Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 2012: Thành viên tiểu đội – Botruyen

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 2012: Thành viên tiểu đội

-Đoán.

Dương Minh thản nhiên nói:

-Nếu là sát thủ thực sự lợi hại thì họ đều giữ bí mật thân phận của mình, sẽ không để lộ thân phận của mình trước mắt nhiều người, kể cả việc hướng dẫn chúng ta tập luyện cũng sẽ không tham gia, cho nên sát thủ lần này cùng lắm là trình độ nhị lưu, hoặc không đến trình độ nhị lưu, hơn nữa ta cũng không cho rằng Hạ ca có thể liên lạc được sát thủ lợi hại.

-Đoán?

Hạ băng Bạc nghe Dương Minh nói thế thì không biết nói cái gì nữa cho đúng,
bất đắc dĩ nói:

-Ý của cậu là sát thủ tôi mời không chuyên nghiệp, chỉ cần mời được thầy giỏi thì cậu sẽ tham gia?

-Cái này khó mà nói được, nói chung là nhìn tận mắt thấy lợi hại hơn thì học.

Dương Minh thản nhiên nói

-Nói chung là hai người ta mời về không lợi hại hơn người nên người cậu cự tuyệt phải không!

Hạ Băng Bạc rốt cục cũng hiểu ý của Dươgn Minh, không phải là cự tuyệt mà bởi
vì hai tên kia không xứng bằng hắn, nên không muốn học.

-Có thể hiểu như vây.

Dương Minh gật gật đầu thản nhiên cười nói

-Ha ha, như vậy đi, trước tiên ngươi cứ nhìn xem thủ pháp của hai sát thủ đó trước rồi mới quyết định nên học hay là không.

Hạ Băng Bạc nói.

-Tốt, quyết định như vậy.

Dương Minh cũng không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này chỉ tổn mất thời gian
mà không có kết quả gì, dù sao lần học tập lần này trong lòng Dương Minh đã
quyết định không tham gia rồi.

Xe chậm rãi chạy trên đường không nhanh không chậm.

Tuy rằng chiếc xe này nhìn không khác mấy chiếc xe bình thường, nhưng trên
thực tế nó đã được cải tạo lại không thua gì xe bọc thép

Xe rẽ trái rồi lại rẽ phải, rồi hướng phía ngoại ô mà chạy nhanh tới, dần dần
thưa thớt hơn lúc ở trong thành phố thỉnh thoảng mói có xe chạy ngang qua, mà
càng tiến về phía trước tần số có xe qua lại càng ít hơn, trên đường chỉ thấy
nhứng chiếc xe của quân đội có giấy phép thông hành đi lại

Bởi phía trước là một khu quân sự cũng chỉ có duy nhất xe của Hạ Băng Bạc là
có kiểu dáng thương vụ.

Xe dừng ở cửa khu quân sự bất quá cũng không lâu người phụ trách gác cổng đã
nhận ra xe thương vụ của Hạ Băng Bạc nên lập tức cho đi.

-Chúng ta lần này luyện tập ở vùng căn cứ bí mật trong quân khu nên sẽ không bị người ngoài quấy rầy.

Hạ Băng Bạc hướng Dương Minh nói:

-Tiếp tục đi lên phía trước một đoạn đường đã!

Dương Minh gật gật đầu:

-Tôi muốn đi lại cũng phải giấy xuất hành sao? Nếu không sẽ không được tiến vào căn cứ?

Dương Minh đã có quyết định không tham gia tập huấn, cho nên không có khả năng
cứ ở mãi trong căn cứ huấn luyện, vì thế mới hỏi về điều này. Mà Hạ Băng Bạc
đương nhiên cũng hiểu được ý tử trong câu nói của Dương Minh, bất quá cũng
không nói thêm vấn đề mà không lâu trước đó bàn bạc chưa có kết quả mà hướng
Dương Minh giải thích:

-Không cần giấy thông hành, ngươi chỉ cần trình giấy tờ chứng nhận của cục điều tra thần bí thì có thể tự do đi lại, còn về Hoàng tiểu thư thì ngươi cứ ra cửa làm đăng kí một chút nói rõ quan hệ với ngươi thì sẽ không cần giấy thông hành để ra vào.

-Ok, hiểu rồi.

Dương Minh gật gật đầu

Xe lại đi qua một trạm kiểm tra, nhưng trạm kiểm tra này do cục điều tra thần
bí lập ra nên thấy xe của Hạ Băng Bạc nên trực tiếp cho qua.

Xe chạy vào trụ sở chính, đi không bao xa thì đỗ trước một khu nhà, ngoài khu
nhà này ở cũng chỉ có một cái sân vận động và rừng cây Tùng Lâm rậm rập bên
cạnh làm tăng thêm vẻ thập phần thần bí của khu huấn luyện.

Mà trên sân vận động cũng trồng nhiều cây cối khiến từ trên cao nhìn xuống
chẳng khác gì với rừng cây Tùng Lâm hòa làm một thể

Hạ Băng Bạc bước xuống xe mà Dương Minh, Hạ Tuyết và Hoàng Nhạc Nhạc cũng bước
xuống theo, còn về phần tiểu Trịnh thì lái xe lại hướng của sân vận động.

Ở cửa khu đại viện, những đại hán súng vác vai đạn lên nòng, võ trang một cách
đầy đủ đang canh gác, nhưng bọn Dương Minh đều do Hạ Băng Bạc đưa tới nên
không có kiểm tra cẩn thận mới được vào.

Hạ Băng Bạc ở cục điều tra thần bí rất có địa vị, cúc trưởng tiếp theo của cục
đã được định sẵn là y, nên Hạ Băng Bạc dẫn người tiến vào thì không có vấn đề
gì.

Dương Minh đi theo Hạ Băng Bạc thuận lợi tiến vào một gian phòng nghỉ. Lúc này
Hạ Băng Bạc quay lại phân phó với mọi người:

-Tiểu Trịnh, cậu lấy chút đồ uống cho mọi người, tôi đi ra ngoài trước một chút!

Dương Minh, đồng đội của cậu đến rồi, tôi đưa bọn họ đến, các cậu làm quen một
với nhau!

-Được

Dương Minh gật đầu, đối với đề nghị này của Hạ Băng Bạc vô cùng hợp lý, cùng
sát thủ học tập thì không thể nhưng cùng đồng đội làm quen thì là việc nên
làm.

Một lát sau, Hạ Băng Bạc trở lại phòng nghỉ, theo sau hắn có ba người. trong
đó có một người quen là con trai Lưu Diệp Lưu Lỗi ( ai đọc trọng sinh lưu mỹ
kí thì biết). mà hai người một nam một nữ tinh thần rất tốt mà Dương Minh
không biết.

Dương Minh tuy là đội trưởng nhưng đối với đội viên của mình Dương Minh rất
nhiệt tình, dù sao những người này về sau cùng nhau sát cánh sống chết bên
nhau hơn nữa Diệp Tử lại là bạn cũ của hắn nên Dương Minh cũng không thể làm
cái gì gọi là ra vẻ a!

-Đội viên cảm tử quân, tập hợp!

Hạ Băng Bạc hướng những người này ra lệnh.

-Rõ!

Ba người đó cùng với Hạ Tuyết xếp thành hàng ngang, ngực ưỡn thẳng, làm ra tư
thế đứng nghiêm hướng về Hạ Băng Bạc.

Chứng kiến cảnh tượng này khiến Dương Minh sửng sốt. Cảm tử quân? Như thế nào
tiểu đội lại thành cảm tử quân? Mà đến đội viên còn biết trong khi đó hắn là
đội trưởng lại không hề biết cái gì?

Nghĩ đến đây Dương Minh cười khổ hướng Hạ Băng Bạc hỏi:

-Hạ ca, đây là thế nào? Sao tôi không hiểu gì hết thế ?

-Cậu là đội trưởng cảm tử quân, tôi không có gọi cậu, người tôi gọi chính là đội viên.

Hạ Băng Bạc quay sang nói với Dương Minh, Hạ Băng Bạc đối với người này thật
đúng là không có biện pháp, nên chỉ có thể dùng bộ mặt tươi cười để đối đãi.