-Dương Minh, Hạ Tuyết xuống xe đi chứ? Từ nơi này đi vào là có thể lên thẳng máy bay.
Bàn tử dừng xe xong nhìn Dương Minh với Hạ Tuyết nói.
Dương Minh và Hạ Tuyết gật đầu, hai người cùng xuống xe, bàn tử cũng không
mang theo hành lý, hắn và Hạ Tuyết như nhau trong tay đều cầm một túi hồ sơ,
hiển nhiên là trong đó chứa các loại văn kiện để chứng minh thân phận
Mà Dương Minh thì đi tay không, hắn là thành viên ngoài biên chế, nên không
cần thư giới thiệu gì cả, lúc này Dương Minh đã từ nhân viên ngoại biên chế
thành nòng cốt nên càng không cần mang gì.
Hạ Băng Bạc trực tiếp để Dương Minh làm đội trưởng, có thể nói là trực tiếp
đặt Dương Minh lên lò lửa.
Dương Minh và Hạ Tuyết còn có Bàn tử ba người đi vào máy bay, sau đó đi thẳng
lên khoang hạng nhất, tất cả thủ tục đều hoàn thành một cách nhanh chóng, đối
với người của cục điều tra thần bí, thì không cần phải kiểm tra tỉ mỉ.
-Người anh em, dựa theo ý tứ của cậu, tôi đã nói với công ty hàng không, khoang hạng nhất này chỉ có ba người chúng ta mà thôi.
Bàn tử vỗ vai Dương Minh, thâm ý nói.
-A
Dương Minh chỉ hơi kinh ngạc, khoang hạng nhất chỉ có ba người, dù sao cũng
không có vấn đề gì, vì thân phận của ba người bọn họ khá đặc thù, hơn nữa dọc
đường đi sẽ nói chuyện có thể dính đến một ít chuyện cơ mật, bởi vậy khoang
hạng nhất không cho người thường vào là chuyện bình thường.
Thế nhưng bàn tử nói dựa theo ý tứ của Dương Minh, làm cho Dương Minh có chút
buồn bực, từ lúc nào mà mình kêu hắn đặt nguyên cả khoang hạng nhất a? Nếu như
không biết còn tưởng Dương Minh khoe khoang sự giàu có của mình
Tuy rằng hiện tại Dương Minh là tỷ phú, thế nhưng cũng không có thói quen khi
đi xa phải thuê cả chiếc máy bay a.
Mà Hạ Tuyết cũng nhìn Dương Minh với ánh mắt kỳ quái:
-Anh để cho hắn thuê cả khoang hạng nhất à? Thật là lãng phí .
-Tôi.?
Dương Minh chỉ vào mình, nghi hoặc nhìn bàn tử.
-Thuê nguyên cả khoang hạng nhất là ý của Hạ Băng Bạc, hơn nữa cũng không tốn nhiều tiền vì chúng ta là người của cục điều tra thần bí.
Bàn tử cười nói:
-Lúc nãy ông nói dựa theo ý của tôi là có ý gì?
Dương Minh thấy bàn tử nói như vậy, càng nghi ngờ nhìn bàn tử.
-Hắc hắc, việc này cậu sẽ lập tức hiểu thôi.
Bàn tử cười ha hả nói
Hoàng Nhạc Nhạc ngày hôm qua nhận được một thông báo của cấp trên, hôm nay
nàng phải làm phục vụ cho khoang hạng nhất, mà chỉ có một mình nàng
Để nàng làm phục vụ ở khoang hạng nhất thì cũng không có gì kỳ quái, nhưng kỳ
quái nhất là chỉ có một mình nàng.
Việc này có chút kì quái, nếu không có chuyện gì đặc biệt, thì tại sao chỉ gọi
có một mình nàng.
Hoàng Nhạc Nhạc tuy tư tưởng có chút đơn thuần, thế nhưng nàng cũng đã nghe
qua một ít quy tắc ngầm.
Có một số người làm lớn, coi trọng một tiếp viên hàng nào đó, sẽ chỉ mặt bắt
nàng phục vụ riêng cho mình, Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ thầm không lẽ mình dính phải
những chuyện như vậy ?
Có một số người làm lớn, coi trọng một tiếp viên hàng nào đó, sẽ chỉ mặt bắt
nàng phục vụ riêng cho mình, Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ thầm không lẽ mình dính phải
những chuyện như vậy ?
Thế nhưng lúc này đây, phía trên kiên quyết nhất định phải là nàng đi phục vụ.
Sau đó Hoàng Nhạc Nhạc liền đi tìm lãnh đạo hỏi thăm nguyên nhân, thế nhưng
hắn cũng không biết rõ ai muốn Hoàng Nhạc Nhạc phục vụ.
Nhưng hắn nói cho Hoàng Nhạc Nhạc biết đối phương có bối cảnh thần bí rất sâu,
hắn chỉ biết nhiêu đó, còn việc khác hắn cũng bó tay dù sao cũng liên quan đến
một ít chuyện cơ mật.
Hoàng Nhạc Nhạc thấy có hỏi thêm cũng không được cái gì, cũng chỉ có thể bất
đắc dĩ lên máy bay.
Nàng biết người gọi nàng tới nhất định có bối cảnh rất sâu, công ty không muốn
đắc tội, chí ít bối cảnh phải lớn hơn cả anh của mình.
Thế nhưng Hoàng Nhạc Nhạc cũng không quá lo lắng, dù sao cũng là ở trên máy
bay, đối phương không thể ép buộc mình, với lại trên máy bay cũng có nhân viên
bảo vệ, Hoàng Nhạc Nhạc thà rằng xích mích với những người đó, bị khai trừ
khỏi công ty, chứ không nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
Nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc vẫn có chút thấp thỏm khi đi vào khoang hạng nhất, dù
sao mọi chuyện không thể nói trước được, mình chỉ có một người, đơn thân thế
cô khó mà chống lại được.
-Chúc buổi sáng tốt lành các vị hành khách tôn quý, tôi tên là Hoàng Nhạc Nhạc tôi sẽ phục vụ mọi người trên khoang hạng nhất này.
Hoàng Nhạc Nhạc vào khoang hạng nhất, lễ phép chào hỏi, mặc dù đối với lần
phục vụ này Hoàng Nhạc Nhạc có chút mâu thuẫn, thế nhưng nàng vẫn sẽ làm tốt
nhiệm vụ của một tiếp viên hàng không.
Dương Minh không nghĩ tới Hoàng Nhạc Nhạc lại xuất hiện ở đây, bất quá liên
tưởng đến những gì bàn tử nói, thì Dương Minh lập tức hiểu, ý của hắn là sẽ
được gặp Hoàng Nhạc Nhạc trên máy bay.
Dương Minh bỗng nhiên nhớ lại, trước kia hắn có nói chuyện này với Hạ Băng
Bạc, nhắc qua có một lần thôi, cũng không nghĩ tới hôm nay mình có thể gặp
Hoàng Nhạc Nhạc ở trên máy bay, Dương Minh thực sự rất xúc động.
-Tiểu mỹ nhân, qua đây ngồi bên cạnh tôi này.
Dương Minh đưa tay ngoắc ngoắc Hoàng Nhạc Nhạc.
Hoàng Nhạc Nhạc nghe xong lời thô bỉ của Dương Minh, nhất thời có chút không
vui.
Dương Minh vừa nói xong, thì Hoàng Nhạc Nhạc đã do dự, đúng như mình nghĩ cô
ấy đang khinh bỉ tên khách nào đó không biết an phận.
-Xin lỗi, xin ngài hãy tự trọng…
Hoàng Nhạc Nhạc có chút chán ghét nói, nhưng mà nàng nghe âm thanh này rất
quen thuộc đó?
Mà giờ phút này Hạ Tuyết khinh bỉ nhìn Dương Minh, người này lên cơn à? Vừa
lên máy bay đã đùa giỡn tiếp viên hàng không? Vô liêm sỉ quá mức? Nếu không
phải Dương Minh hiện tại là đồng nghiệp của mình, thì mình có thể đã đánh hắn
một trận thành đầu heo.
Dương Minh nghe xong Hoàng Nhạc Nhạc nói nhất thời bật cười haha nói:
-Anh không tự trọng thì thế nào? Ai bảo Nhạc Nhạc nhà chúng ta lại xinh đẹp như vậy? Nhìn thấy em anh không thể kiềm chế được mà nói ra những lời thô tục đó.