Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1800: Ám chiêu sau lưng – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1800: Ám chiêu sau lưng

“Hảo! Ngươi đã khăng khăng như thế, thì đừng trách ta không nhắc nhở. Chút nếu
có nhân viên bảo vệ mời ngươi xuống, chậm trễ lộ trình của ngươi, ta không
chịu trách nhiệm!”, Trương Cung Bảo để lại một câu 'nhắc nhở', liền căm giận
xoay đít bỏ đi, trong lòng cân nhắc qua lại, nên giáo huấn tên này như thế
nào!

Thật không biết Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ cái gì, cư nhiên nói chuyện cùng một tên
hành khách. Chẳng lẽ hắn có điểm gì đặc biệt sao?

——————-

Còn việc mời Dương Minh xuống máy bay, dưới tình huống bình thường, không có
lý do xác đáng là việc không thể xảy ra.

Nhờ cơ trưởng mời Dương Minh xuống, trên căn bản không có khả năng, xem ra chỉ
có thể tự mình nghĩ biện pháp. Tốt nhất là khiến hắn làm ra một cái hành động
quá khích, sau đó cãi lộn, rồi mình sẽ có lý do để nhân viên bảo vệ mời hắn
xuống .

Nghĩ đến đây, Trương Cung Bảo liền quyết định chủ ý, trong khoảng thời gian
đưa đồ uống cho khách, chuẩn bị làm bộ như 'không cẩn thận' rồi đổ đồ uống lên
người Dương Minh … Nếu Dương Minh tức giận muốn đánh người, như vậy quả là
hợp ý anh, đến lúc đó cứ chụp cái mũ 'thành phần nguy hiểm' cho hắn, khiến hắn
được bảo vệ mời xuống. Tuy rằng lý do này hơi ảo một chút, nhưng dù sao cũng
là việc có thực, nghĩ chắc bảo vệ cũng sẽ cấp cho tí mặt mũi, công ty chắc
cũng không truy cứu trách nhiệm. Còn nếu Dương Minh là một tên nhuyễn đản (DG:
Trứng mềm, có lẽ là nhu nhược), không dám tức giận, thì cứ cấp cho hắn một lời
giải thích, cũng chẳng tổn hại gì, xin lỗi xong thì cùng lắm là bồi thường một
bộ y phục, cũng không đáng gì, đối với Trương Cung Bảo ta, một công tử đại gia
mà nói, là một việc hết sức dễ dàng, tiền sao?, có cả đống, chẳng cần quan
tâm.

Phải cho cả người hắn ướt sũng, làm cho hắn bị bỏng, khó chịu … phải chạy
vào toilet, phải dày vò dày vò hắn!

Nếu Dương Minh lựa chọn làm một kẻ nhuyễn đản, Trương Cung Bảo ta cũng không
buông tha cho, một lần lại một lần, cứ làm bộ như “không cẩn thận”, đem trà
nóng đổ trên người Dương Minh, trà nóng không còn thì còn mì sợi, hộp cơm …
cứ cho hắn là Nê Bồ Tát, có vài phần tính năng của đất thử xem, xem xem hắn có
nổi khùng lên hay không!

Nghĩ đến đây, trên mặt Trương Cung Bảo lộ ra nụ cười tà ác. Đấu với ta, ngươi
còn non lắm, nghĩ tới Trương Cung Bảo ta, lúc trước chưa đi làm, cũng là bá
chủ một phương, trong trường học là tiểu bá vương, sân trường một đời làm lão
đại. Hừ! Cùng ta giành nữ nhân, xem ta như thế nào 'chơi' chết ngươi.

Vì thế, Trương Cung Bảo làm bộ như không có việc gì, đi tới khoang phổ thông
bên kia . . .

————————————-

“Trương Cung Bảo này theo đuổi em?”, chờ Trương Cung Bảo đi rồi, Dương Minh
hỏi Hoàng Nhạc Nhạc.

“Ân, hắn kém anh quá xa.”, Hoàng Nhạc Nhạc luôn thích ăn ngay nói thật.

“Úi chà, vậy nếu hắn ưu việt hơn anh, có phải em sẽ đáp ứng hắn không?” Dương
Minh nghe những lời Hoàng Nhạc Nhạc nói, không khỏi vui vẻ hẳn lên, cười hỏi.

“Không có khả năng.” Hoàng Nhạc Nhạc lắc lắc đầu: “Trong mắt của em: Không ai
bằng anh được.”

“Ha ha …”, Dương Minh thực thích nói chuyện cùng Hoàng Nhạc Nhạc, bởi vì cô
ấy có thể làm mình vui vẻ, chính như tên gọi của nàng, quả thật rất thảnh
thơi.

Dương Minh ngẫm lại, vẫn có chút buồn bực:”Nếu không thích hắn, thì em nói
chuyện cùng đại ca em, cho hắn biến đi là xong”

“Trong nhà hắn hình như cũng có một số môn lộ(DG: quan hệ chăng?).” Hoàng Nhạc
Nhạc nghĩ nghĩ: “Hình như trước kia hắn có khoe qua, song em không nhớ kỹ …
Hình như là, trong nhà hắn cũng rất lợi hại, hơn nữa có thân thích ở công ty
hàng không.”

“Nga, nguyên lai cũng là công tử có bối cảnh, chẳng trách hắn có thể nói
chuyện như vậy.” Dương Minh gật gật đầu: “Có hai phương pháp giải quyết, một
là anh tìm người xử lý hắn, hai là em nghỉ việc đi, công việc này cũng chẳng
có gì hay để làm.”

“Không cần, hắn biết bối cảnh nhà em nên cũng không dám quá phận.” Hoàng Nhạc
Nhạc lắc lắc đầu: “Em chẳng thèm để ý đến hắn. Em vẫn rất thích cái công việc
bây giờ, thực nhẹ nhàng … Kỳ thật, chủ yếu làm công việc này, cũng là để
giết thời gian, bằng không, không có việc gì làm, cả ngày em đều nghĩ đến anh,
anh thì lại không có khả năng mỗi ngày đều ở một chỗ cùng em.”

“Haizzz!” Dương Minh thở dài, tâm sự Hoàng Nhạc Nhạc, khiến Dương Minh cảm
thấy đau đầu. Bất quá Hoàng Nhạc Nhạc nói cũng không có sai, mình không có khả
năng mỗi ngày đều ở cùng cô ấy … cho dù có chuyển qua ở cùng Trần Mộng
Nghiên các nàng. Mình mỗi ngày đều đồng dạng như nhau, đều có công việc cần
phải hoàn thành…

Không phải Dương Minh không có ý muốn ẩn cư, trên thực tế, Dương Minh khống
chế đảo X ở Bắc Phi, là chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Chỉ là, chuyện bên này
còn chưa dứt, Dương Minh dù có qua đảo X cũng không thể sống yên ổn…

Cũng không biết, tột cùng mình đã đắc tội với ai. Hiện tại, chẳng những là ông
trùm phía sau màn, chuyện tình Hữu trường lão còn chưa xong, không hiểu sao
lại lòi đâu ra một cái 'trung tâm', tuy rằng lần đầu đắc tội nó là vì Hồ Điệp
gia tộc, bất quá mình làm cũng cẩn thận, cơ hồ không có ai biết mình giết
Jeter, cũng chỉ có Hồ Điệp gia tộc cùng Douglas gia tộc biết, nhưng bọn hắn
dám nói ra sao?

Chỉ là lúc này, chuyện mình giết Kevin, phỏng chừng, không có khả năng một
chút tin tức cũng không lộ ra, cũng không biết 'trung tâm' bên kia có đem mũi
nhọn nhắm ngay mình không …

Quả thực, cuộc sống mình quá khẩn trương, đâu đâu cũng đều là địch nhân…

————————–

Đến lúc phục vụ đồ uống, bên trong khoang hạng nhất, phụ trách lại là Trương
Cung Bảo. Lúc này, khuôn mặt bực bội, tức tối lúc trước của hắn được thay bằng
bộ dạng tươi cười, đẩy xe đồ uống lên xuống, bắt đầu phục vụ.

“Tiên sinh, xin hỏi ngài cần gì? Có nước lọc, nước chanh, nước khoáng, cà phê
nóng, trà nóng …” Trương Cung Bảo hỏi một hành khách cách Dương Minh không
xa.

Hành khách kia muốn một chai nước khoáng, sau đó, các hành khách phía sau lục
tục yêu cầu. Một lát sau, xe đẩy đã đến phía sau Dương Minh.

“Phu nhân, xin hỏi người cần gì?” Trương Cung Bảo hỏi một hành khách sau lưng
Dương Minh.

“Cà phê đi.”

“Hảo, xin chờ một chút!” Trương Cung Bảo tươi cười đồng ý, vui như mở cờ trong
bụng, thật sự là trời cũng giúp ta a, hắc hắc, đang nghĩ như thế nào mới có
thể đổ cà phê nóng lên người hắn, kết quả, đã có hành khách này phối hợp với
ta.

Trương Cung Bảo rót một ly cà phê nóng, làm ra bộ dáng ân cần đưa cho nữ hành
khách, nhưng mà, cái ly trong tay đang muốn đưa cho nữ hành khách, lại đột
nhiên bay tới trước, hình như máy bay lắc lư, khiến hắn đứng không vững mới
tuột tay, làm cái ly bay tới sau lưng Dương Minh.

Chỉ là lúc này, Dương Minh như có mắt sau gáy, đang sờ sờ tóc của mình, liền
vung tay, hất bay ly cà phê ra ngoài, hướng mặt Trương Cung Bảo bay tới ….