“Giữa hai người yêu nhau, điều gì là quan trọng nhất? Thế nào là yêu nhau”
Trần Mộng Nghiên hỏi ngược lại.
“Không phải, yêu nhau chỉ là tình cảm mãnh liệt ngắn ngủi. Tình cảm mãnh liệt
trôi qua, mâu thuẫn sẽ tới” Triệu Oánh lắc đầu nói: “Giữa hai người yêu nhau,
quan trọng nhất chính là tin vào nhau. Em lúc trước không tin Dương Minh, mới
cho Dương Minh có cơ hội ở bên ngoài”.
“…” Trần Mộng Nghiên không nói gì. Đúng thế, Triệu Oánh nói có lý. Nếu lúc
đầu không phải mình không tin Dương Minh, Dương Minh sẽ không buồn. Cho dù đi
du lịch vậy mỗi ngày mình gọi điện cho hắn. Hắn cũng không thể nào cùng Trương
Tân đi tìm gái.
Thấy Trần Mộng Nghiên không nói, Triệu Oánh nói tiếp: “Mộng Nghiên, chuyện đã
xảy ra. Bây giờ em không phải nghĩ sẽ đối mặt như thế nào, mà em muốn trốn
tránh như thế nào, hoặc là nói nghĩ cách để đuổi người phụ nữ bên cạnh Dương
Minh đi, để em độc chiếm Dương Minh có đúng không?”
“Em…” Bị Triệu Oánh nói trúng tim đen, Trần Mộng Nghiên có chút lúng túng.
“Ha ha, suy nghĩ này của em vốn không sai, dù sao người đều ích kỷ cả. Không
riêng gì em, chị cũng muốn chị là duy nhất của người mình yêu. Nhưng có một số
việc không diễn ra như suy nghĩ của chúng ta” Triệu Oánh nói tiếp: “Ví dụ như
cô bé Lâm Chỉ Vận mà em nói. Nếu cô ấy tha thứ cho Dương Minh, hơn nữa chấp
nhận Dương Minh, em phải mừng cho cô ấy mới đúng. Đây dù sao cũng là sai lầm
của Dương Minh, Dương Minh phải có trách nhiệm và nghĩa vụ bù đắp cho cô ấy.
Nếu không để cho Dương Minh làm như vậy, chị nghĩ dù em có được Dương Minh, em
là người duy nhất của cậu ta, em cũng chưa chắc đã vui vẻ”.
“Vì sao?” Trần Mộng Nghiên ngạc nhiên hỏi.
“Đầu tiên, Dương Minh sẽ canh cánh trong lòng với em, cho dù cậu ta không thể
hiện ra, không nói ra nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc với em. Cứ như vậy, bề
ngoài em chiếm được Dương Minh, nhưng ai dám đảm bảo Dương Minh sẽ yêu em sâu
đậm. Thậm chí chị dám nói, em như vậy còn không bằng chia sẻ tình cảm của
Dương Minh với người khác. Hơn nữa tình hình như vậy có lẽ không duy trì được
bao lâu, tình cảm của hai người sẽ nhanh chóng tan vỡ” Triệu Oánh nói: “Nếu em
tha thứ cho sai lầm của Dương Minh, tích cực giúp cậu ta đền bù. Dương Minh sẽ
cảm thấy áy náy với em, sẽ càng đối tốt với em”.
“Nhưng, đáng lẽ tình yêu chỉ thuộc về một mình em, bây giờ lại chia thành mấy
phần, em vẫn cảm thấy không thoải mái” Trần Mộng Nghiên do dự nói, nhưng xem
ra nàng đã nghe lời Triệu Oánh nói.
“Chia làm mấy phần? Đây là những gì em đọc trong tiểu thuyết phải không?”
Triệu Oánh cười nói: “Lấy một ví dụ đơn giản. Em có bố me, ông bà nội, ông bà
ngoại, tình cảm của em dành cho họ có xung đột không. Em yêu bố mẹ em, vậy còn
ông bà em thì để ở đâu?”
“Cái này…” Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, hình như nàng đã nghĩ ra.
“Ha ha, lại ví dụ như nếu em có một cô em gái, em có thể nói sau khi có em
gái, tình cảm của bố mẹ em đều dành hết cho em gái sao?” Triệu Oánh cười nói:
“Cái này cũng không xung đột, em đang lo sợ đâu đâu”.
“Chị nói cũng đúng” Trần Mộng Nghiên gật đầu, đồng ý với lập luận của Triệu
Oánh.
“Hơn nữa đó không phải điều chủ yếu. Lâm Chỉ Vận không phải vấn đề mấu chốt.
Mấu chốt bây giờ chính là cô gái Lam Lăng kia” Triệu Oánh nói: “Dương Minh
trúng Tâm cổ của Lam Lăng, hơn nữa em cũng biết hậu quả nếu Dương Minh rời bỏ
Lam Lăng. Em bắt Dương Minh rời bỏ Lam Lăng, không khác nào muốn Dương Minh
chết. Trần Mộng Nghiên, sao em lại cứ ghen tuông mù quáng, hậu quả như vậy em
lại không nhìn ra? Cho dù Dương Minh vì em mà rời bỏ Lam Lăng, em phải liều
mạng mà ngăn cản cậu ta chứ. Đến lúc đó nếu Dương Minh bị Tâm cổ phát tác mà
chết, em tranh đoạt còn có ích gì? Dương Minh em cũng không có, em còn là duy
nhất nữa không?”
Lời Triệu Oánh nói như búa nện vào ngực Trần Mộng Nghiên. Đúng vậy, mình sao
có thể bắt Dương Minh rời khỏi Lam Lăng. Vậy chẳng khác nào bắt hắn đi tìm
chết.
“Đừng nói chị không nói, em là cô gái thông minh, hẳn phải hiểu thế nào là bỏ
sẽ được, không phải sao?” Triệu Oánh vỗ vỗ vai Trần Mộng Nghiên: “Nếu em thích
Dương Minh, yêu cậu ta, vậy phải khoan dung. Yêu không phải là ích kỷ, yêu là
phải bao dung. Đó mới là chân lý của tình yêu. Tình yêu ích kỷ không thể lâu
dài, chỉ có trái tim bao dung, hai người mới có thể sống đến đầu bạc răng
long, phải không?”
“Cảm ơn chị, chị Oánh, em sẽ suy nghĩ….” Trần Mộng Nghiên như nghĩ đến điểm
gì đó: “Em đã tốt hơn rồi…”
“Vậy là được rồi. Đến giờ rồi, mau đi học đi, chị cũng phải đi học” Triệu Oánh
nói.
“Vâng, chị Oánh, có thể cho em số điện thoại di động của chị không, nếu em
không vui sẽ tìm chị nói chuyện” Trần Mộng Nghiên hỏi.
“Được, em nhớ nhớ, đây là số điện thoại di động của chị” Triệu Oánh nói.
“Em nhớ rồi” Trần Mộng Nghiên lấy điện thoại di động ra ghi số. Thấy điện
thoại di động mà Dương Minh mua cho mình, trong lòng không khỏi có chút đau
xót, nghĩ đến chuyện cũ đã qua.
Sau khi Trần Mộng Nghiên đi, Triệu Oánh vô lực thở phào nhẹ nhõm, dựa lưng vào
ghế, không biết làm sao. Mình rốt cuộc đã đến đại học Tùng Giang, thành một
sinh viên, cứ như vậy thân phận giữa mình và hắn sẽ không chênh lệch. Nhưng
phiền toái mới lại đến. Lúc đầu Triệu Oánh nghĩ có thể lấy được vị trí của
Trần Mộng Nghiên. Dù sao mình và Trần Mộng Nghiên không khác nhau là mấy.
Ban đầu, Triệu Oánh muốn từ Trần Mộng Nghiên để biết được tin tức của Dương
Minh, nhưng không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên lại nói ra tình huống phức tạp như
vậy.
Bây giờ mình đối mặt không chỉ một mình Trần Mộng Nghiên. Mà là Trần Mộng
Nghiên, Lam Lăng, Lâm Chỉ Vận. Mà Lam Lăng, Triệu Oánh đã nói rõ không thể
đánh bại. Cho dù có thể, Triệu Oánh cũng không làm chuyện ngu ngốc đó.
Triệu Oánh là người rất có lý trí, biết tiến biết lui. Nếu Lam Lăng không thể
chia cách với Dương Minh, như vậy không cần phải làm cái việc không công đó.
Mà Lâm Chỉ Vận kia, Triệu Oánh hiểu rõ tính cách của Dương Minh, Dương Minh sẽ
không bao giờ bỏ mặc Lâm Chỉ Vận.
Cho nên thoạt nhìn là Triệu Oánh khuyên Trần Mộng Nghiên, không bằng nói là
khuyên mình, để mình tiếp tục giữ trái tim đó. Chuyện đã xảy ra, như vậy phải
thay đổi kế sách.
Nói thật ra, Triệu Oánh một lần nữa muốn buông tha, nhưng nghĩ đến mình mất
rất nhiều công sức mới trở thành bạn học của Dương Minh, Triệu Oánh không muốn
mọi gắng của mình thành công cốc.
Chẳng qua bây giờ xem ra Trần Mộng Nghiên cũng không ổn. Triệu Oánh phải một
lần nữa suy nghĩ lại. Mặc dù miệng nàng nói yêu là phải bao dung, nhưng tim
nàng như đang rỉ máu. Dương Minh này thực sự quá háo sắc.
Chuyện bây giờ đi một bước tính một bước. Triệu Oánh biết quan hệ giữa Trần
Mộng Nghiên và Dương Minh bây giờ không tốt, mình cứ như vậy mà xen vào sẽ
không phải lựa chọn sáng suốt.
Tình hình Trần Mộng Nghiên bây giờ mặc dù không ổn, nhưng dù như thế nào thì
Mộng Nghiên cũng là bạn gái chính thức của Dương Minh. Cho dù Mộng Nghiên phải
chấp nhận Lâm Chỉ Vận và Lam Lăng, nhưng Mộng Nghiên tuyệt đối không thể chấp
nhận thêm mình.
Cho nên Triệu Oánh quyết định đứng ngoài xem đã, thuận tiện tỉnh táo suy nghĩ
tình cảm của mình và Dương Minh, đã biết yêu là không hối hận, nhưng có đáng
hay không?
Mấy lần Dương Minh liều mình bảo vệ đã ghi sâu vào trong lòng Triệu Oánh.
Triệu Oánh xác định mình đã yêu hắn. Nhưng vấn đề ở đây là ý của Dương Minh.
Triệu Oánh bây giờ có chút hối hận, nếu tối hôm đó mình không suy nghĩ quá
nhiều, thì có phải bây giờ mình và Dương Minh đã ở bên nhau không?
Xem ra có đôi khi con người ta không nên e ngại quá nhiều, như người xưa có
câu, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch.
Triệu Oánh lắc đầu, đi học.
Dương Minh đã về đến trường. Chuyện đầu tiên khi hắn về trường là gọi điện cho
Triệu Oánh, chẳng qua đáng tiếc hình số máy của Triệu Oánh đã thay đổi.
Thực ra Triệu Oánh sau khi thi đỗ nghiên cứu sinh đã thay một số khác. Dù sao
nàng bây giờ là sinh viên, bắt đầu lại một lần nữa. Nhưng Dương Minh không
biết.
Dương Minh tắt máy, thầm nghĩ, chẳng lẽ thực sự Triệu Oánh là nghiên cứu sinh
ở đây? Tại sao không liên lạc với mình? Dương Minh quyết định tối đến chỗ ở
Triệu Oánh xem một chuyến.
Về đến phòng, Dương Minh lại mở máy tính lên, tận dụng thời gian học tập các
kiến thức mà Phương Thiên dành cho. Nhưng đáng tiếc ngoại trừ đĩa đánh bạc hôm
qua, các đĩa khác đều rất khó hiểu. Ví dụ như bây giờ đang xem đĩa về cấp cứu,
bên trong có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành mà Dương Minh không hiểu.
Không còn cách nào, Dương Minh chỉ có thể xem một lát, sau đó dừng lại, lên
mạng tìm một ít tài liệu liên quan, sau đó lại xem một chút, lại tìm kiếm, cứ
lặp đi lặp lại như vậy đến khi Trương Tân và Điền Đông Hoa về, Dương Minh mới
coi như tiếp thu được chút tri thức trong đĩa.