Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1962: Quá xuii – Botruyen

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1962: Quá xuii

Phạm Kim Triết đang lướt trên diễn đàn của trường, cầm chuột mà tay hắn cứ run
run.

-Mấy thằng học sinh như thế nào mà hổ báo quá vậy ?

Phạm Kim Triết có chút khóc không ra nước mắt, hắn không nghĩ sự tình lại lớn
đến như vậy, nó nằm ngoài tầm tay của hắn, Phạm Kim Triết liền bỏ qua kế
hoạch, tính kế xách dép chuồn đi.Bình tĩnh một lúc lâu, Phạm Kim Triết mới
tiếp tục xem những bài trên diễn đàn, thì hắn thấy một bài có hình và tên hắn
đã thế còn có dòng chữ to đùng ‘Lệnh truy nã’.

Bởi vì lúc tỷ thí, Phạm Kim Triết không có xuất hiện nên sau cuộc tranh tài,
là một màn củ hành hấp dẫn, diễn viên chính là một thằng ngu và toàn thể học
sinh của trường, sau khi mọi chuyện kết thúc thì dân chúng bắt đầu đi tìm Phạm
Kim Triết bắt hắn thực hiện lời hứa là lột đồ trần truồng trong trường. Chính
vì tìm nữa ngày mà vẫnkhông thấy nên lệnh truy nã liền được công bố cho bàn
dân thiên hạ.May mắn cho Phạm Kim Triết trốn ở ký túc xá của nghiên cứu sinh,
người biết hắn ở chỗ này cũng rất ít, cũng có rất ít người tới đây trao đổi,
và trong thời gian ngắn thì sẽ không ai nghĩ ra hắn núp ở ký túc xá nghiên cứu
sinh.

Tuy hiện tại tìm không thấy nhưng không có nghĩa là sau này tìm không thấy,
phải biết rằng toàn thể học sinh của trường mà đi tìm thì là một lực lượng rất
đông đảo và hung hăng, Phạm Kim Triết thấy được mình núp lùm chờ thời cơ để
tẩu trong ký túc xá hoài cũng không an toàn, cũng không thể không đi ra khỏi
cửa.Nhưng bây giờ hắn không dám đi ra ngoài, vì bên ngoài dân chúng săn mình
rất đông a, vì tất cả mọi người đều chờ đợi màn thoát y hấp dẫn, hắn mà đi ra
ngoài bây giờ là xác định thành trò cười cho thiên hạ.Phạm Kim Triết thấy vẫn
là núp chờ thời vẫn tốt hơn, bất quá buổi tối. Trong thời gian ngắn chắc sẽ
không có ai tìm đến ký túc xá của nghiên cứu sinh

Nhưng hắn đã đánh giá thấp súc hút màn thoát y của hắn rồi, buổi tối có rất
nhiều học sinh không ngủ được đã thành lập đội tuần tra đi săn bắt thú quý
hiếm :).

Phạm Kim Triết trên mạng theo dõi tin tức, sau đó nghĩ thầm nghĩ mình thật may
mắn! Bằng không nữa đêm trốn ra ngoài chắc chắn bị bắt rồi, những người này
thật có tính nhẫn nãi cao vô đối, tối mà cũng đi săn.Phạm Kim Triết mắng vài
câu rồi máy đi ngủ, chuẩn bị ngày hôm sau trốn đi.Dù sao hiện tại cũng không
có ai tới ký túc xá nghiên cứu sinh , hắn cũng không quá lo lắng. Một đêm trôi
qua, Phạm Kim Triết mở ra máy tính, lên mạng nhìn một chút tin tức, kết quả
nhìn xong khiến hắn giật mình.

Rất nhiều người săn hắn nhưng không tìm được, lại có người ra yêu sách nói
Phạm Kim Triết trốn ở ký túc xá nghiên cứu sinh. May mà chỉ mới có một ý kiến
mà thôi nên vẫn chưa có người chú ý, nhưng Phạm Kim Triết rất rõ ràng, tìếp
tục như vậy sớm muộn gì cũng có người tìm tới đây.Vì thế, Phạm Kim Triết không
dám trốn lâu nữa, hắn chuẩn bị thừa dịp ban ngày nhiều người, hóa trang xong
liền run for his là làm, hắn đeo kính râm, đeo khẩu trang lên, đội thêm cái mũ
lưỡi trai nữa, đủ thứ trên đời, mấy thứ này vốn lúc trước đi chơi mua, không
nghĩ đến thời điểm này lại phát huy tác dụng.Sau khi hóa trang xong thì hắn
lập tức chuồn ra khỏi ký túc xá nghiên cứu sinh.Hoàn hảo, mặc dù có rất nhiều
đội tuần tra tự phát tìm tòi Phạm Kim Triết, nhưng dù sao Phạm Kim Triết cũng
không phải là ngôi sao, cũng không có công khai lộ diện nhiều lắm nên người
biết đến hắn rất ít.Lúc trước tất cả mọi người không cho rằng hắn có thể thắng
được, cho nên cuộc tỷ thí giữa hắn và Dương Minh chỉ chụp có một tấm hình của
Phạm Kim Triết mà thôi, hiện nay tất cả mọi người đều dựa vào tấm ảnh này để
đi tìm Phạm Kim Triết.Cho nên, đội mũ, đeo kính Phạm Kim Triết thực dễ dàng
tránh được những người này, thành công hường đến cửa trường mà đi.

Phạm Kim Triết trong lòng mừng thầm, các ngươi thật là đồ đần, ông mày hóa
trang xem các ngươi làm sao tìm? Các ngươi tìm đi, tìm đến mệt chết các ngươi,
thì lúc đó lão tử đã cao chạy xa bay.Mắt thấy bãi đỗ xe ở gần cổng trường ngày
càng gần, Phạm Kim Triết nghĩ thầm trong lòng hôm nay trời thật đẹp a. Chờ ông
mày lên được xe thì xem thằng nào bắt được ông mày.

Ba trăm mét… Hai trăm mét… Một trăm mét! Phạm Kim Triết đã thấy được chiếc
xe của mình, theo bản năng hắn bước nhanh hơn gần như là muốn bay luôn vào xe
của mình.

Trần Mộng Nghiên chở Chu Giai Giai, Lâm Chỉ Vận đi tới trường học, đang chuẩn
bị đem xe vào bãi đỗ, nàng vừa mới tìm được chỗ đỗ xe, chuẩn bị chạy xe vào
thì “Sưu” một người khùng không biết ở đâu chạy tới chỗ chiếc xe màu đen kế
bên chỗ mà Trần Mộng Nghiên đang muốn chạy xe vào đỗ.Trần Mộng Nghiên hoảng
sợ, nàng thấy được người này đang đi nhưng không thể nào tông vào xe của nàng
được, nhưng hắn bất ngờ tăng tốc hướng bên này chạy tới….Trần Mộng Nghiên
theo bản năng phanh xe lại, nhưng đã muộn chiếc xe đã tông vào hắn, “Rầm” tên
bị tông nằm nguyên một đống.

_AAAAAA..

Phạm Kim Triết hét thảm một tiếng, chằng những hai chân bị tông vào làm hắn
đau gần chết, làm cho bàn tọa của hắn cũng đau không kém.

Phạm Kim Triết rất tức giận mắng thầm trong lòng tên này không biết lái xe hả?
Nếu đổi lại là bình thường hắn đã lăn trên mặt dất khóc bù lu bù loa để kím
chút cháo ròi, nhưng hiện tại hắn không dám, hắn sợ lộ ra thân phận của mình,
hắn không dám cùng chủ xe lý luận, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Phạm Kim Triết buồn bực trên mặt đất bò lên, cũng không nói nhiều khập khiễng
hướng chiếc xe của mình đi tới.Chính là hắn tự nhận mình xui xẻo, có người lại
không cho là như vậy!Trần Phi là một người chánh trực, Trần Mộng Nghiên từ nhỏ
được cha dạy dỗ nên tính tình cũng thập phần chính trực, nàng đụng vào người
ta, tử nhiên sẽ không mặc kệ, cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm.Trần Mộng
Nghiên nhìn thấy chính mình đụng vào người ta, tuy hoảng sợ bất quá lập tức
phản ứng chạy tới chỗ người bị đụng hỏi:

-Anh có sao không? Có bị gì hay không? Anh chớ lộn xộn để ta kêu xe cứu thương chở amh đi bệnh viện.

-Ặc

Phạm Kim Triết không thể nào nghĩ tới người đụng mình lại là bạn gái của Dương
Minh, mà người này còn nhận thức được hắn nữa chứ, trong lòng hắn hô to không
hay rồi, con mẹ nó cái chân này đụng tới ai không tốt lại cố tình đụng tới
Trần Mộng Nghiên, ngàn vạn lần đừng cho người khác biết mình là được rồi.

Đối với những đội tuần tra do học sinh thành lập Phạm Kim Triết cũng không sợ
lắm, vì bọn chúng chỉ có một tấm hình mà thôi, chính mình cũng đã hóa trang
bọn hắn không nhận ra, không phải như thế sao? Chính mình đội mũ lưỡi trai,
đeo kinh râm, liền thành công qua mặt được mấy cái đội tuần tra cúi bắp đó.