Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1812: Lần đến nhà thứ hai. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1812: Lần đến nhà thứ hai.

Hơn nữa, lấy tính cách của Dương Minh, nếu Trầm Vũ Tích đích thật là nữ nhân
của hắn, chỉ sợ đám người Lưu Triệu Quân cũng không chỉ vào ngục giam đơn giản
như vậy. Trần Mộng Nghiên rất rõ ràng tính cách của Dương Minh, cho nên thái
độ đối với Trầm Vũ Tích rất rộng lượng, cho tới bây giờ cũng không vì chuyện
Dương Minh quan tâm Trầm Vũ Tích mà bất mãn cái gì.

Đầu tiên, Dương Minh cùng Trầm Vũ Tích cũng chưa có chuyện gì xuất hiện. Tiếp
đó, dù cho Kinh Tiểu Lộ cùng Dương Minh có cái gì, thì Trần Mộng Nghiên cũng
tuyệt không nghĩ đến Trầm Vũ Tích sẽ phát sinh chuyện gì với Dương Minh. Bởi
vì hai người, vô luận chỗ đứng, hay hoàn cảnh cuộc sống đều không giống nhau.
Thật ra, điều mà Trần Mộng Nghiên lo lắng là Dương Minh thương tiếc, đồng tình
với Trầm Vũ Tích sẽ đến thăm nàng nhiều hơn, lâu ngày sẽ sinh tình.

Nhưng lo lắng thì lo lắng, Trần Mộng Nghiên cũng không thể nói ra được. Dù sao
Trầm Vũ Tích thực sự rất đáng thương, tại sao chỉ vì một chút tâm tư nhỏ nhen
của mình mà cấm Dương Minh đến thăm Trầm Vũ Tích đây? Như vậy thành ra mình là
một con người nhỏ mọn, không có chuyện gì đã ra tay phòng bị, căn bản không có
chút phong phạm bao dung của vợ cả gì hết.

Trần Mộng Nghiên giờ phút này mới hiểu làm bạn gái hợp qui cách là có bao
nhiêu khó khăn.Trước kia, nàng còn có cảm giác rất tốt, trong lòng Dương Minh
chiếm cứ vị trí đệ nhất. Nhưng hiện tại,Trần Mộng Nghiên cảm thấy tâm lực quá
mệt mỏi – Ngươi mặc dù là bạn gái hợp qui cách, nhưng cũng không thể bỏ qua
cảm thụ của Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai, nếu ngươi muốn đoàn kết hai người
bọn họ lại thì cần phải rộng lượng chứ … còn phải ước thúc chính mình mọi
lúc, không thể vì được Dương Minh cưng chiều thái quá mà kiêu. Thật sự là quá
mệt mỏi !

Rất nhanh, Trần Mộng Nghiên đã gửi lại tin nhắn cho Dương Minh, bảo hắn chú ý
an toàn trên đường, nếu buổi tối không về dùng cơm thì phải báo với nàng một
tiếng.

Với biểu hiện bao dung, rộng lượng của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh tất nhiên
nhận thấy. Trần Mộng Nghiên thật sự đã trưởng thành, không còn là tiểu nữ hài
ngây ngô một năm trước kia …

ĐIều này khiến Dương Minh thực sự vui mừng, đồng thời lại mơ hồ lo lắng. Không
biết vì cái gì Trần Mộng Nghiên có thể đón nhận Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai
mà không thể đón nhận Triệu Oánh đây?

Chẳng lẽ bởi vì Triệu Oánh từng là cô giáo của nàng? Nhưng bây giờ đã không
phải rồi a, bây giờ mọi người là đồng học mới đúng!

Song chuyện này cũng không quá quan trọng đối với Dương Minh, hắn chẳng có
lòng tin tuyệt đối với hành trình Vân Nam sắp tới – Có thể còn sống trở về hay
không thì chẳng ai biết, Trần Mộng Nghiên chấp nhận Triệu Oánh cũng tốt, mà
chán ghét, không đón nhận nàng cũng được. Sau khi mình đi rồi, chắc chắn mâu
thuẫn giữa hai người sẽ tự nhiên hóa giải.

Dương Minh tắt máy tính, rời khỏi biệt thự, chuẩn bị đến nhà Trầm Vũ Tích.
Ngoài ý muốn, hắn gặp Vương Tiếu Yên và Triệu Oánh – mới vừa nói chuyện trên
mạng xong – trước cổng biệt thự. Triệu Oánh còn chưa biết người mình nói
chuyện trên mạng kia chính là mình.

– Yên Yên, chị Oánh.

Dương Minh cười, bắt chuyện cùng các nàng.

– Em cùng chị Oánh đang định đến trường, anh có đi không?

Vương Tiếu Yên đối với việc Dương Minh bắt chuyện thì không bài xích, rất tự
nhiên cùng hắn nói chuyện, nhưng Triệu Oánh thì lại có chút nhăn nhó.

Nếu Dương Minh biết mình hẹn một người bạn net đi du xuân thì sẽ nghĩ như thế
nào về mình đây? Nghĩ đến đây, Triệu Oánh có chút hối hận vì đã làm như vậy.

Nếu hắn biết thì có tức giận không? Nghĩ thế, biểu tình trên mặt Triệu Oánh có
chút không tự nhiên nhăn lại.

– Chị Oánh, nghe nói hệ Kinh tế của chị cuối tuần có tổ chức hoạt động du
xuân?

Dương Minh làm bộ như không có việc gì, hỏi.

– A!

Triệu Oánh căng thẳng trong lòng. Chẳng lẽ Dương Minh biết cái gì sao? Nhất
thời sắc mặt có chút đỏ lên:

– Cái này. . . Hình như là vậy.

Dương Minh làm sao mà biết hệ kinh tế có hoạt động du xuân? Nga, đúng rồi,
Triệu Oánh đột nhiên nhớ ra,Trần Mộng Nghiên chẳng phải thuộc hệ kinh tế sao?
Hoạt động du xuân của hệ Kinh tế lần này, chẳng những có nghiên cứu sinh, còn
có sinh viên bình thường chưa tốt nghiệp nữa.

Nghĩ đến đây, Triệu Oánh liền có chút bận tâm. Đến lúc đó, nếu Dương Minh thấy
mình thì sao đây?

Trong nhất thời, Triệu Oánh có chút suy tính hơn thiệt. Không biết quyết định
này của mình có chính xác hay không?

– Ha ha . . . Không có gì đâu, em chỉ tùy tiện hỏi thôi.

Dương Minh gật đầu cười:

– À, em còn có chút việc, không đi đến trường, hai người đi đi.

– Vậy cũng được, trên đường nhớ chú ý an toàn, buổi tối phải tới tìm em. . .

Vương Tiếu Yên giảm thấp thanh âm xuống, nhỏ giọng bên tai Dương Minh.

Ý tứ lời này của Tiếu Yên, Dương Minh tất nhiên nhiên hiểu được, rõ ràng là
chờ sau khi Trần Mộng Nghiên các nàng ngủ hết, leo tường sang biệt thự của
nàng . . .

Như thế nào mà giống như vậy đang trộm tình vậy? Dương Minh sờ sờ cái mũi,
cười khổ một cái, gật gật đầu.

Khi Vương Tiếu Yên nói lời này, thanh âm mặc dù nhỏ, nhưng mà Triệu Oánh đứng
một bên vẫn có thể nghe rõ ràng. thế nhưng Vương Tiếu Yên cũng không kiêng dè
gì Triệu Oánh, quan hệ của nàng cùng Dương Minh, Triệu Oánh rất rõ ràng, kiêng
dè ngược lại càng có vẻ quá giả dối.

Cho nên Vương Tiếu Yên luôn luôn biểu hiện vô cùng hào phóng, nên khiến Triệu
Oánh có chút ngượng ngùng . . . Triệu Oánh cảm thấy, không phải mình quá cẩn
thận sao? Nếu lớn mật một chút, giống Vương Tiếu Yên thì tốt rồi.

Triệu Oánh cùng Vương Tiếu Yên theo hướng trường học đi tới, còn Dương Minh
yên lặng lái xe hướng đến nhà Trầm Vũ Tích.

– Yên Yên, sao em lớn gan như vậy?

Triệu Oánh chờ Dương Minh đi xa mới nhỏ giọng nhắc nhở Vương Tiếu Yên. Lời
Vương Tiếu Yên nói vừa rồi, cũng khiến Triệu Oánh có chút đỏ mặt.

– Lớn gan sao?

Vương Tiếu Yên thản nhiên cười, bất quá trong lúc cười đã có một tia lo lắng
xuất hiện:

– Có lẽ, sau này muốn lớn mật cũng không còn cơ hội!

Ý tứ Vương Tiếu Yên tất nhiên là chuyến hành trình Vân Nam của Dương Minh,
chuyện này chỉ có nàng cùng Victoria biết, không có nói cho Triệu Oánh, nên
Triệu Oánh không hề biết hàm ý của nàng.

Điều mà Triệu Oánh nghĩ đến là Vương Tiếu Yên nói đến Trần Mộng Nghiên. Dương
Minh sớm muộn gì cũng phải đưa ra quyết định, khi đó, nếu Trần Mộng Nghiên
không chào đón Vương Tiếu Yên thì lời Vương Tiếu Yên nói liền gặp biến thành
sự thật. Cứ như thế, Triệu Oánh đã hiểu lầm bổn ý Vương Tiếu Yên.

Triệu Oánh gật gật đầu, thở dài không nói gì nữa, hai người bước nhanh đến
trường.

Còn Dương Minh thì dùng tốc độ nhanh nhất quay lại nhà Trầm Vũ Tích. Bây giờ
đã là buổi chiều, hơn nữa, sau khi tới nhà Trầm Vũ Tích còn phải mang nàng đến
nhà Quan hiệu trưởng nữa, đại khái cũng tốn khoảng hơn một giờ. Cho nên Dương
Minh không thể không tăng tốc.

Mới cách nhau có mấy giờ, lại đến cửa nhà Trầm Vũ Tích. Ngay cả Dương Minh
cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.

Hắn gõ gõ cửa, trong phòng truyền lại thanh âm của Trầm mẫu:

– Ai vây?

– Bác gái, là con, Dương Minh đây.

Dương Minh cười khổ nói.

“Két —” một tiếng, cửa nhà được mở ra. Trầm mẫu đứng bên trong thấy Dương
Minh, trên mặt liền hiển lộ thần thái kinh ngạc:

-Dương tiên sinh, sao ngài lại trở lại … Ách, ngàn vạn lần ngài đừng hiểu lầm, không phải tôi không hoan nghênh ngài, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái!

-o0o-