Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1991: Tình thương của cha(1) – Botruyen

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1991: Tình thương của cha(1)

Lúc Dương Minh và Lam Lăng rời phòng thì Dương Đại Hải và Dương mẫu đã đi ra
từ lâu, đang ở trong phòng khách xem tv

Thấy Dương Minh và Lam Lăng đi ra, Dương Đại Hải liền trêu chọc:

-Dương Minh. con ngủ trưa cũng dài thiệt đó? Giờ trời tối rồi mà cha và mẹ vẫn phải chờ cơm con đó!

-Hì hì, lần trước chúng con đi ra thì hai người vẫn còn ngủ nha…

Dương Minh cũng không vừa trả đòn.

-Ặc

Dương Đại Hải sững sợ, lời của bọn chúng nói, chẳng lẽ là biết hết rồi

Dương Đại Hải vốn tưởng Dương Minh không biết chuyện của mình, nên muốn trêu
chọc một chút, ai dè ‘gậy ông lại đập lưng ông rồi’

-Cái lão già này, nói bậy bạ cái gì đó?

Dương mẫu liếc Dương Đại Hải một cái mà lòng thì cảm thấy buồn cười, ông rảnh
quá đi xen vào việc chúng nó làm gì? Bây giườ hay rồi? Tới tôi cũng bị liên
lụy.

-Khà khà…

Dương Đại Hải cười khan một tiếng, hướng Dương Minh và Lam Lăng nói

-Ăn cơm thôi, thức ăn đã làm sẵn rồi, chỉ cần hâm lại thôi

Dương Minh kéo Lam Lăng ngồi trước bàn ăn, nhưng Lam Lăng cũng không thể mặt
dày mà ngồi ăn được, liền đứng dậy nói:

-Bác gái à, để con giúp bác?

-Được rồi, con cứ ngồi đó đi, lần đầu tới nhà, sao lậ để con làm việc nhà chứ?

Dương Mẫu xua tay đối với Lam Lăng cười nói:

-À con sao còn gọi ta là bác gái? Mộng Nghiên các nàng đều đổi xưng hô với ta rồi đó!

-Mẹ….

Lam Lăng vẫn còn rất là ngượng, bất quá chữ mẹ này chính là xuất phát từ tận
đáy lòng, lúc còn nhỏ Lam Lăng cũng không có nhận được tình yêu của người mẹ
vì mẹ cô ra đi quá sớm, cho nên cô rất vui vì có được một người mẹ này!

-Tốt tốt! Đúng là đứa bé ngoan! Ăn cơm trước đi, lát nữa mẹ lì xì cho!

Dương mẫu có thêm một đứa dâu, nên rất cao hứng cứ bắt Lam Lăng phải ăn cơm
nhiều vào

Bữa cơm này đề tài thảo luận chính là về Lam Lăng bà Dương Minh,Dương mẫu và
Dương Đại Hải hỏi về chuyện hai người ở Vân Nam, kể xong làm cho Dương Mẫu còn
kinh ngạc không thôi, cô con dâu này so với Mộng Nghiên còn sớm hơn nha!

Nếu đúng là như vậy thì, trừ Lâm Chỉ Vạn do sai lầm ngẫu nhiên không tính thì
Lam Lăng mới chính là con dâu thứ nhất của Dương gia

Nghĩ vậy, Dương mẫu liền đổi cho Lam Lăng một cái siêu cấp hồng vao! Dù sao
Lam lăng cũng là người thứ nhất có quan hệ với Dương Minh nên cũng có ưu đãi
hơn tí !

Hơn hết, thây Lam Lăng cũng không có bản tính tranh đoạt, hết thảy đều gọi
Trần Mộng Nghiên các nàng là tỷ tỷ, làm cho Dương mẫu hết sức vui vẻ! Bà lo
lắng nhất là các con dâu chuến tranh, dù sao con dâu mình cũng khó mà la mắng
được, nếu Lam Lăng có ý muốn tranh đoạt vị trí thứ nhất thì bà thật không biết
phải làm sao!

Thế nhưng xem ra Lam Lăng cũng là một cô gái hiền lành, không có ý muốn tranh
chấp gì, điều này làm cho Dương mẫu rất yên tâm!

-Lăng Lăng, tính tình con rất tốt, Đại Minh con mẹ có thể tìm được con đó chính là phúc khí của hắn

-Mẹ đừng nói vậy con mắc cỡ lắm, kỳ thực tính cách còn cũng không tốt lắm đâu…Cũng thích làm nũng và nhiều cái khác…

Lam Lăng ngượng ngùng nói

-Làm nũng cũng không có gì, đó là chuyện tốt!

Dương mẫu cũng cười nói:

-Chỉ cần con không cùng người khác bất hòa rồi cái nhau ầm ĩ thì được rồi!

-Con không có đâu… Mộng Nghiên các chị ấy đối với con rất tốt, lúc Dương Minh anh ấy chuẩn bị đi các nàng còn báo cho con biết để mà trở về…

Lam Lăng nói

-Vậy là tốt rồi… Được rồi, vậy con còn muốn về Vân Nam thì sao? Không thể ở đay luôn sao?

Dương mẫu đối với chuyện Lam Lăng không thể ở lại đây có chút buồn phiền, bà
mong là Lam Lăng có thể ở đây luôn.

-Cái này….

Lam Lăng khong biết là Dương Minh đã nói chuyện của mình cho gia đình nghe,
theo lý thuyết thì chuyện này cũng không có gì để dấu, thế nhưng chuyện này có
một chút quỷ dị nói ra sợ Dương Đại Hải và Dương mẫu lo lắng, nên hướng về
Dương Minh nhờ trợ giúp

-Cha, mẹ, kỳ thực Lam Lăng sẽ theo con đi Vân Nam để cùng chấp hành nhiệm vụ, dù sao địa hình ở đó nàng cũng quen thuộc hơn con!

Dương Minh nói hàm hồ, một cách đại khái cho phụ mẫu nghe

-Thì ra là vậy!

Vừa nghe đến thành bại trong nhiệm vụ của Dương Minh, Dương mẫu cũng không
nhắc tới nửa, chỉ cần Dương Minh an toàn, bà cũng không muốn nhiều lời nữa :

-Vậy phải nhờ vào Lăng Lăng rồi !

Bữa cơm này cực kì vui vẻ, sau khi ăn xong, tuy rằng Dương Đại Hải và Dương
Mẫu đều lưu luyến chia tay với Dương Minh và lam Lăng, nhưng mà bọn họ hiểu
Dương Minh ngày mai phải lên đường rồi, muốn dành trọn đêm nay cho Trần Mộng
Nghiên các nàng!

Với lai Dương Minh đã cùng bọn họ ăn tối, cho nên cũng không tiện giữ lại

Ra tới cửa, Dương Minh cũng có chút lưu luyến, dù sao đây cũng có thể là lần
cuối gặp mặt họ, ngày mai lên đường không biết có còn gặp lại không…

Đương nhiên, ý nghĩ này hắn không nói ra, hắn không muốn để cho cha mẹ lo
lắng, Dương Minh lúc này chỉ có thể nở nụ cười mà thôi!

-Cha, mẹ, con và Lam Lăng về đây. Này mai con đi rồi, không còn gặp nữa…Cha mẹ hãy chờ con chiến thắng trở về

Dương Minh chào cha mẹ

-Con trai ngoan, cha mẹ sẽ chờ con báo tin thắng trận trở về

Dương Đại Hải cũng trịnh trọng nói, tuy là tâm tình của hắn trầm trọng, nhưng
mà hắn rất tự hào vì đứa con của mình!

Chuyện mà con đi làm tuy là nguy hiểm, nhưng có lo lắng cũng bằng thừa thôi
thì cứ hi vọng cho nó vậy!

Từ nhỏ tới lớn, Dương Đại Hải giáo dục Dương Minh rất tốt, cho nên cuối cùng
Dương Minh cũng trở thành một người có ích

Dương Minh gật đầu, nắm lấy tay Lam Lăng, đi xuống cầu thang, nhưng mà Dương
Đại Hải vẫn đứng ở ban công dõi theo.

-Cha, Người về đi…

Dương Minh nhìn lên ban công, thấy bóng cha già nua, mái tóc đã hai màu muối
tiêu, trong lòng nhất thời cảm thấy trong lòng nhất thời bùi ngùi xúc động!

Hồi đó khi còn đi học, mỗi buổi sáng cha đều đứng ban công nhìn mình.