Nàng biết, chỉ cần nàng bước ra khỏi phòng này, thì chính là người của Dương
Minh, về sau có lẽ cũng là nhân tình bí mật của hắn. Những lúc hắn cần sẽ bảo
đâu đi đấy, sẽ không thể có bạn trai khác, cũng mất luôn tự do của chính mình.
Có điều, nghĩ lại, nếu cửa ải khó khăn lúc này còn không qua được thì cuộc
sống về sau của mình chỉ sợ càng thêm u ám. Hơn nữa càng miễn bàn đến việc báo
thù cho phụ thân! Cho nên nghĩ đến đây, Liễu Họa Mi thực sự bước từng bước
kiên định mà ra!
Nàng đi ra khỏi phòng, trên người chỉ có khăn tắm quấn quanh, chậm rãi đi về
phía Dương Minh. Nghe thấy tivi bình luận về chuyện của Liễu gia, cảm thấy một
loại châm chọc nói không nên lời!
Được rồi, mình không phải bị thiệt! Không nghĩ tới bản thân lại đáng tiền như
thế, chỉ cần giao ra thân thể này, là có thể khiến cho Liễu Hoa và Liễu Chiết
Nam bị trừng phạt thích đáng, cũng có thể nắm lại trong tay tập đoàn Giang
Duyên! Chỉ cần trả giá như vậy thì thật là quá lời rồi!
Dương Minh nghe được tiếng bước chân, biết ngay là Kinh Tiểu Lộ đi ra, tiện
tay tắt tivi đi, đang chuẩn bị đứng lên. Nhưng nhìn thấy người đi tới thì lại
sửng sốt! Bởi vì người tới không phải Kinh Tiểu Lộ, mà là Liễu Họa Mi chiều
hôm nay mới gặp!
Khăn tắm trên người Liễu Họa Mi lỏng ra, nhẹ nhàng mà rơi xuống đất. Da thịt
trắng noãn sáng trong, không có một tia tỳ vết nào. Đây là một nữ nhân hoàn
mỹ.
Có điều, Liễu Họa Mi cho dù có đẹp, thì Dương Minh cũng không có tâm địa mà
thưởng thức. Ngạc nhiên một chút, kỳ quái nói:
– Liễu Họa Mi? Cô tại sao ở trong này? Ta vào nhầm phòng rồi ư ?
Liễu Họa Mi nhìn thấy biểu tình của Dương Minh, đã biết hắn hiểu lầm. Hắn nghĩ
là vào nhầm phòng, căn bản không nghĩ đến chính mình cố ý chờ hắn ở chỗ này.
Nghĩ đến đây, Liễu Họa Mi sợ Dương Minh cứ như thế mà đi, cũng không biết lấy
đâu ra dũng khí, đột nhiên ôm lấy Dương Minh, thật chặt, cũng không có thẹn
thùng như lúc trước.
Chỉ là Liễu Họa Mi làm như vậy, lại dọa cho Dương Minh ngây ngẩn cả người!
Liễu Họa Mi đến tột cùng là có ý gì?
– Cô… Muốn làm cái gì?
Dương Minh vốn đã uống rượu sẵn, trong lòng có chút ngứa ngáy. Bị Liễu Họa Mi
ôm như vậy, tự nhiên cũng có chút phản ứng sinh lý! Hơn nữa có thể rõ ràng cảm
nhận được Liễu Họa Mi trước ngực mềm mại, làm cho hô hấp của Dương Minh cũng
trở nên có chút dồn dập hẳn lên. Có điều vẫn đủ lý trí để khắc chế ý muốn nào
đó.
– Dương Minh, van cầu anh giúp em…
Liễu Họa Mi nói tới đây, trên mặt bỗng nhiên rơi xuống hai hàng thanh lệ,
không biết là bởi vì sắp phải trả giá, hay là vì nghĩ tới thê thảm mình phải
trải qua.
– Hả ?
Dương Minh bị thái độ và lời nói của Liễu Họa Mi, làm cho có chút bất khả tư
nghị. Người này là Liễu Họa Mi kia sao? Người mà ban chiều dương dương tự đắc,
cho rằng nắm chắc thắng lợi, mạnh mẽ cường thế, Liễu Họa Mi ?
Tại sao giống như là biến thành một người khác vậy?
Liễu Họa Mi bây giờ và người hắn gặp buổi chiều quả thực chính là hai người
trái ngược. Dương Minh thậm chí còn nghĩ, người bây giờ có phải chị em xinh
đôi với Liễu Họa Mi hay không đây ?
Nhìn thấy Dương Minh kinh ngạc, Liễu Họa Mi tuy rằng ngượng ngùng, nhưng cũng
biết lúc này mình không thể lùi bước. Chỉ cần lùi bước, mọi chuyện có thể sẽ
chẳng thể vãn hồi. Vì thế vẫn đang gắt gao ôm Dương Minh:
– Dương Minh, em sai rồi! Ban chiều, em không nên nói chuyện như vậy với enh,
nếu không, anh đánh em một trận đi, như thế nào đều được, chỉ cần anh chịu
giúp em…
Cho tới lúc này, nghe thấy Liễu Họa Mi nói như vậy, Dương Minh mới xác định
thân phận của Liễu Họa Mi! Mỹ nữ trước mắt này thật sự là Liễu Họa Mi. Chỉ là
tính cách thay đổi thật sự quá lớn, làm cho Dương Minh khó có thể thích ứng.
Cả người Liễu Họa Mi đều bám vào trên người Dương Minh, làm cho Dương Minh có
chút khó chịu. Dù sao Dương Minh cũng là nam nhân bình thường, loại kích thích
giác quan này, làm cho hắn chút xúc động muốn làm ẩu. Có điều, trước khi làm
rõ mọi chuyện, Dương Minh cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Tuy rằng đã uống rượu, thần trí có chút không minh mẫn. Nhưng Dương Minh cũng
không phải mao đầu tiểu tử trước kia, tự chủ tất nhiên vẫn có.
– Cô buông tay trước đã, mặc quần áo xong, nói rõ với tôi sao lại thế này.
Dương Minh nhíu nhíu mày, nói với Liễu Họa Mi.
– Anh… Anh chịu giúp em sao ?
Liễu Họa Mi trong lòng vui vẻ. Nàng vốn không dám nắm chắc mười phần có thể
làm cho Dương Minh thay đổi thái độ. Cũng đã tính sẵn trường hợp xấu nhất. Sau
khi Dương Minh ăn sạch sành sanh, lại trở mặt không nhận, nếu như vậy, Liễu
Họa Mi cũng không có cách nào cả.
Nhưng là Dương Minh lại không vội vàng muốn nàng, mà lại hỏi nàng sao lại thế
này. Điều này nói lên, Dương Minh thật sự muốn giúp nàng, nhưng mà muốn xác
định một chút chuyện phức tạp này, xem có thể giúp hay không, giao dịch này có
có lời hay không …
Đương nhiên, Liễu Họa Mi nghĩ sai rồi. Đầu óc buôn bán của nàng trong chốc lát
là chuyển biến không kịp. Nàng luôn lấy góc độ buôn bán mà suy nghĩ mọi vấn
đề. Còn Dương Minh lại nghĩ, Liễu Họa Mi ôm hắn như vậy thật ra là chuyện gì
thế ? Lát nữa Kinh Tiểu Lộ vào đây, biết giải thích như thế nào rõ ràng chứ ?
Vốn dĩ sắp phải đi, cơ hội tiếp xúc với Kinh Tiểu Lộ cũng không nhiều lắm. Lúc
này còn ôm Liễu Họa Mi, không phải làm cho Kinh Tiểu Lộ thương tâm sao?
Nếu là lúc bình thường, Dương Minh có lẽ sẽ bình tĩnh suy nghĩ một chút chuyện
bất thường hôm nay. Nhưng lúc này hắn đã uống không ít rượu, lại cứ cho rằng
mình đi nhầm phòng, cho nên căn bản không có suy nghĩ được nhiều như thế.
Hắn còn tưởng rằng Liễu Họa Mi đột nhiên nhìn thấy mình mà nổi lên cảm xúc
chứ! Điều này Dương Minh cũng có thể hiểu được. Liễu Họa Mi ở công ty Danh
Dương đàm phán thất bại, có lẽ đã đi tìm cái đối tác và bạn bè khác đàm phán.
Mà hiển nhiên, với thái độ đàm phán loại này của nàng, và tình trạng phức tạp
hiện tại của Liễu gia, có lẽ sẽ không có ai giúp nàng đâu!
Ngay khi nàng kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, Dương Minh lại
vào phòng nàng, Liễu Họa Mi đương nhiên sẽ như chết đuối vớ được cọc, liền
thay đổi thái độ.
– Giúp cô thì có thể. Có điều cô cũng phải cho tôi biết rốt cuộc có chuyện gì
xảy ra chứ hả ?
Dương Minh có chút dở khóc dở cười. Vốn không muốn quản chuyện của Liễu Họa
Mi, nhưng là cuối cùng lại sảy ra một màn như vậy. Dương Minh nói không được,
cũng chỉ có thể chìa tay ra thôi.
Dương Minh là miễn cưỡng hay là thật lòng, Liễu Họa Mi sành sỏi thương trường
đương nhiên sẽ biết. Lúc Dương Minh nói những lời này, Liễu Họa Mi đã có thể
hoàn toàn xác định, chỉ cần Dương Minh có thể giúp, thì hắn nhất định sẽ giúp!
Có điều Liễu Họa Mi biết rõ sự mức độ phức tạp của chuyện này. Có đôi khi,
giúp hay không giúp, chỉ cách nhau một ý niệm. Muốn giúp hay không, sẽ rất khó
xác định. Cho nên Liễu Họa Mi cũng sợ xuất hiện loại tình huống này. Vì làm
cho Dương Minh càng thêm tận tâm hết sức, Liễu Họa Mi sốt ruột lên, cũng không
quản được nhiều như vậy, trực tiếp hướng về phía Dương Minh hôn hắn!
– Uhm…Cô làm gì?
Dương Minh kinh hãi nhìn Liễu Họa Mi. Bởi vì không phòng vệ, bị nàng hôn cứng
lấy, cũng không biết Liễu Họa Mi lúc này bị cái gì nữa ?
-o0o-