ không hổ là sát thủ chuyên nghiệp, hiểu được đạo lý binh bất yếm trá,
cho nên bọn họ tự động dừng động tác, cũng không đứng ra. Hai người đều núp
tại góc khuất, chúng không tin Dương Minh có thể nhìn thấy chúng, trừ khi ánh
mắt có thể quẹo qua.
Dương Minh thấy hai người này dừng động tác, nhưng lại không chịu ra, hơi nhíu
mày, hừ lạnh nói : “Thằng mập và thằng có nốt ruồi đen bên phải kia, đang nói
bọn mày đó!”
“Hả?”Phong Đao và Hắc Thử đồng thời trợn mắt, hình dáng đặc thù của hai người
đều bị Dương Minh nói ra rõ ràng, xem ra mình đã bị đối phương phát hiện!
Nhưng mà, không thể nào, hắn làm sao có thể phát hiện ra được?
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng Hắc Thử và Phong Đao vẫn đứng dậy, dù sao hai người
cũng là sát thủ đã trải qua huấn luyện, hai đánh một, còn phải sợ sao? Cho dù
đánh trực diện, cũng có thể chiếm lấy ưu thế tuyệt đối.
“Tại sao mày có thể phát hiện ra bọn tao?”Hắc Thử mở miệng hỏi trước.
“Hai đứa mày là ai? Theo tao làm gì? Từ hongkhôngng đến tùng giang, bọn mày
không biết mệt hả?”Dương Minh không trả lời câu hỏi của Hắc Thử, mà hỏi ngược
lại.
“Mày cũng biết?”Hắc Thử sửng sốt, chẳng qua lập tức cười nói :”Cho dù mày biết
cũng không sao, mày đã đoán sai, bọn tao từ tùng giang theo mày đến
hongkhôngng, chúng tao nghĩ sẽ giải quyết mày ở hongkhôngng, nhưng không ngờ
mày lại chạy thoát”
“Mày cho là với những thủ đoạn này, tao nhìn không ra? Còn cố ý đúng đợi tao ở
đây gần nửa giờ, bọn mày rất có kiên nhẫn”Dương Minh cười nhạo.
“Mày!!!”Sắc mặt Hắc Thử đỏ lên, không ngờ tất cả đã bị Dương Minh nhìn thấy
hết! Hai người còn tự cho rằng đã làm tốt lắm.
“Hắc Thử, đừng nhiều lời với hắn, bắt lại rồi nói!”Phong Đao lên tiếng.
“Khoan đã!”Dương Minh nhíu mày hỏi : “Mày vừa mới nói, bọn mày theo tao từ
tùng giang à?”
“Đúng vậy, không phải mày rất lợi hại sao? Sao lại không biết?”Hắc Thử cũng
cười nhạo lại. “Không, tao chỉ tò mò, bọn mày vì sao lại theo tao? Là ai phái
bọn mày tới?”Lần trước ở cửa nhà phương thiên gặp sát thủ, khiến cho Dương
Minh có chút kỳ quái, rốt cục là ai muốn đối phó mình? Hiện tại nhìn hai người
này, rõ ràng giống như người trước, không phải xã hội đen đơn thuần, mà là sát
thủ chuyên nghiệp.
Nói một cách khác, theo ý nghĩa nào đó, bọn họ cũng giống như mình!
“Vì sao bọn tao lại theo mày? Mày làm chuyện gì mà mày không biết sao? Còn hỏi
bọn tao? Thật sự là buồn cười!”Phong Đao cười lạnh nói.
“Tao làm cái gì?”Dương Minh cũng ngạc nhiên, mình có đắc tội với người nào
đâu? Quách Kiện Siêu? Người này ngay cả xã hội đen còn sợ muốn chết, không có
khả năng tiếp xúc với sát thủ! Vậy là ai? Vương Chí Đào? Lưu Triệu Quân? Càng
không thể, bọn họ chỉ là sinh viên, có gan đến đâu cũng không có khả năng mướn
sát thủ giết người được.
“Mày còn giả ngu sao? Giả ngu cũng vô dụng!”Phong Đao không nói gì nữa, quay
sang nói với Hắc Thử : “Bắt hắn!”
Dương Minh tuy không sợ hai người kia, nhưng cảm thấy rất khó hiểu, thù này có
chút vô duyên vô cớ sao? Chính mình còn không biết mình đã làm gì, mà bị người
khác tìm tới nữa.
Dương Minh muốn biết rõ ràng rốt cục là chuyện gì, nhưng bộ dáng hai người
trước mắt, hiển nhiên không có ý định nhiều lời với mình. Được rồi, nếu bọn họ
động thủ, như vậy mình cũng không khách khí, đợi khi nào đánh bại bọn chúng,
cũng không sợ bọn chúng không nói ra sự thật.
Phong Đao và Hắc Thử một trái một phải hướng tới Dương Minh. Hai người rất tự
phụ, dưới cái nhìn của họ, Dương Minh không có gì đặc biệt, một người là có
thể đối phó được. Nhưng bởi vì vừa rồi Dương Minh có biểu hiện dị thường, làm
cho hai người có chút cảnh giác, cũng không dám coi thường, vì thế cả hai cùng
tiến.