Dương Minh tìm đến người phục vụ để tính tiền, sau đó cùng Tô Nhã ra khỏi quán
nước, hướng hướng trường trung học mà đi. Mà giờ này điểm,trường trung học
cũng đã tan học, các học sinh đều đã tuôn ra đi về.
Dương Minh cùng Tô Nhã tay trong tay đứng ở sân trường, nhìn từng gương mặt
non nớt, nhớ lại cảm giác thời học sinh đã trôi qua.
“Thời gian trôi qua thật nhanh . . . Chỉ trong chớp mắt, chúng ta đều đã
trưởng thành!” Tô Nhã có chút cảm thán nói: “Khi đó, hai người chúng ta có
tính yêu sớm không nhỉ?”
“Anh cũng không biết, nếu như không có Ngô Trì Nhân, chúng ta đương nhiên chỉ
xem nhau như bạn tốt của nhau thôi ? Hắn vừa xuất hiện, chúng ta mới nhận ra
được cảm xúc dành cho nhau. . .” Dương Minh cười nói.
“Nói như vậy, chúng ta đương nhiên phải cảm tạ hắn rồi ?” Tô Nhã cười hỏi.
“Cũng không phải, nếu như không có hắn, cũng không xảy ra nhiều chuyện như sau
này. . .” Dương Minh lắc lắc đầu: “Quên đi, không đề cập tới hắn nữa, chúng ta
vào trong trường học nhìn một cái.”
Dương Minh nắm tay Tô Nhã , cùng nhau tiến vào trường học, đi qua đám học sinh
,Dương Minh, Tô Nhã được nhìn trầm trồ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ đối với tuấn
nam mỹ nhân đầy hấp dẫn, không thể không nói, hiện tại các tiểu hài tử tư
tưởng bị các bộ phim truyền hình mà chúng xem làm cho trở nên thành thục trước
tuổi.
“Oa, hai người kia là ai ? Như thế nào chưa từng thấy qua ?”
“Không là lão sư mới tới chứ ? Nam thật là đẹp trai mà lại có thân hình đẹp
nữa nha!”
“Nhìn cái gì ? Ngươi chính là đồ mê gái! Hiện tại cũng như ta mắ sáng rỡ, bản
thân ta là cảm thấy nữ nhân kia thật đẹp nha!”
Học sinh nói ra câu trên, Dương Minh thấy bất quá cũng là cười trừ.
Hai người không để tâm ra đi tới sân trường bên cạnh bồn hoa, ngồi xuống, cả
trên sân tập, cũng chỉ còn mấy cái bồn cây là còn như cũ, ngoài ra cũng không
còn tim thấy cảnh vật trước kia nữa.
“Em còn nhớ hay không những buổi chiều, chúng ta cũng thường xuyên ngồi ở chỗ
nầy ?” Dương Minh ngẩng đầu nhìn hướng về phía trên sân trường còn không nhiều
lắm các học sinh, có chúttự nhiên hỏi.
“Đương nhiên em còn nhớ rõ, anh đã từng nói, sau này muốn mang em đi vòng
quanh thế giới, lời hứa đó của anh còn không có thực hiện nha!” Tô Nhã cũng là
khóe miệng mỉm cười nhìn lên Thiên Không nói.
” Chờ anh làm nhiệm vụ trở về, liền mang em đi, chỉ đem duy nhất mình em
thôi.” Dương Minh gật gật đầu, trịnh trọng nói.
“Chỉ đem một mình em ? Coi như xong, ta cũng không muốn bị Trần Mộng Nghiên
cằn nhằn đâu! Nói không chừng lần sau Giai Giai cùng Lâm muội muội muốn đi đâu
một mình với anh cũng sẽ không đi được!” Tô Nhã nói.
“Đi chung cũng đươc, nhưng mà anh sợ, sợ em sẽ mất hứng.” Dương Minh trong
thâm tâm cũng hi vọng có kết quả này, bằng không nếu chỉ đem một mình Tô Nhã
đi, không biết Trần Mộng Nghiên sẽ nổi giận đến cỡ nào đây?
Lúc này, một người trung niên đeo mắt kiếng nữ vừa lúc từ nơi này đi qua, nhìn
thấy Dương Minh cùng Tô Nhã, liền sửng sốt, mà Dương Minh lúc này, cũng vậy
sửng sốt! Nữ nhân này rất quen thuộc, hình như là đã gặp nhau ở nơi nào, lại
gặp nhau đúng lúc là ở trong sân trường, Dương Minh liền lập tức nghĩ tới thân
phận của nữ nhân, đó là giáo viên bộ môn cô Vương, cô Vương là giáo viên âm
nhạc, khi đó Tô Nhã hát nghe rất khá , cho nên cô Vương đối Tô Nhã rất chiếu
cố, nàng cũng biết mối quan hệ của Dương Minh cùng Tô Nhã,nhưng lại không hề
đề cập tới chuyện này,có thể nói, là một giáo viên tốt!
Mà Tô Nhã lúc này cũng chút kinh ngạc, nàng cũng nhận ra cô giáo Vương.
” Cô Vương!” Tô Nhã cùng Dương Minh cùng nhau từ trên khóm hoa đứng lên, nhìn
về phía người giáo già.
Cô Vương vừa muốn đi đến nhà ăn,vừa qua nơi này, nhìn thấy Dương Minh cùng Tô
Nhã, hai người rõ ràng không giống như là học sinh, Cô Vương tưởng là nhân
viên ngoài trường, liền lưu ý một chút, lại không nghĩ rằng hai ngườinhìn rất
là quen mắt.
“Các em là. . .” Cô Vương hiển nhiên đối với Tô Nhã cùng Dương Minh ấn tượng
cũng không phải là quá sâu sắc, dù sao hai người đều đã lớn, so với bộ dạng
của tiểu hài tử trưởng thành hơn rất nhiều.
“Cô Vương, em là Dương Minh, đây là bạn gái của em Tô Nhã.” Dương Minh cười
nói: “Chúng em đều từng là học sinh của cô, cô nhớ ra chưa?”
“A! Dương Minh, Tô Nhã!” Cô Vương nghe đến hai cái tên, lập tức nhớ ra hai
người này là ai! Đây không phải là hai nhân vật trong sự kiện yêu sớm nổi
tiếng toàn trường đó sao! Khi đó cô Vương còn có chút hối tiếc, từng bởi vậy
từng tìm Ngô Trì Nhân, bất quá cô Vương là một giáo viên bộ môn, tự nhiên
không có quyền của giáo viên chủ nhiệm, cho nên lời nói giúp của cô cho Dương
Minh và Tô Nhã không giúp được gì, Dương Minh vẫn bị ghi tội phê bình, mà Tô
Nhã phải rời khỏi trường.
Kỳ thật, chuyện của Dương Minh và Tô Nhã hiện thời của là chuyện bình thường,
theo thời đại tiến bộ, tư tưởng con người cũng thoáng hơn rất nhiều, học sinh
thời nay nhiều em cũng là có khuynh hướng yêu sớm, bất quá chỉ cần là tình yêu
trong sáng, không ảnh hưởng học tập, hơn nữa không làm ra một ít việc ngốc,
như vậy giáo viên cũng không tiện can thiệp quá nhiều.
“Ha ha, cô Vương, chúng em chẳng qua là trở lại trường cũ, nhớ lại một chút
chuyện đã qua mà thôi!” Dương Minh cười nói.
“Cô biết các em sẽ về mà, thật không nghĩ tới, các em cuối cùng lại trở về
cùng nhau , làm cô giáo như cô rất là vui mừng cho hai em!” Cô Vương tự đáy
lòng nói ra.
“Vâng ạ, em nhớ được khi đó Cô Vương đối với em cùng Tô Nhã rất là quan tâm.”
Dương Minh nói.
“Cô nhớ mà, Tô Nhã tiểu cô nương này hát rất êm tai, nếu phát triển tốt, cũng
là có tiềm chất làm minh tinh, hiện tại xem ra, diện mạo chẳng kém so với một
minh tinh chính hiệu!” Vương lão sư có chút tiếc hận nói.
“Ha ha, em kỳ thật cũng đang làm người sản xuất âm nhạc.” Tô Nhã cũng không
cách nào nói ra thân phận của mình, chỉ có thể nói một cách chung chung như
vậy thôi.
“Tốt lắm, các em hãy cố lên, cô đang muốn đi nhà ăn, đúng rồi, thầy chủ nhiệm
Ngô Trì Nhân của các em đã vào ngục giam. . .” Cô Vương nói tới đây, không
khỏi lắc đầu, thật sự là ác giả ác báo a, lúc trước Ngô Trì Nhân nếu không
phải cố chấp, làm một ít chuyện xấu, cũng sẽ không có kết cục ngày hôm nay!
Ngô Trì Nhân chỉnh Dương Minh cùng Tô Nhã, chẳng qua chỉ là một tróng sô các
chuyến xấu mà cô Vương cũng đã được nghe nói đến không ít.
“Chúng em biết rồi.” Dương Minh gật gật đầu: “Cô Vương, cô đi thong thả.”
Tiễn Vương lão sư, Dương Minh cùng Tô Nhã cùng ra khỏi sân trường, lên xe,
hướng bờ biển chạy tới.
Tiết xuân đầu mùa rất lạnh.
Giờ này ven biển không có người nào, chỉ có ngẫu nhiên mấy đối tình lữ, gió
biển vẫn như vậy lạnh thấu xương, hai người xuống xe liền không tự chủ được
run run một cái.
“Lạnh quá à!” Tô Nhã theo bản năng nói.
“Ừ, mặt thêm quần áo đi ?” Dương Minh đem y phục của mình cởi xuống, nhưng sau
đó xoay người cho Tô Nhã choàng thêm lên người.
“Không cần mà ? Anh mặc cũng đâu có nhiều, coi chừng lạnh đó.” Tô Nhã lắc đầu
muốn cự tuyệt