Chu Giai Giai vội vàng lấy điện thoại di động ra, bắt đầu truy cập vào diễn
đàn trường.
Tìm cách thông qua mạng bên ngoài để truy cập vào mạng lưới nội bộ của trường
đúng là một việc không dễ, nhưng mà đối với Chu Giai Giai lại không khó khăn
gì. Chu Giai Giai rất nhanh chóng truy cập vào diễn đàn trường, ngay lập tức
đã tìm được thư khiêu chiến của Phạm Kim Triết ở bên trên.
– Tìm được rồi! – Chu Giai Giai chỉ vào màn hình điện thoại di động nói:
– Chính là bức thư này!
– Đưa chị xem! – Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cũng tiến tới nhìn bức thư
đang hiển thị trên màn hình điện thoại của Chu Giai Giai.
– Tên Phạm Kim Triết này sao lại hư hỏng như vậy a? – Chu Giai Giai xem xong
thư khiêu chiến mà không khỏi nhíu mày:
– Hắn muốn theo đuổi con gái thì phải dùng phương pháp quang minh chính đại
mà xử lý chứ, đây là cái kiểu biện pháp gì?
– Đúng như thế a! – Trần Mộng Nghiên gật đầu:
– Dương Minh, em ủng hộ anh, nếu hắn đã muốn khiêu chiến, vậy thì anh cứ việc
nghênh chiến, chờ hắn thua rồi thì có chạy quanh trường hay không? Tên này
cũng không thất đức như thế chứ?
– Trần Mộng Nghiên bình thường cũng không thích dùng phương pháp bạo lực để
giải quyết vấn đề, nhưng mà khiêu chiến lại không giống với bạo lực đơn thuần.
Bởi vì khiêu chiến giống với đấu võ, có quy tắc, giống như là một loại tranh
tài, thật sự cũng không phải là đánh nhau.
– Ha hả, nhìn tình hình này thì thật sự phải nghênh chiến rồi, nếu không
người khác lại cho anh là con rùa đen rút đầu!
Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
– Nếu anh đi rồi, người ta không biết còn tưởng anh bị hù dọa chạy mất, cũng
có thể nói anh đã tỹ võ thua Phạm Kim Triết, không muốn chạy quanh trường nên
trốn mất!
– Đúng thế, trước khi anh đi cũng phải giúp chị Oánh giải quyết phiền toái
này, nếu không thì tên kia sẽ là phiền toái lớn đấy! – Trần Mộng Nghiên nói:
– Nếu như anh đi thì hắn sẽ lại càng làm phiền chị Oánh.
– Được, Giai Giai giúp anh viết một cái thư đáp trả, anh đồng ý khiêu chiến
của hắn, thời gian địa điểm tùy hắn quyết định! Nhưng mà phải trong vòng hai
ngày, không được vượt quá thời hạn này! – Dương Minh nói.
Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên nói không sai chút nào, mình đằng nào cũng
phải rời đi, chẳng nhẽ lại để lại phiền toái cho Triệu Oánh? Đừng nói Triệu
Oánh bây giờ coi như đã trở thành nữ nhân của mình, cho dù chưa xác lập quan
hệ đi nữa, với quan hệ trước kia thì Dương Minh cũng không thể để cho Phạm Kim
Triết đi làm phiền Triệu Oánh được!.
– “Được!” – Chu Giai Giai biết tài khoản diễn đàn trường học của Dương Minh,
tất cả sinh viên trong trường đều đã trải qua chứng thực thân phận bằng thẻ
học sinh cho tài khoản trên diễn đàn trường, thư đáp trả cũng đã đại biểu cho
thân phận của sinh viên rồi.
Đương nhiên, nếu không muốn dùng tài khoản của mình thì cũng có thể đăng ký
một tài khoản mới chưa qua chứng thực, những tài khoản này cũng có thể gửi thư
đáp trả, chỉ là không có thẻ học sinh để chứng thực mà thôi.
Chu Giai Giai đem ý của Dương Minh viết thành một bức thư đáp trả, rất nhanh
đã kéo được sự chú ý của những sinh viên quan tâm.
Phạm Kim Triết đang ngồi trước máy vi tính cùng Phùng Cửu Năng (hình như mấy
chương trước dịch là “Phùng Cửu có thể” hay “Phùng Chín có thể” hay sao ý,
không biết đã biên lại chưa :-s), bọn họ đang cùng chú ý đến động tĩnh của thư
khiêu chiến trên diễn đàn, đột nhiên nhìn thấy lời tiếp nhận khiêu chiến của
Dương Minh, Phùng Cửu Năng nhất thời kinh hô:
– Triết ca, mau nhìn, Dương Minh tiếp nhận khiêu chiến rồi!
– Hả? Dương Minh tiếp nhận khiêu chiến? Chắc chắn là Dương Minh chấp nhận
chứ?
Phạm Kim Triết đang ngồi nghịch điện thoại ở bên cạnh nghe được lời của Phùng
Cửu Năng thì vội vàng bỏ điện thoại di động xuống, đưa đầu về phía này, nhìn
về màn hình của máy tính:
– Ở đâu?
– Ở chỗ này! – Phùng Cửu Năng mở bài trả lời của Dương Minh ra và nói:
– Đây chắc chắn là tài khoản của Dương Minh, đã trải qua chứng thực bằng thẻ
học sinh!
– Ah, đã qua chứng thực thì nhất định là nó! Nó nói thế nào?
Phạm Kim Triết kích động nhìn bài trả lời của Dương Minh, nhưng khi nhìn xuống
bên dưới thì không khỏi nhíu mày:
– Trong vòng hai ngày? Chúng ta có thể kịp liên lạc với người thân thích đánh
hắc quyền kia của mày không? Hắn có thể đến đây không?
– Sao mà không được? Bảo hắn ngồi máy bay, rất nhanh mà! – Phùng Cửu Năng tỏ
ra xem thường:
– Triết ca, chỉ cần chúng ta chịu bỏ tiền cho hắn trả tiền vé máy bay, ngay
ngày mai hắn đã có thể tới đây rồi!
– Được rồi, mày nói với hắn, tiền vé máy bay tao sẽ trả, để cho hắn ngay lập
tức chuẩn bị hành lý để đến đây!
Phạm Kim Triết cũng không thiếu mấy ngàn đồng tiền vé máy bay này, nếu Dương
Minh đã đáp ứng lời khiêu chiến, hắn đương nhiên là muốn nhanh chóng thực
hiện.
Nếu trong vòng hai ngày còn chưa định ra được thời gian địa điểm khiêu chiến,
đến lúc đó Dương Minh lên tiếng hủy bỏ thì Dương Minh cũng chẳng mất thể diện
gì mà sẽ là Phạm Kim Triết hắn mất thể diện! Bởi vì đến lúc đó người ta nhất
định sẽ nói là “Dương Minh tiếp nhận khiêu chiến của mày, mày lại không đi ứng
chiến thì còn trách Dương Minh cái gì, trách Phạm Kim Triết mày đổi ý đi!”.
Loại chuyện mất mặt như thế này Phạm Kim Triết không làm được.
– Được, để em liên lạc cùng người họ hàng xa kia, bảo hắn ngày mai tới đây! –
Phùng Cửu Năng gật đầu.
– Mày mau liên lạc đi, bây giờ đi gọi điện thoại, để tao viết bài trả lời cho
Dương Minh định ra thời gian chiến, nếu không người khác lại tưởng tao sợ nó.
– Phạm Kim Triết hơi lo lắng thúc giục.
Phùng Cửu Năng nghe xong thì vội vàng lấy điện thoại ra bấm, bấm số của Phùng
Tứ Bưu.
– Uy, thất biểu ca à? Em là Phùng Cửu Năng, Năng tiểu tử đây! – Điện thoại
vừa được chuyển Phùng Cửu Năng đã nói.
– Ah, là Năng tiểu tử à, làm sao, chuyện bên kia mày đã xác nhận chưa? Tiền
thi đấu là hai mươi vạn thì có thể chấp nhận?
Phùng Tứ Bưu hỏi, hắn tuy rằng có tí thân thích với Phùng Cửu Năng nhưng mà
cũng không phải thân thích thực sự, cũng không biết đã qua bao nhiêu đời rồi,
chẳng qua là cùng một dòng họ mà thôi, có phải thân thích hay không vẫn còn
khó nói. Chẳng qua Phùng Cửu Năng đưa ra số tiền thi đấu cũng quá hấp dẫn, hai
mươi vạn, mình đánh một trận hắc quyền dưới đất cũng chỉ có mấy vạn đồng là
cao, đấy là còn dưới tình huống thắng được, còn nếu đánh thua thì một phân
tiền cũng không có.
– Tất nhiên là chấp nhận được! – Phùng Cửu Năng nói:
– Lão Đại của em nói, hắn đưa cho anh hai mươi van, nhưng ngày mai anh sẽ
phải bắt đầu làm, đi máy bay đến đây bởi vì thời gian thi đấu chính là ngày
ngay sau đó.
– Hả? Thời gian đúng ra rất gấp gáp nha! – Phùng Tứ Bưu nghe rồi nói:
– Các người ở thành thị nào? Vé máy bay bao nhiêu? Có đắt không?
Lúc trước Phùng Cửu Năng cũng không nói cho Phùng Tứ Bưu biết hắn đang ở thành
thị nào, bởi vì lúc đó cũng chỉ nói chuyện giá tiền, bên này cũng chưa xác
định muốn hắn thi đấu. Vì thế nên Phùng Tứ Bưu cũng không hỏi thăm cặn kẽ,
nhưng bây giờ đã xác định rõ ràng, hắn tất nhiên là phải hỏi lại một chút.
Cũng không phải hắn keo kiệt, vé máy bay nếu như quá đắt, chẳng may hơn mấy
ngàn đồng, hơn nữa còn tiền khách sạn vào thì cũng phải bỏ ra hơn một vạn
đồng. Tổng cộng có hai mươi vạn tiền thù lao đã phải bỏ ra một vạn thì hắn hơi
không cam lòng, thà rằng ngồi xe lửa còn hơn!
Công việc của hắn thực chất là mang mạng ra mà bán, mỗi phân tiền đều tự thân
cực khổ mà kiếm được, tất nhiên là phải quý trọng rồi.
– Ở thành phố Tùng Giang, máy bay chỉ có thể đáp xuống tỉnh Đông Hải, ở đây
không có sân bay nào được sửa chữa tốt cả.