Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1787: Lý Lôi Trì chết – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1787: Lý Lôi Trì chết

“Ân?”, Bàn Tử sửng sốt, không nghĩ tới Dương Minh lại tự tin như thế. Mặc dù
hắn không có năng lực gì đặc thù nhưng cũng là thành viên quan trọng của cục,
cũng biết trong cục có một ít chuyện bí ẩn. Dương Minh đã tự tin như vậy, nhất
định là có phương pháp của riêng mình, nên Bàn Tử cũng không dò hỏi nhiều, đem
tốc độ từ từ tăng lên, vấn đề quan trọng bây giờ là an nguy của Lý Lôi Trì. Dù
sao lúc trước có người gài bom trên đường, phỏng chừng Lôi Trì cũng không tốt
mấy.

Dương Minh giờ phút này đã hoàn toàn không trông cậy vào khả năng Lôi Trì còn
sống, đi xem xét qua, đơn giản xác nhận một chút mà thôi. Bất quá hiện tại lực
chú ý của Dương Minh vẫn đặt trên mặt đường phía trước, cẩn thận thì vẫn hơn.

Cũng may người cài bẫy quá tự tin hay có lẽ không đủ thời gian cùng tinh lực
để bố trí nhiều bẫy, nên ở đoạn đường kế tiếp, di chuyển cực kì thuận lợi.

Xe dừng trước một cánh cửa nhỏ, Dương Minh thấy thêm khoảng mười cánh cửa
tương tự cái trước trong cái không gian hắc ám này, bên trong có gì cũng không
mấy hứng thú với hắn, hắn cũng không rảnh dùng dị năng dò xét, thiết nghĩ chắc
cũng dùng để cầm tù một ít nhân vật trọng yếu.

Dương Minh có nhìn thoáng qua cánh cửa phía trước mặt, xác định Lý Lôi Trì đã
chết.

“Ha ha, dù gì hắn cũng đã chết, nhiều người vào làm gì, ngươi thích thì đi xem
chút đi. ” Dương Minh nhìn Bàn Tử cầm chìa khóa tiến tới cánh cửa, nhàn nhạt
nói.

“Ách… haizzz ! ” Bàn Tử cười khổ một cái, không biết nên nói gì, bên trong
lòng hắn rất rõ ràng, dưới loại tình huống này, hi vọng Lôi Trì còn sống rất
chi là xa vời.

Mở cửa, Bàn Tử thấy Lôi Trì đang nằm trên giường không nhúc nhích trong lòng
trầm xuống, suy đoán quả thật đã biến thành sự thật.

“Xong … Dương tiên sinh, Tiểu Diệp , là do ta quản lý sơ hở — chuyện này,
ta sẽ tạ tội với cấp trên … ” sắc mặt Bàn Tử hết sức khó coi, hắn cũng biết
Lý Lôi Trì có bao nhiêu trọng yếu.

Thời điểm vây bắt hắn, dù có điều động nhiều nhân lực bao nhiêu hắn cũng
thoát, mà Lưu Diệp cùng vị Dương tiên sinh mới quen trước mắt, chính là những
người tự mình bắt Lý Lôi Trì, mà hắn chết trên địa bàn của mình, Dương Minh
cùng Lưu Diệp làm sao chịu nổi đả kích này?

Hao tổn đại khí lực để bắt một người, bắt được xong thì lại lăn ra chết, nếu
đổi lại là bất cứ ai thì ai sẽ có tâm tình vui vẻ đây?

“Quên đi, chết thì cũng đã chết rồi. ” Dương Minh thản nhiên nói, vốn hắn cũng
chỉ muốn từ Lôi Trì xác nhận thân phận người nhận hàng kia một chút, xem hắn
có phải cùng cái “Trung tâm ” thần bí với tiến sĩ Benjamin gì gì kia có liên
quan hay không, nhưng nếu hắn đã chết thì cũng không cần thiết nữa.

Dù sao có hỏi hay không, đối với Dương Minh quan hệ cũng không quá lớn, cho dù
có biết người nhận hàng là người của “trung tâm” thì Dương Minh cũng sẽ động
thủ với hắn như trước.

“Xin lỗi …” Bàn Tử tưởng rằng Dương Minh vẫn còn tức giận, dù sao nghe Lưu
Diệp nói, trong khi hành động bắt Lôi Trì, Dương Minh đã xuất ra phần lớn công
sức: “Dương tiên sinh, xin lỗi! Ta thực phụ sự tín nhiệm của quốc gia …”

“Tốt lắm, ta cũng không trách ngươi … ” Dương Minh cười cười: “Ta thật sự
không để ý, hắn chết thì đã chết, đối với ta chẳng có quan hệ gì, dù sao giá
trị cũng không lớn. Việc trước mắt điều tra hắn giao đồ vật cho ai, rồi tìm
cách lấy về đã. Ngươi cũng không cần tự trách mình, hệ thống nào mà không có
sâu mọt, bất quá sâu mọt này phải dựa vào ngươi mà bắt thôi, ta sẽ không tham
gia vào .” (DG: ta nhớ DM là newbie mà, bố láo thật, ra vẻ nguy hiểm thật. Chỉ
bảo người khác nữa.)

“Yên tâm đi, Dương tiên sinh, ta nhất định sẽ không để cho người này sống an
lành! Trước đêm nay sẽ cho Dương tiên sinh cùng Tiểu Diệp một cái công đạo! ”
Bàn Tử cắn răng, oán hận nói: “Quả thực là mất mặt ta mà !”

“A, vậy chúng ta phải đi tìm lại cái đồ vật lọt ra ngoài kia đã . ” Dương Minh
gật đầu: “Đúng rồi, người này còn có không ít tiền trong ngân hàng à …”

“Cái này, ta không có hỏi, tiền của hắn cũng phải nộp lên vì có liên quan đến
giao dịch, đợi áp giải hắn về nước rồi bên quốc nội mới tra xét, không nghĩ
tới còn chưa dẫn đi thì hắn đã chết … ” Nhắc tới chuyện này, Bàn Tử cũng có
chút tiếc hận: “Tên khốn này khẳng định lấy được không ít tiền, lại tiện nghi
cho người nhà hắn rồi!”

“Nga, không biết cũng không sao cả.. ” Dương Minh cười nhạt, không có nói gì.
Số tiền kia nếu bọn họ không biết thì Dương Minh nhất định không bỏ qua. Thời
điểm Lý Lôi Trì chuyển khoản lúc trước, mặc dù là dùng điện thoại của chính
mình, bất quá hắn nhập vào tài khoản cùng mật mã, Dương Minh có dùng dị năng
quan sát qua. Lúc ấy hắn suy nghĩ sẽ nói cho bọn Lưu Diệp biết, nghĩ chắc bọn
hắn cũng sẽ hỏi Lôi Trì, ai ngờ chuyển biến tốt đẹp, chính là không nghĩ tới
bọn họ còn chưa kịp động thủ thì người đã chết … (DG: Ta khinh! ai ngờ nó
còn xin lén pass. ta bó tay rồi)

Dương Minh cũng không nhún không nhường, cần gì phải tỏ ra thanh cao, chút nữa
cứ chuyển hết sang tài khoản của mình đi. Dù sao bây giờ hắn cũng không ngại
chê tiền ít, ít nhất trước khi đi Vân Nam phải cấp cho phụ mẫu cùng Trần Mộng
Nghiên các nàng một chút tài sản …

“Đúng vậy, người thì cũng đã chết, hỏi tiền có nghĩa lý gì. ” Bàn Tử không
hiểu ý tứ Dương Minh, cảm thán một câu: “Dương tiên sinh, Tiểu Diệp, ta đưa
các ngươi trở về .”

“Gọi ta là Dương Minh đi, bằng hữu bên cạnh thường gọi ta là Đại Minh, hay
ngươi cũng gọi là Đại Minh đi, tựa như ta cũng gọi ngươi là Bàn Tử vậy. ”
Dương Minh nói cho Bàn Tử.

“Ách … ta cũng thật có lỗi … chuyện lớn vậy … ” Bàn Tử có chút lúng túng
giải thích.

“Tốt thôi, đừng nghĩ nhiều như vậy, chờ ta cùng Tiểu Diệp lấy được đồ về thì
chuyện Lý Lôi Trì chết cũng không mấy trọng yếu. Ta nghĩ cấp trên cũng sẽ
không truy cúu, mà nếu có truy cứu ta thay ngươi nói vài câu, chắc cũng chăng
có đại sự gì. ” Dương Minh vỗ vỗ bả vai Bàn Tử, an ủi hắn.

Người tốt a! Bàn Tử nghe Dương Minh nói… hơi kém tí là cảm động đến rơi nước
mắt rồi, cái gì gọi là người tốt, Dương Minh chính là điển hình a! Chẳng những
không so đo việc mình không quản lý tốt nhân sự, sợ mình bị cấp trên trách tội
còn chủ động thay mình nói vài câu. Cái này nói lên … Bàn Tử cũng không biết
nói gì cho phải. (DG:ảo tung chảo, tốt lành quái gì)

“Đại Minh, ngươi chính bằng hữu của Bàn Tử ta, sau này, chuyện của ngươi,
chính là chuyện của ta! ” Bàn Tử kích động, thịt trên mặt cũng không ngừng run
rẩy, nói: “Đại ân này không lời nào cảm tạ hết được !”

“Ha ha, nói không sai, sau này chuyện người nhà của ta, còn muốn phiền toái
Bàn Tử ngươi… ” Dương Minh cười cười, “Có mấy lời cũng không dối gạt ngươi,
ta cùng Tiểu Diệp mấy ngày nữa phải đi thực hiện một cái nhiệm vụ nguy hiểm
…, lời ta nói cũng có chút trọng lượng, có ta ra mặt ngươi chắc chắn sẽ
không sao … “

“Ân? “Bàn Tử sửng sốt, nhưng ngay sau đó sắc mặt chuyển thành nghiêm túc hẳn
lên. Nhóm người mình là dạng gì cơ cấu, Bàn Tử rất rõ ràng, Dương Minh nếu nói
nhiệm vụ rất nguy hiểm , như vậy cái nhiệm vụ này nhất định là không thể tầm
thường …