Trên mặt Liễu Họa Mi hiện lên một tia hờn dỗi. Hiển nhiên nàng không có thăm
dò rõ ràng tính tình của Dương Minh, mà là đem hắn trở thành một đối tượng hợp
tác bình thường, một người chia lợi nhuận.
Dương Minh kín đáo nhíu nhíu mày. Người này tuy rằng bộ dạng xinh đẹp nhưng
làm việc tại sao lại ám muội như thế ? Nhịn không được châm chọc vài câu:
– Nghe nói nàng bị hai anh họ của nàng giam lỏng? Nhanh như vậy đã trốn ra
được, xem ra là có chút thủ đoạn nhỉ ?
Dương Minh đã nói đến mức này, nếu Liễu Họa Mi vẫn không tâm tư nói thật mọi
chuyện, vậy Dương Minh cũng không muốn giúp nàng.
– Ha ha, tôi nếu là không có chút thủ đoạn hay quân bài chưa lật, thì cũng
không có khả năng tranh đoạt quyền khống chế công ty với hai người anh họ kia.
Hiển nhiên Liễu Họa Mi cũng không hiểu được ý của Dương Minh. Nàng là thông
minh quá bị thông minh hại. Quá thông minh, hơn mức khống chế được, sẽ phạm
phải sai lầm.
Nàng tưởng rằng Dương Minh đang thử nàng, dò xét thực lực của nàng ! Kỳ thật,
Liễu Họa Mi cho rằng như vậy cũng không gì đáng trách. Bởi vì đổi thành chủ
công ty khác, trong lúc đối diện đàm phán chuyện này, cũng sẽ thử Liễu Họa Mi
đến tột cùng có bao nhiêu năng lực, mới có thể đưa quyết định có hợp tác hay
không.
Liễu Họa Mi xác thực có một vài con bài chưa lật. Cũng có chuyện nàng bị hai
anh họ nhốt lại, có điểu nàng ở Liễu gia lâu như vậy, muốn nói không có thế
lực, đó là không có khả năng!
Liễu Họa Mi có thể chạy đến đây, mặc dù có thế lực giúp, nhưng cũng không dễ
dàng như là nàng nói. Nàng thật sự là đã tốn rất nhiều công sức, nhưng vào lúc
này, nàng đương nhiên sẽ không nói ra!
Nàng muốn bảo trì sự thần bí, càng khiến cho đối phương mơ hồ không nắm chắc
về mình, thì càng có thể tranh thủ được nhiều điều kiện.
– Thế sao. Vậy thì phải chúc Liễu tiểu thư đoạt quyền thành công rồi.
Dương Minh thản nhiên nói.
– Cái gì ?
Liễu Họa Mi ngạc nhiên. Thật không nghĩ tới Dương Minh đối với những điều này
không có phản ứng, không có kinh ngạc, cũng không có nói móc, ngược lại chỉ là
chúc mình thành công? Vốn quyền chủ động là ở trong tay mình, bị một câu nói
của Dương Minh đoạt mất. Quyền chủ động mất rồi, Liễu Họa Mi chỉ có thể nói:
– Dương tiên sinh, tuy tôi có thể chắc rằng cuối cùng sẽ nắm được Liễu gia
trong tay. Có điều, quá trình có lẽ sẽ cam go mười phần, lần này chắc chắn là
một hồi long tranh hổ đấu. Điều này cũng không phải những gì tôi mong muốn ban
đầu! Tôi lúc đầu không muốn lợi ích của Liễu gia bị tổn hao, nhưng một khi
tranh đoạt, lợi ích Liễu gia tất nhiên sẽ khó bảo toàn, tôi cũng không muốn
vậy. Cho nên tôi muốn tìm một đối tượng hợp tác giúp tôi một tay. Sau khi tôi
nắm được Liễu gia trong tay, tôi chắc chắn sẽ chia họ lợi ích tương ứng!
– A. Ta thấy Liễu tiểu thư có phải là đã lo lắng thừa thãi không ? Nếu nàng
đã chuẩn bị sau khi mọi việc xong xuôi sẽ cho đi một phần lợi ích, như vậy
trong quá trình tranh đoạt nếu có tổn thất một bộ phân ích lợi thì cũng sao
đâu? Hai đường không phải là giống nhau sao? Cần gì tìm đối tượng hợp tác nữa
?
Dương Minh nhắc nhở một câu. Liễu Họa Mi này hành động ra vẻ thông minh, làm
cho Dương Minh rất là phản cảm.
– Dương tiên sinh, lời anh nói là có ý gì?
Liễu Họa Mi có chút tức giận:
– Bởi vì tập đoàn Danh Dương của các người là chỗ quen biết với Liễu Họa Mi
tôi, là đối tác làm ăn, cho nên có chuyện tốt, tôi đều nghĩ đến các người
trước. Muốn đem này phần lợi ích đáng ra sẽ bị mất tặng cho các người, cái này
cũng là sự chiếu cố của tôi đối với bạn bè! Nhưng xem ra ý của anh, hình như
là tôi đang cầu xin đến các người?
– À, thì ra không phải cầu chúng ta sao?
Dương Minh đã không nhẫn nại thêm được nữa:
– Nếu không phải xin giúp đỡ, vậy đa tạ hảo ý của Liễu Họa Mi tỷ, tập đoàn
chúng ta không thiếu tiền, cũng chẳng cần ích lợi gì cả. Chúng ta thế này là
tốt lắm rồi, tiền nhiều nữa cũng vô dụng, nàng nói có đúng không?
Liễu Họa Mi hoàn toàn choáng váng. Câu này của Dương Minh chẳng phải có ý
không cần phải bàn tiếp sao ? Trước đó Liễu Họa Mi vẫn nghĩ rằng, Dương Minh
nói những lời này vì là muốn kiếm thêm chút lợi ích, nhưng theo ý của hắn bây
giờ, thì là Dương Minh căn bản là không cần ích lợi gì. Rõ ràng không muốn bàn
chuyện với mình tiếp.
Kì thực , Liễu Họa Mi đã thật sự chọc giận Dương Minh rồi! Kinh Tiểu Lộ ở một
bên thầm than, Họa Mi tỷ a Họa Mi tỷ, tỷ thật sự là thông minh cả đời mà hồ đồ
một khắc! Tỷ tại sao còn không thấy được Dương Minh rốt cuộc là loại người gì
chứ?
Nhưng cho dù Kinh Tiểu Lộ có chút đồng cảm, thì trước mặt Dương Minh cũng
không tiện chỉ điểm cho Liễu Họa Mi. Bởi vì Dương Minh ghét nhất loại người tự
cho mình là thông minh! Dương Minh là một người theo chủ nghĩa nam nhân cực kì
lớn. Hắn đương nhiên không muốn người khác quá mạnh mẽ ở trước mặt hắn. Cho dù
thông minh như Tôn Khiết, ở trước mặt Dương Minh vẫn cứ ngoan ngoãn, lúc ở
cùng người khác cũng chỉ luôn miệng khen Dương Minh lợi hại tới mức nào! Chưa
bao giờ làm mất mặt hắn!
Nhưng Liễu Họa Mi này, lúc nào cũng muốn chơi đùa tâm kế với Dương Minh, lời
nói sắc bén. Dương Minh có thể giúp nàng mới là lạ đó! Cứ tiếp tục như vậy,
nàng muốn tranh thủ sự giúp đỡ của tập đoàn Danh Dương, cơ hồ là không thể
rồi!
Dương Minh đã không đồng ý, Kinh Tiểu Lộ đương nhiên sẽ không tự mình làm chủ!
– Dương tiên sinh, anh nói như vậy, là căn bản không muốn cùng chúng ta hợp
tác rồi?
Liễu Họa Mi vẫn chưa từ bỏ ý định, nhìn Dương Minh. Nàng cảm thấy Dương Minh
đang lừa mình. Mà nếu hắn đã lừa mình như vậy, tại sao mình không thể lừa lừa
lại hắn một chút chứ? Vì thế Liễu Họa Mi trực tiếp hỏi đến quyết định cuối
cùng, Dương Minh chỉ cần nói muốn hay không là được!
Nếu trước đó Dương Minh chỉ là thử, thì lúc này tất nhiên sẽ không cứng miệng
nữa. Bởi vì dù kết quả thăm dò ra sao, thì cuối cùng vẫn là muốn hợp tác!
Cho nên bây giờ Liễu Họa Mi là đang ép cung. Nàng muốn Dương Minh nói thẳng
ra, có muốn hợp tác hay không hợp tác!
Loại đàm phán kiểu này khá khó để thực hiện. Mặc dù có hiệu quả, nhưng lại có
thể đắc tội đối phương. Có điều, bây giờ Liễu Họa Mi cũng không có cách nào
khác, vả lại đang giận dữ, cho nên mới trực tiếp hỏi ra những lời này.
– Hợp tác? Thì ra là hợp tác à ?
Dương Minh ra vẻ nghi hoặc nói:
– Ta còn cho rằng, là nàng đến cầu chúng ta chứ! Hợp tác thì thôi đi, chúng
ta không có hứng thú!
– Anh…
Liễu Họa Mi tức giận đến không kiềm chế được. Nàng nhìn chằm chằm vào Dương
Minh mà nói:
– Dương tiên sinh, vậy chúng ta sau này còn gặp lại! Loại thái độ này của
anh, khiến cho việc hợp tác song phương giữa chúng ta rất khó tiến hành tiếp!
Tôi cũng không phải chỉ có mỗi tập đoàn Danh Dương các người là đối tác. Tôi
còn có đồng minh khác. Với thái độ này của anh, chúng ta không cần bàn tiếp
nữa.
– Vậy được, chào.
Dương Minh không do dự mà phất tay.
Kì thật, đối tác có thể hợp tác và có khả năng xoay chuyển cục diện mà bây giờ
Liễu Họa Mi có thể nghỉ đến, thì chỉ có tập đoàn Danh Dương. Các tập đoàn khác
quy mô đều không lớn như tập đoàn Giang Duyên, nếu như cùng hợp tác, chỉ sợ
bất cẩn một chút chẳng những không chiếm được ích lợi gì, mà muốn toàn thân
trở ra cũng khó. Cho nên bọn họ căn bản sẽ không đồng ý!
Đối với đại đa số đối tác của tập đoàn Giang Duyên hợp tác mà nói, đều vẫn duy
trì thái độ bàng quan! Bởi vì cuối cùng, bất kể là người nào của Liễu gia cầm
quyền, thì quan hệ hợp tác cũng sẽ không thay đổi.
-o0o-
Nguồn: