‘Để chị giúp các em?’ Tô Nhã thấy nếu mình trực tiếp ăn thức đã làm xong, thì
có cảm giác như mình là khách, nhưng mà nàng không muốn mình xa cách như vậy,
bây giờ, nàng cũng là một nữ chủ nhân của biệt thự này chứ bộ.
-“ Không cân đâu, chị Tô Nhã, bây giờ chị là chính thê đó, mấy cái này để cho đám tiểu thiếp chúng em đi làm!”
Trần Mộng Nghiên cười nói. Tô Nhã sau khi nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy
nhât thời có chút ngượng ngùng:
-“Mộng Nghiên em nói sai rồi, chúng ta tuy hai mà một? Lại nói, chị đâu có tính toán đến chuyện vợ cả, vợ bé. Chị chỉ nhất thời muốn đùa giỡn mà thôi…”
Dương Minh chứng kiến hai người Tô Nhã cùng Trần Mộng Nghiên hòa hợp như vậy,
cũng rất yên tâm, nếu như trước khi mình đi,các nàng vẫn còn khắc khẩu lẫn
nhau, Dương Minh cho dù tiêu sái bên ngoài cũng muốn đau tim nha. Tô Nhã bây
giờ đã khôi phục hình dáng thật của nàng, chỉ có điều cũng không có nói cho
Trần Mộng Nghiên là mình có thể thay đổi dung nhan, chỉ nói đó là thuật dịch
dung, bất quá Trần Mộng Nghiên cũng không có hoài nghi. Tuy răng Trần Mộng
Nghiên không có muốn Tô Nhã xuống bếp, nhưng mà Tô Nhã đã thay đổi y phục
xuống giúp đỡ Trần Mộng Nghiên. Thật ra, đồ ăn chỉ còn một công đoạn cuối
cùng, dó là mang lên bàn ăn thôi. Tô Nhã liền giúp đỡ bày ra. Dương Minh trái
lại mừng rỡ khi thấy thức ăn đã làm xong, nhìn thấy vẻ bận rộn của Tô Nhã,
Trần Mộng Nghiên, Chu Giai Giai, Lâm Chỉ Vận bôn nàng, Dương Minh đột nhiên
cảm giác hưởng thụ. Đời người vui nhất cũng chỉ thế này thôi.
Dương Minh có một chút thôi thúc muốn quy ẩn giang hồ, nếu như làm xong nhiệm
vụ kì này, hắn sẽ cùng với nữ nhân của mình và người nhà, còn có bằng hữu nữa,
cùng nhau về ẩn cư ở đảo X. Nhưng mà, sự thật cùng với lý tưởng luôn khác
nhau, Dương Minh không thể không nhận ra rằng thực tế có những chuyện mình
không muốn làm nhưng nhất định phảo đi làm!
Cái này là trách nhiệm cùng với nghĩa vụ! Hắn không phải là người không có
trách nhiệm, nếu như nói, hành trình đi Vân Nam lần này, nếu hắn không muốn
đi, ai có thể bắt hắn đi được! Hắn có thẻ ra đi, cùng người nhà đi ra đảo X,
lấy quan hệ của Dương Minh, cũng không cần phải đi qua con đường chính quy,
cũng có thể tới đảo X! Mà sau khi đã tới đảo X, chính là lãnh địa tư nhân của
Dương Minh, Dương Minh cùng với những gia tộc ở Châu Âu đều có quan hệ không
tầm thường nha! Gia tộc Buffon, gia tộc Hồ điệp, gia tộc Charles đều có quan
hệ không nhỏ với Dương Minh!
Nhưng mà Dương Minh cũng không có làm vậy, hắn đi Vân Nam, là đã suy nghĩ rất
kỹ, có đôi khi, có một số việc, biết rằng nguy hiểm, nhưng phải du làm, đó
chính là việc mà một nam tử hán đỉnh thiên lập địa phải làm.
Lúc ăn cơm tối, bởi vì có Tô Nhã tham gia, cho nên không khí rất vui vẻ, vừa
mới bắt đầu Tô Nhã có chút không quen, nhưng mà sau một thời gian, Tô Nhã đã
gia nhập cái gia đình nhỏ này! Nàng vốn rất quen thuộc Trần Mộng Nghiên, Lâm
Chỉ Vận, lại cùng với Chu Giai Giai là bạn học, bình thường các nàng ở trên
mạng chat cũng rất vui, không có chuyện gì cũng thường nhắn tin cho nhau, cho
nên ban đầu có chút xa lạ, lúc sau giống như tỷ muội đã không ngày không gặp,
có thể nói là không khác gì chị em ruột. Dương Minh cũng vui vẻ khi thấy cảnh
đó, ăn cơm tối xong, Tô Nhã thậm chí còn chủ động hát ca khúc mới cho mọi
người nghe! Trong đó có một ca khúc mới còn chưa công bố, làm cho cả ba nàng
mê nhạc nghe rất sảng khoái!
-“Mệt quá rồi, chúng mình đi ngủ thôi!”
Trần Mộng Nghiên nhìn đồng hồ, chủ động lôi kéo Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai
lên lầu, để chừa không gian lại cho Dương Minh và Tô Nhã.
Lầu một chỉ có một phòng cho khách, lúc này Lý bảo mẫu đã về quê rồi, vẫn chưa
lên, cho nên giờ phút này, cả lầu một chỉ còn Dương Minh và Tô Nhã.
-“A…Các cô ấy, thật là tốt!”
Dương Minh có chút ngượng ngùng.
-“Dạ…”
Tô Nhã cũng có chút ngượng ngùng, gật đầu. Dưới không khí này, Tô Nhã cũng có
chút thẹn thùng, tiu rằng đã sớm quyết định đem chính mình giao cho Dương
Minh, nhưng là đó là tình huống không có người ngoài! Nhưng mà hiện tại, Trần
Mộng Nghiên, Chu Giai Giai, Lâm Chỉ Vận đều ở trên lầu, nàng có chút ngượng
ngùng.
Ai biết, lát nữa ba nàng bà tám đó có xuống đây phá đám hay không?
-“ Vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?”
Dương Minh nhún vai, hướng về phía Tô Nhã.
-“Anh muốn làm cái gì…chúng mình làm cái đó..”
Tô Nhã chó chút lớn mắt nhìn Dương Minh, trong đôi mắt đẹp lại toát lên tầng
tầng nhu tình.
-“ Chúng ta đi vào phòng khách nói chuyện đi?” Dương Minh đề nghị nói.
-“Dạ” Tô Nhã gật đầu.
Giờ phút này, Tô Nhã đã chờ rất lâu, co đôi khi nằm mơ đều tưởng tượng đến
cảnh có một ngày mình là cô dâu của Dương Minh, động phòng hoa chúc, thật là
một giấc mơ đẹp. Tuy rằng, mơ và thật có khác nhau, không có lễ cưới long
trọng, không có phòng hoa chúc, nhưng Tô Nhã cũng rất vui. Những thứ đó, Tô
nhã xem, chỉ là hòa nhoáng bên ngoài, chỉ có Dương Minh trong mắt mình mới là
thật! Đây chính là giấc mơ nhiều đêm của cô, vốn cho cả đời cô cũng không thể
gặp lại hắn, nhưng mà trời không phụ người đã cho cả hai gặp lại nhau! Vào lúc
chính mình gặp nguy hiểm nhất, Dương Minh đã xuất hiện, cứu mình khỏi tay
người xấu! Nếu không phải trời đã an bài tất cả chuyện này thì không có hoàn
cảnh như bây giờ? Tô Nhã cảm thấy mình rất may mắn rằng có thể nhiều năm sau
gặp lại Dương Minh! Trong mộng người vẫn như cũ, chẳng qua chính mình lại có
một con người khác!
Hiện tại, rốt cuộc hai người cũng tới được với nhau, từ giờ khắc này, hai
người vĩnh viễn là một, mai sau này cũng như thế, không bao giờ lìa xa nhau
nữa. Tô Nhã tin tường mai sau nhất định tốt đẹp!
Cho dù Duơng Minh có đi chấp hành nhiệm vụ, nhưng nàng sẽ là một hòn vọng phu
chờ chàng trở về, cầu cho chàng có thể trở về bình an!
Tô Nhã cảm giác mình quá hạnh phúc, cũng quá may mắn! Có bao nhiêu người mối
tình đầu mà không tan vỡ? Có bao nhiêu người cuối cùng tìm được một nữa của
đời mình? Lại có người cả đời quyết định sống cô độc một mình! Còn chính mình
lại có Dương Minh, trở thành vợ của hắn.
-“ Dương Minh, em yêu anh, trước sau như một, giống như lúc chúng ta chia lìa, tâm ý của em cũng chưa bao giờ thay đổi!”
Tô Nhã ngẩng đầu lên, trước mặt nam nhâ của mình, nói lên từng chữ.
Dương Minh nghe Tô Nhã thổ lộ như vậy, có chút hổ thẹn, Đúng vậy, chính mình
luôn nói là yêu cô ấy, nhưng mình đã phản bội cô ấy quá nhiều! Tuy rằng Tô Nhã
đều không có nói gì, nhưng mà càng như vậy, trong lòng Dương Minh càng chua
xót hơn!