Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1798: Nhìn thấy Lam Lăng – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1798: Nhìn thấy Lam Lăng

Lam Lăng, là Lam Lăng! Dương Minh mở to hai mắt ra, Lam Lăng cùng một người
con trai đứng chung một chỗ!

Dương Minh chắc chắn ngưởi mình nhìn thấy chính là Lam Lăng, bất quá Lam Lăng
đứng cách hắn khá xa, đang cùng người kia làm thủ tục lên máy bay, nhưng lấy
thị lực của Dương Minh, chỉ cần chú ý đến người nào, tất nhiên có thể thấy rõ
ràng.

Trong lòng Dương Minh có một loại cảm giác phức tạp, ngọt bùi cay đắng, rất
khó chịu … nhất thời không nói ra được, không riêng vì chợt nhìn thấy Lam
Lăng mà vui sướng, nhiều hơn cả là một loại chua xót, đau đớn.

Lam Lăng cùng nam tử kia hình như rất gần gũi … hai người vừa nói vừa cười,
thân thiết trò chuyện với nhau, bộ dáng hết sức thân mật.

Điều này làm ngực Dương Minh đột nhiên sinh ra cảm giác buồn bực! Tên kia có
bộ dáng nam sinh, dùng từ anh tuấn với hắn để hình dung hình như vẫn còn chưa
đủ. Có thể xem hắn như những mỹ nam thường xuyên xuất hiện trong phim Hàn
Quốc, thô tục một chút thì nên gọi là một tên tiểu bạch kiểm.

Lam Lăng làm sao lại cùng người như vậy ở chung một chỗ? Lấy hiểu biết của
Dương Minh về Lam Lăng, nàng không thích loại tiểu bạch kiểm có cảm giác búng
ra sữa này mới phải?

Chẳng lẻ tính cách nàng thay đổi? Bất quá cũng rất khó nói, cũng đã qua một
năm, quả thực cảnh còn người mất … lúc trước Lam Lăng còn nhắn tin cho mình,
sau này càng ngày càng ít …

Chẳng lẽ, Lam Lăng đã thay lòng đổi dạ rồi?

Đây là một lý do Dương Minh rất khó tiếp nhận, nhưng sự thật đã bày ra trước
mắt … hai người với bộ dáng thân cận, khiến Dương Minh không thể không tin
những mình nhìn thấy.

Mặc dù nhìn thấy cũng chưa chắc là sự thật, nhưng trong lòng Dương Minh vẫn
tồn tại cái cảm giác khó chịu như cũ…

Muốn chạy tới chất vấn nàng, nhưng Dương Minh lại do dự mà dừng bước …

Nếu hiện tại mình đi chất vấn Lam Lăng, thứ nhất nàng cảm thấy mình không hề
tín nhiệm, luôn hoài nghi nàng, thứ hai, thật ra Dương Minh không dám đi hỏi
… nếu mà những gì nhìn thấy là sự thật, quả thực Dương Minh rất khó để tiếp
nhận!

Lam Lăng, em vẫn là Lam Lăng của anh sao? Dương Minh cảm thấy cả người có chút
hư thoát, hắn không tin Lam Lăng lại thay lòng đổi dạ nhanh như vậy … mặc dù
có một số việc không nhìn thấy tận mắt, nhưng lại không thể khống chế tâm trí
đừng nghĩ đến nữa.

Sự tình thường là như vậy, không biết thì không sao … nếu biết rồi, dù không
có khả năng, nhưng vẫn suy nghĩ lung tung … chỉ sợ có một số chuyện xảy ra
ngoài ý muốn nên không an lòng.

Dương Minh lắc lắc đầu, muốn đuổi hết những thứ ngổn ngang trong đầu, rồi lại
làm không được … cho đến khi thấy Lam Lăng cùng mỹ nam tử kia thông qua kiểm
tra lên phi cơ, mới sinh ra cảm giác buồn chán… chỉ hận mình không quả
quyết, không chạy tới hỏi cho đến cùng.

Cho dù có nhận lấy kết quả xấu nhất, nhưng so sánh ra thì đau khổ bây giờ vẫn
tốt hơn mai sau vạn lần!

Lam Lăng phát hiện có người chú ý đến nàng (DG: chắc giác quan thứ 6 của em ý)
nên dừng lại một lát, ngẩng đầu lên nhìn sang … nhất thời kinh ngạc tột độ,
há miệng ra như muốn hét lên điều gì, lại bị mỹ nam tử bên canh lôi kéo, tiến
vào cửa lên phi cơ.

Câu nói của mỹ nam tử kia với Lam Lăng đại khái là 'mau mau một chút, người
phía sau chờ lâu rồi', Dương Minh cũng không còn tâm trí để nhìn quá kỹ, hiện
tại trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, không biết nên làm cái gì.

Tựa hồ trong thời khắc cuối cùng Lam Lăng có phát hiện ra mình, giác quan thứ
sáu của nàng cũng coi như là một loại dị năng, cho nên có thể vì mình nhìn
chăm chú mà phát hiện ra cũng không quá kỳ quái.

Chẳng qua Lam Lăng không có khả năng viễn thị, cách nhau xa như vậy, có thể
nhận ra mình hay không cũng không thể biết được.

Dù Lam Lăng lúc này đã tiến vào lối đi, nhưng nếu Dương Minh muốn đuổi theo,
thì có thể dùng giấy chứng nhận quân đội, nhưng hắn lại không làm như vậy, bởi
vì sâu trong nội tâm vẫn mang theo một tia nghi ngờ cùng lo lắng … hắn sợ
suy đoán của mình biến thành sự thật.

Dương Minh thở dài, mạnh mẽ đem những ý nghĩ này bỏ qua một bên, rồi tiến vào
cửa lên máy bay. Hắn cũng không nhìn tình hình Lam Lăng ở bên kia, dù có thể
dùng dị năng nhìn thấy, nhưng Dương Minh vẫn muốn đợi lần sau gặp mặt Lam Lăng
mới hỏi rõ nàng chuyện này.

Việc mình nhìn thấy có lẽ không phải là sự thật cũng không chừng.

Bất quá, dù đã lên phi cơ, nhưng tâm tình Dương Minh vẫn không tốt mấy, khoang
hạng nhất được ưu tiên nên hắn đưa vé ra rồi trực tiếp lên máy bay.

————————————————————-

Sau khi lên máy bay, Dương Minh ngồi xuống vị trí của mình. Vì vé phi cơ là do
Tam Đặc Đốn đặt, hắn chưa từng suy nghĩ đến Lưu Diệp xuống máy bay ở thủ đô,
không cùng Dương Minh trở về Đông Hải, cho nên đặt trước hai vé nên bên cạnh
Dương Minh hiện tại không có ai.

Vì khoang hạng nhất lên máy bay trước khoang phổ thông một khoảng thời gian,
Dương Minh lại không muốn chuyện Lam Lăng lúc trước ảnh hưởng đến mình, liền
nhắm hai mắt lại giả vờ ngủ say, điều chỉnh tâm tình của mình.

Cũng không thể mang vẻ mặt đưa đám như vậy về nhà được?

Cũng không lâu lắm, bỗng nhiên hắn cảm giác được chỗ ngồi bên cạnh có người
ngồi xuống … Dương Minh khẽ nhíu nhíu mày, chỗ bên cạnh đã được đặt trước
qua internet, hẳn là không có ai mới đúng, tại sao lại có người ngồi xuống?

Ngửi được một mùi thơm thoang thoảng, hẳn là một nữ nhân … Nhưng hiện tại
tâm tình Dương Minh không tốt lắm, nên không thèm mở mắt, cũng lười dùng dị
năng quan sát.

“Chụt . . . “!

Bỗng nhiên, hắn cảm giác trên mặt mình bị hôn một cái … Dương Minh kinh ngạc
tột độ. Không thể nào,? Người nào mà to gan như vậy? Chẳng lẽ mình gặp phải nữ
hành khách mê trai sao?

Hắn mở mắt ra, nhưng khi thấy được một khuôn mặt quen thuộc đang cười, không
ngờ lại là Hoàng Nhạc Nhạc.

“Nhạc Nhạc. ” Dương Minh không nghĩ tới tại đây lại có thể thấy Hoàng Nhạc
Nhạc, tâm tình lo lắng lúc trước, giờ phút này đã khá hơn nhiều, mọi buồn bực
bị quét sạch. Dù sao đường về có Nhạc Nhạc đồng hành … cũng không phải cô
đơn tịch mịch nữa.

“Dương Minh, anh quả nhiên đi chuyến bay này. ” Vẻ mặt Hoàng Nhạc Nhạc đầy mặt
hưng phấn, nói.

“Có ý gì vậy? Em nói như kiểu biết trước anh ở đây rồi ấy? ” Dương Minh nghe
Hoàng Nhạc Nhạc nói, có chút kinh ngạc.

“Ân, ca ca của em đã qua chào hỏi lãnh đạo công ty hàng không bên này rồi. Họ
đối xử với em rất tốt, chuyến bay đi Đông Hải này em nhờ nhọ chú ý có tên của
anh không, nếu có, sẽ cho em đi. ” Hoàng Nhạc Nhạc nói.

“Nguyên lai là vậy … ” Dương Minh gật đầu, lấy thân phận của đại ca Hoàng
Nhạc Nhạc, sợ rằng cũng ngồi ngang hàng với tổng giám đốc công ty hàng không.
Hoàng gia hiện tại không còn như xưa nữa, chẳng những nơi Bắc Phi làm ăn lãi
lớn, đầu tư ở quốc nội cũng “phong sinh thủy khởi”.

“Thật vui khi có thể nhìn thấy anh. ” Hoàng Nhạc Nhạc lộ ra vẻ rất hưng phấn,
trên mặt đỏ bừng. Bởi vì nàng đang mặc trang phục của nữ tiếp viên hàng không,
khiến cho Dương Minh cảm nhận được một loại mỹ cảm khác.

“Ta cũng vậy. ” Dương Minh gật đầu. Vốn rất ít khi có thể gặp mặt Nhạc Nhạc,
nhưng trước khi đi Vân Nam còn có thể nhìn thấy nàng, làm tâm tình Dương Minh
lúc này cực kỳ vui vẻ: “Buổi tối nghỉ ở Đông Hải hả ?”

“Ân, tùy thời em đều có thể xin phép. ” Hoàng Nhạc Nhạc có chút ngượng ngùng
gật đầu, xem ra, địa vị nàng rất cao ở công ty.