Tuy rằng đã biết Dương Minh lợi hại, nhưng Phạm Kim Triết vẫn chưa từ bỏ ý
niệm chống đối, trong lòng hắn, oán niệm đối với Dương Minh lại càng tăng thêm
một tầng. Hắn thầm nhủ, phải cho người này trả một cái giá thật đắt, nhất định
phải cho hắn biết, đắc tội với mình thì chỉ có thê thảm mà thôi! Dám tranh nữ
nhân cùng lão tử sao, duy chỉ có con đường chết mà thôi!
Song, Phạm Kim Triết cũng không phải là kẻ ngu, lúc này hắn chẳng dám tỏ thái
độ gì trước mặt Dương Minh, hắn chuẩn bị tìm một đối sách khác, cho người hạ
thủ thay hắn.
Theo như hắn điều tra, Dương Minh có người bạn gái tên là Trần Mộng Nghiên,
nhưng hiện tại lại có quan hệ với Triệu Oánh, nên âm thầm toan tính.
– Nếu như mình đem tin tức này nói cho Trần Mộng Nghiên, thử xem Dương Minh
ngươi lần này có chết hay không? Hắc, hắc!
Nghĩ đến đây, thương thế trên người Phạm Kim Triết tựa hồ như không còn đau
đớn, chỉ còn cảm thầy thân thể tràn đầy năng lượng.
Ngưu thật ra cũng không ngăn cản hắn, còn tặng cho hắn nhiều lời khuyên, chúc
hắn thuận buồm xuôi gió. Bất quá ở trong lòng Ngưu lại cảm thán không thôi,
ngươi đã muốn đi tìm chết, vậy cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!
Cùng lúc đó, cũng có một chiếc xe hướng Đông Hải chạy đến, song không phải đi
theo con đường cũ mà là chạy trên con đường mới mở.
Ngồi trên xe chính là Tiếu Tình cùng Chu Giai Giai. Chính xác là hai người
được Tôn Khiết mời, cho nên mới đi. Người lái xe chính là Tiếu Tình, chiếc xe
là chiếc Audi của cha nuôi Lưu Duy Sơn.
Chuyện trên đời cũng hiếm khi trùng hợp đến vậy, tình huống cụ thể là như vầy.
Buổi sáng, Chu Giai Giai vào phòng thí nghiệm, gặp mặt Tiếu Tình liền hỏi:
– Chị Tiếu Tình , tối nay em ở lại phòng thí nghiệm với chị, có được không?
– Sao thế? Không phải Dương Minh đã về rồi sao ? Sao em lại không về nhà?
Tiếu Tình biết rõ chuyện của Chu Giai Giai, mà Chu Giai Giai cũng không phải
là hạng phụ nữ thích ăn dấm chua, cho nên hai người tương đối hợp cạ, nói
chuyện với nhau cũng khá thoải mái.
– Mộng Nghiên cùng Lâm muội muội tham gia hoạt động ngoại khóa của trường nên
đã đi đến Đông Hải, Dương Minh thì hình như có chuyện cần làm, chỉ còn lại một
mình muội ở nhà thành ra muốn sang ở cùng với tỷ.
Chu Giai Giai nói.
Trước kia nàng mới gặp Lâm Chỉ Vận, cũng kêu là Chỉ Vận tỷ, nhưng sau này tất
cả mọi người cùng thống nhất gọi là Lâm muội muội, Chu Giai Giai cũng quen dần
nên cũng gọi như thế.
– Nga? Đi Đông Hải sao? Chị nhớ ra rồi, khoa kinh tế bọn họ đúng là có tổ
chức đi chơi bên Đông Hải, hình như là làng du lịch trên biển Minh Nguyệt, còn
bên khoa máy tính chúng ta thì không có được tham gia!
Tiếu Tình gật gật đầu, nói:
– Nhưng mà chị nhớ, đó là tài sản của Tôn Khiết thì phải?
Chu Giai Giai cũng từ Tiếu Tình nên quen được Tôn Khiết, nàng cũng đã gặp qua
Triệu Oánh, cho nên đại khái suy đoán Tôn Khiết cùng Dương Minh có chút quan
hệ nào đó, còn về phần Triệu Oánh, nàng không nhìn thấu nên cũng không dám hỏi
nhiều.
Chu Giai Giai cảm thấy mình và Dương Minh ở chung một chỗ đã là hạnh phúc rồi,
cho nên cách nhìn đối với những chuyện tình khác cũng chỉ để ở trong lòng,
không cùng Trần Mộng Nghiên nói gì.
Ví dụ như chuyện của Kinh Tiếu Lộ, hoặc là sự tình của Tiếu Tình, hay tới việc
nhận thức Tôn Khiết, Triệu Oánh. Tất cả những người này, ít nhiều cũng có chút
quan hệ không minh bạch với Dương Minh, nhưng đối với Chu Giai Giai mà nói,
cũng không phải là vấn đề đáng lo ngại.
– Thật sao ? Hóa ra, đó là tài sản của chị Tôn Khiết a ? Sớm biết thế, em đã
đi cùng các nàng. Chị Tôn Khiết hẳn sẽ vui vẻ tiếp đãi chúng ta đó !!!
Chu Giai Giai có chút tiếc nuối, nàng rất ít có dịp đi ra ngoài du ngoạn, lần
này cũng là một cơ hội, kỳ thật nàng cũng muốn đi, nhưng bởi vì nàng là sinh
viên chưa tốt nghiệp, không được phép mang theo bạn bè đi cùng, Trần Mộng
Nghiên lại chính là Chủ Tịch Hội Học Sinh, tự nhiên không thể nào làm trái với
quy định được đề ra, cho nên Chu Giai Giai cũng không thể làm khó nàng ấy
được.
Bất quá, bây giờ khi nghe Tiếu Tình nói như thế, nàng cũng có chút hơi hối
hận. Đó chính là tài sản của Tôn Khiết a, mình cùng Tôn Khiết tuy rằng chưa
thân lắm, nhưng không tính là xa lạ, cũng cùng chị ấy ăn cơm vài lần. Cho nên
Chu Giai Giai nếu sớm biết nhất định sẽ đi cùng, dù sao thì cũng do Tôn Khiết
mời, cùng trường học có liên quan gì, đến lúc đó đi chơi cùng bọn họ, nhà
trường chả nói gì được.
“…”
Tiếu Tình có chút không biết nói gì :
– Giai Giai, cái làng du lịch kia cũng có cổ phần của mẹ em trong đó, em …
không biết?
– A?
Chu Giai Giai kinh ngạc:
– Mẹ em cũng có cổ phần trong đó sao?
– Đúng vậy, Minh Nguyệt là do mẹ em cùng Tôn gia Đông Hải hợp tác đầu tư cùng
một hạng mục, em không biết sao? Ngay tại năm trước mà!
Tiếu Tình cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi, cái hạng mục làng du lịch
trên biển Minh Nguyệt cũng có nhà Chu Giai Giai đầu tư cổ phần, thế mà nàng
lại có thể không biết ?
– Khi đó, em cùng mẹ có mâu thuẫn với nhau … cũng bởi vì chuyện của Dương
Minh … nên em cũng không biết trong công ty có chuyện gì …
Chu Giai Giai cười khổ, giải thích nói:
– Sau đó, mẹ về hưu, cùng ba ba đi du lịch, em cũng không có tâm tư đâu mà đi
nghiên cứu mấy dự án của công ty cho nên không biết!
Chu Giai Giai nói tới đây, cảm thấy có chút ngượng ngùng liền le lưỡi:
– Chị Tiếu Tình, vừa nghe chị nói như thế, em lại cảm thấy đôi chút hối hận,
sớm biết cha mẹ có cổ phần bên ấy thì em quyết định đi dã ngoại rồi !!!
– Ha ha, hiện tại cũng chưa phải muộn đâu !!! Giai Giai, em có muốn đi hay
không ? Nếu không, chúng ta cùng đi !!!
Tiếu Tình thấy Chu Giai Giai có chút thất vọng vì thế đề nghị, dù sao thì
nghiên cứu hiện tại cũng đã gần kết thúc, không cần phải ở trong phòng thí
nghiệm mỗi ngày nữa.
– Chúng ta? Hiện tại đi?
Chu Giai Giai nghe Tiếu Tình nói, nhất thời có chút động lòng :
– Được không vậy?!!
– Để chị gọi điện thoại cho Tôn Khiết, hỏi thăm một chút xem sao!
Tiếu Tình nói xong, lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Tôn Khiết
Tôn Khiết ở đầu dây bên kia, rất nhanh liền nhấc máy:
– Uy, Tình Tình hả? Sao chị lại rảnh rỗi mà gọi cho tôi? Lúc này chị hẳn là ở
trong phòng nghiên cứu ha?
– A, chẳng lẽ chưa xong thì không được gọi cho ngươi?
Tiếu Tình cười nói :
– Ta cùng Giai Giai muốn sang làng du lịch Minh Nguyệt của ngươi, thế nào,
hoan nghênh chào đón không ?
– Chính xác là không thèm chào đón ngươi, nhưng thực tình hoan nghênh Giai
Giai a !!! Minh Nguyệt có cổ phần của Giai giai, Hoa a di lúc rời đi đã chuyển
giao tất cả sang danh nghĩa Giai Giai. Nói cách khác, nàng chính là đại cổ
đông, chẳng lẽ không thể đến khảo sát tài sản hay sao?
– Ha ha, được rồi, bây giờ chúng ta sẽ qua bên đó ngay! Đúng rồi, Trần Mộng
Nghiên cùng Lâm Chỉ Vận cũng đã đi tới đó trước rồi.
Tiếu Tình do dự một chút, liền nói :
– Bên khoa Kinh tế của trường có hoạt động ngoại khóa, ngay tại chỗ của ngươi
đó, Triệu Oánh cũng tham gia nữa !
– Ồ! Chuyện này ta còn không biết, hẳn là khách sạn do công ty quản lý, giờ
ta liên hệ với người phụ trách, chứ bản thân hiện tại đang ở tổng công ty!
Tôn Khiết nói:
– Nếu như vậy, ta cũng muốn qua góp vui! Các ngươi hiện tại sang đây đi?
– Đi nha, chúng ta ở cùng một phòng đi, đến lúc đó có thể tìm mấy người Triệu
Oánh.
Tiếu Tình nói:
– Bây giờ chúng ta đi đây!
– Không thành vấn đề, ta xử lý xong công việc bên này liền qua ngay. Tiểu tử
Điền Đông Hoa này còn chưa thành thục, ta phải cùng Tam thúc giám sát hắn!
Tôn Khiết có chút bất đắc dĩ nói:
– Chốc lát gặp lại!
– Thế nhé!
Tiếu Tình cúp điện thoại, nói với Chu Giai Giai”
– Đi thôi, chúng ta bây giờ sang bên đó!
Vì thế, Tiếu Tình cùng Chu Giai Giai bước lên xe, bon bon trên con đường tới
Đông Hải …. Mấy nữ hài tử sắp sửa chạm mặt ở Đông Hải … !