Khán giả ở đây tất nhiên không biết Phùng Cửu Năng là người của Phạm Kim
Triết, còn tưởng hắn thật sự là người chủ trì do hội học sinh mời tới. Cho nên
Phùng Cửu Năng vừa dứt lời thì bên dưới đài đã vỗ tay ầm ầm, họ khá mong đợi
với Dương Minh, cũng rất nhiệt tình với người chủ trì.
– Xin cho phép tôi giới thiệu một chút, tôi là Phùng Cửu Năng, mọi người có
thể gọi tôi là Năng ca, tôi là người chủ trì của trận khiêu chiến võ thuật
này! – Phùng Cửu Năng nói:
– Hiện tại, các tuyển thủ của chúng ta sẽ vào vị trí, trận tranh tài bắt đầu
ngay thôi, mời mọi người nhiệt liệt vỗ tay để hoan nghênh tuyển thủ của chúng
ta ra sân…
“Bốp bốp…!” Dưới đài truyền đến tiếng vỗ tay nhiệt liệt, họ đều mong đợi Dương
Minh ra sân.
– Đầu tiên, lên đài là tuyển thủ đại biểu cho Phạm Kim Triết, bạn học Phạm Tứ
Bưu, anh cũng là sinh viên của hệ nghiên cứu sinh, lần này thay mặt Phạm Kim
Triết ra sân!
Phùng Cửu Năng đã đổi lại tên của Phùng Tứ Bưu, sửa thành Phạm Tứ Bưu, như vậy
cũng để cho người khác không nghi ngờ thân phận của hắn, hơn nữa còn đặt cho
hắn cái danh là một nghiên cứu sinh, như vậy sẽ tránh cho người khác cảm thấy
Phạm Kim Triết tìm người ngoài xã hôi, vi phạm quy tắc!
Cũng là nghiên cứu sinh, chẳng qua khác lớp, thay mặt Phạm Kim Triết ra sân mà
thôi, cho nên cứ thế cũng là che dấu tai mắt người khác.
Nhưng mà cho dù là thế thì các bạn học phía dưới cũng đã hơi không vui rồi,
không phải là Phạm Kim Triết khiêu chiến sao? Tại sao người ra trận lại là
Phạm Tứ Bưu? Thằng này nhờ người khác à? Đây đúng là hãm hại người khác mà! Ai
lại chơi bẩn như thế!
– Bị bệnh à? Không phải là Phạm Kim Triết sao? Tại sao lại là Phạm Tứ Bưu?
– Đúng thế, có phải thằng Phạm Kim Triết sau khi phát ra thư khiêu chiến rồi
mới phát hiện Dương Minh quá lợi hại, không dám tự mình ứng chiến nên phải đi
mời người khác hay không?
– Như thế không hợp quy củ a? Rõ ràng là Phạm Kim Triết khiêu chiến, tại sao
lại nhờ người đánh thay?
– Con rùa đen rúc đầu Phạm Kim Triết đâu? Mau ra đây đê! Để hắn tự mình
nghênh chiến…
– Mọi người trước tiên yên tĩnh một chút, bình tĩnh đừng nóng, xin nghe tôi
giải thích một chút đã!
Phùng Cửu Năng đã sớm dự liệu được tình huống này, bởi vì không phải là Phạm
Kim Triết tự mình ra sân mà là Phùng Tứ Bưu ra sân nên phải giải thích một
chút mới được:
– Lúc trước Phạm Kim Triết phát thư khiêu chiến trên mạng cũng chỉ nói là
muốn khiêu chiến với Dương Minh, nhưng không có nói là hắn tự khiêu chiến hay
là để bạn bè khiêu chiến, không tin mọi người có thể lên internet bằng điện
thoại, có thể nhìn lại xem chiến thư như thế nào!
Phùng Cửu Năng nói xong thì mọi người phía dưới lại khó chịu thêm một ít, tên
chủ trì này sao lại nói chuyện thay cho Phạm Kim Triết? Sao lại thế này? Chẳng
lẽ không biết tất cả mọi người thích Dương Minh hay sao?
Chẳng qua cũng có vài bạn học nhạy tin tức, thông qua tín hiệu của sân vận
động, dùng đi động để vào diễn đàn trường, tìm lại chiến thư, quả nhiên, Phạm
Kim Triết viết rất rõ ràng là khiêu chiến với Dương Minh, nhưng không nói cụ
thể người nào khiêu chiến cả!
Đây đúng là trò chơi chữ mà, mọi người hoàn toàn khinh thường với loại người
lòng dạ hẹp hòi thích lật lọng như Phạm Kim Triết, một mình ngươi đánh không
lại thì tìm người thay thế, còn dám nói là muốn khiêu chiến với Dương Minh,
đúng là một thằng tiểu quỷ nhát gan!
– Phạm Kim Triết, tiểu quỷ nhát gan!
– Phạm Kim Triết tiểu nhân!
– Phạm Kim Triết, mau lăn ra đây nhận cái chết!
Các bạn học này đều rất kích động, bọn họ đại đa số ủng hộ Dương Minh, hi vọng
Dương Minh đại phát thần uy đánh thằng Phạm Kim Triết này lăn lộn ra đất! Bọn
họ cũng không xem trọng Phạm Kim Triết, nhưng lúc này lại có một người bí ẩn
gọi là “Phạm Tứ Bưu” nhảy ra, các bạn học thấy hơi bận tâm!
Người này là do Phạm Kim Triết mời tới, chắc chắn là có chút thực lực, nếu
không Phạm Kim Triết cũng không mời hắn! Dù sao cũng phải mời, chẳng lẽ lại
không mời người mạnh nhất tới hay sao? Mọi người mặc dù rất có lòng tin với
Dương Minh nhưng mà Phạm Kim Triết này đã có chuẩn bị rồi a!
Xem hắn post chiến thư lên diễn đàn trường thì hình như là tràn đầy lòng tin,
mọi người lại càng cảm thấy lo lắng Dương Minh sẽ thất bại!
Dương Minh tất nhiên là lợi hại nhưng cũng chỉ là tuyển thủ nghiệp dư, mặc dù
đánh bại xã trưởng và phó xã trưởng của xã đoàn Teakwondo, nhưng tất cả mọi
người đều hiểu, một xã đoàn Teakwondo của trường học thì lợi hại được bao
nhiêu? Còn kém xa so với tuyển thủ chính quy, Dương Minh thắng bọn hắn cũng
không có nghĩa là có thể sánh ngang với tuyển thủ cùng bộ môn!
Hơn nữa tên chủ trì Phùng Cửu Năng này nói rằng Phạm Tứ Bưu là sinh viên của
hệ nghiên cứu sinh gì đó, nhưng ai mà chứng minh được? Từ bên ngoài nhìn vào
thì Phạm Tứ Bưu này không hề giống sinh viên một chút nào cả!
Vóc người bưu hãn, khuôn mặt già dặn, quả thực chính là một tên hơn ba mươi
tuổi, học sinh sinh viên vào mắt à?
Nhưng mọi người mặc dù hoài nghi nhưng cũng không có chứng cớ, chỉ có thể đứng
dưới mà tức giận, lên tiếng nhục mạ Phạm Kim Triết.
– Mọi người đến đây là để xem tranh tài, chẳng lẽ lại ở chỗ này tranh luận
mấy quy tắc vô nghĩa kia hay sao?
Phùng Cửu Năng nhíu mày, không ngờ sinh viên dưới đài lại kích động như thế,
vội vàng ngăn bọn họ lại:
– Không muốn xem thì có thể rời đi, phía tổ chức chúng tôi cũng đã cho phép
làm như vậy, chẳng lẽ mọi người lại còn ý kiến không đồng ý gì hay sao?
– Mày là tiểu nhân hèn hạ!
– Tên chủ trì này cùng thằng Phạm Kim Triết kia rõ ràng cùng một giuộc, xuống
đi, xuống ngay đê! Lăn xuống đê!
– Được rồi, tất cả mọi người không cãi nữa, nếu tranh tài còn chưa bắt đầu
thì quyền quyết định nằm trong tay Dương Minh, nếu anh ta đồng ý thì chúng ta
còn gấp cái gì?
Lúc này, mấy thằng thủ hạ được Phùng Cửu Năng tìm đến đã phát huy hiệu lực!
Bọn họ đứng ra, bắt đầu nói chuyện cho Phạm Kim Triết:
– Đúng như thế, để cho Dương Minh quyết định đi, Dương Minh nếu không muốn so
thì không thể sánh được rồi!
– Đúng thế, cho dù thay đổi người, nhưng nếu Dương Minh đã lợi hại như vậy
thì sẽ tiếp tục tranh tài, nếu hắn sợ thì có thể rút lui cũng được!
– Đúng thế, nếu mà nhát gan sợ sệt thì có thể không so nữa, có cái gì ghê gớm
đâu?
Những người này bắt đầu chê cười chèn ép Dương Minh, nhưng mà không thể không
nói, những lời họ nói đều là sự thật, tranh tài còn chưa bắt đầu, quyền quyết
định trong tay Dương Minh, Dương Minh không bằng người thì không so nữa, đó là
chuyện của Dương Minh, có quan hệ gì với các người chứ?
Nhưng cũng không thể không nói, điều này cũng rất khốn nạn! Bọn họ ép như vậy,
nếu như Dương Minh rút lui thì trách nhiệm cũng không phải do Phạm Kim Triết
đổi người mà là do Dương Minh sợ sệt, nhát gan, không dám đánh!
Bọn họ nói rất nhẹ nhàng, không đánh lại thì có gì ghê gớm đâu? Nhưng mà nếu
Dương Minh lâm trận lùi bước thì sẽ cho Phạm Kim Triết có được một cái cớ để
công kích, đó chính là Dương Minh chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu, lâm trận thì bỏ
chạy!
Lúc chính mình khiêu chiến, Dương Minh hớn hở đồng ý ngay, bây giờ đổi người
cái là không dám ngay, quả thực chính là một thằng hèn nhát a!