“Cũng được, lúc trước ta ở tại khách sạn Douglas, vừa rồi chuẩn bị lên máy bay
bay về nước, thì nhận được điện thoại của cấp trên, bây giờ ta trở lại đó, nếu
ngươi đến trước thì chờ ta một chút. ” Dương Minh nói.
“Được, lát nữa gặp mặt. ” Lưu Diệp cũng không nói nhiều, trực tiếp đồng ý.
Dập điện thoại Lưu Diệp, Dương Minh phân phó Kim Ngưu : “Đi thôi, chúng ta trở
về khách sạn.”
“Vâng, Dương tiên sinh. ” Kim Ngưu gật đầu, khởi động xe, rồi theo đường cũ
trở về khách sạn Douglas.
Trở lại khách sạn, phục vụ sảnh thấy Dương Minh thì cảm thấy có chút kỳ quái.
Mặc dù không biết rõ thân phận của Dương Minh, nhưng lúc trước lão bản cung
kính như vậy khẳng định không phải là kẻ đầu đường xó chợ, khẳng định có thân
phận đặc biệt, nên Dương Minh vừa bước vào, hắn bấm số điện thoại gọi ngay cho
Tam Đặc Đốn trước tiên.
Tam Đặc Đốn hiện tại vô cùng vui vẻ, đang ở trong phòng làm việc, cùng thư ký
chơi “trò chơi” (DG: Trò mà ai cũng biết là gì ấy ^^.)… Dương Minh tới lần
này, hắn đã xây dựng được mối quan hệ tương đối hòa hợp, ngay cả gia chủ Kaike
cũng thay đổi cách nhìn về hắn. Chắc chắn địa vị của hắn ở Macao không ai
trong gia tộc có thể thay thế được.
Không những thế, quan hệ với Phi Xa bang cực kỳ thuận lợi. Trước kia, Tam Đặc
Đốn cùng Phi Xa bang xây dựng quan hệ chỉ vì lợi ích khi hợp tác mà thôi, nếu
mỗi tháng Tam Đặc Đốn không cấp cho bang một khoản tài trợ nhất định thì quan
hệ của bọn họ cũng không tốt như thế.
Nhưng từ giờ trở đi, chẳng những Tam Đặc Đốn không cần cấp cho Phi Xa bang một
phân tiền, mà ngược lại Phi Xa bang còn nhiệt tình hơn hẳn so với trước kia,
Dương Minh chân trước vừa mới rời đi, chân sau lão Lange đã hẹn mình buổi tối
ăn cơm với hắn.
Sau này, địa vị xã hội của mình ở Macao sẽ lên như diều gặp gió.
Nghĩ đến đây, tâm tình Tam Đặc Đốn vui sướng mênh mông .
“Reng —–” Một tiếng chuông điện thoại reo lên vào lúc này.
“Là ai ? ” Tam Đặc Đốn nhíu nhíu mày, vốn không muốn nghe điện thoại nhưng lúc
này Dương Minh đã rời đi nên hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Bất quá nghĩ đến lúc
trước, thiếu chút nữa vì không nghe điện thoại mà đắc tội với Dương Minh, Tam
Đặc Đốn thoáng cái tỉnh táo hẳn lên. Hay cứ đón điện thoại một chút, vạn nhất
có đại sự gì thì còn biết đường mà đỡ.
Vì thế, dù không tình nguyện, nhưng Tam Đặc Đốn vẫn cầm điện thoại lên.
“Uy, ai vậy? ” Tam Đặc Đốn hỏi.
“Lão bản, tôi là phục vụ sảnh, York. Dương tiên sinh vừa trở lại “, York là
phục vụ sinh mới, phục vụ sinh lúc trước đã được thăng chức rồi.
“Cái gì? ” Tam Đặc Đốn vừa nghe York nói, cả người run rẩy: “Ngươi nói cái gì?
Dương tiên sinh trở lại? Dương tiên sinh mà ngươi nói là người nào?”
“Chính là Dương Minh lúc trước… Dương tiên sinh a. ” York nói: “Hắn và một
vị khách nữa đang chờ ở dưới đại sảnh…”
“A. ” Lúc này, Tam Đặc Đốn lập tức thanh tỉnh: “Ta sẽ xuống ngay.”
Nói xong, hắn mặc kệ thư kí bên cạnh, mặc xong quần áo, liền chạy như bay
xuống lầu.
Thời điểm Dương Minh vào đại sảnh cũng nhìn thấy York đang gọi điện thoại,
biết hắn báo cho Tam Đặc Đốn nên cũng không mấy để ý. Dù sao làm nhân viên
phục vụ khách sạn, ở dưới chân Tam Đặc Đốn kiếm cơm, chuyện mình trở lại nếu
không báo cho Tam Đặc Đốn ngay thì chuẩn bị tinh thần chấp nhận cuốn gói mà
đi.
“Phòng lúc trước của ta còn giữ không? ” Dương Minh tới trước quầy tiếp tân,
cười, hỏi York.
“Vẫn còn, Dương tiên sinh, xin ngài chờ một chút, tôi lấy phiếu phòng cho
ngài. ” York vội vàng đáp ứng, tìm ngay phiếu phòng cho Dương Minh, lão bản vô
cùng tôn kính người này, York cư nhiên cũng hết sức tôn kính. Tin tưởng lão
bản cũng sẽ không trách cứ chuyện mình tự tiện ra quyết định ?
Đang nói chuyện, cửa thang máy mở ra, Tam Đặc Đốn từ bên trong đi ra, chứng
kiến Dương Minh thật sự ở chỗ này, vội vội vàng vàng chạy tới : “Dương tiên
sinh, thật sự là ngài, ngài tại sao lại trở lại?”
“Như thế nào, không hoan nghênh ?” Dương Minh cười, trêu chọc một câu.
“Đương nhiên không phải. ” Tam Đặc Đốn nói: “Chính là tôi có chút tò mò, Dương
tiên sinh muốn tới, tôi tất nhiên hoan nghênh, tôi còn muốn ngài ở luôn nơi
này.”
Tam Đặc Đốn nói vậy thật ra là thực lòng, có Dương Minh ở chỗ này, hết thảy
mọi chuyện của hắn đều vô cùng thuận lợi, đến lúc đó, gia chủ cũng sẽ xem
trọng, để ý hắn nhiều hơn.
“Tạm thời có chút việc, ta sẽ ở lại một thời gian. ” Dương Minh cười nói:
“Được rồi, ngươi đi làm việc đi, không cần phải để ý đến ta.”
“Vậy làm sao được. ” Tam Đặc Đốn lắc đầu liên tục: “Dương tiên sinh, tôi đưa
ngài lên ?”
“Ta cũng không phải không tìm được đường, được rồi, ngươi bận việc gì thì cứ
đi đi. ” Dương Minh cười cười.
“Cái này… Được rồi… ” Tam Đặc Đốn cũng không rời đi, mà cung kính đứng ở
một bên. Dương Minh thấy vậy cũng không nói thêm gì.
Lấy điện thoại ra, bấm số điện thoại của Lưu Diệp: “Ta đã đến khách sạn
Douglas rồi, ngươi ở chỗ nào?”
“Ta tới lâu rồi ” Lưu Diệp nói: “Vốn ta trú tại khách sạn cách đó không xa,
tầm tầm 1 km. “
“Nguyên lai ngươi đã sớm tới. ” Dương Minh chợt hiểu ra, còn tưởng rằng hắn
không tới.
“Đúng vậy, ta đã thuê một gian phòng, số phòng 4106, ngươi lên thì tới tìm ta?
” Lưu Diệp nói.
“Được, ngươi ở đấy chờ ta. ” Dương Minh nhớ số phòng liền cúp điện thoại.
Phân phó Kim Ngưu trở về gian phòng trên tầng cao nhất trước, Dương Minh tự
mình đi lầu 4 tìm Lưu Diệp.
Đi tới trước cửa phòng 4106, Dương Minh gõ cửa, một lát sau, Dương Minh chứng
kiến mắt mèo trên cửa có người nhìn thoáng qua, liền sau đó cửa phòng được mở
ra.
“Dương tiên sinh, chào, mau vào a.” Xác nhận người gõ cửa chính là Dương Minh,
Lưu Diệp mở cửa phòng ra, nhiệt tình nói.
Hắn vốn là một người kiêu ngạo, là vương bài bên ngoài của tổ, kiêu ngạo một
chút cũng không có gì đáng trách. Đây cũng chính là nguyên nhân Hạ Băng Bạc ám
chỉ với Dương Minh, nguyên nhân người này khó hợp tác.
Bất quá, Lưu Diệp tuy rằng kiêu ngạo, nhưng lại càng bội phục Dương Minh, đầu
tiên thân thủ Dương Minh cũng không yếu hơn so với hắn, tiếp theo Dương Minh
còn có công phu điểm huyệt, càng làm cho Lưu Diệp bội phục.
Cho nên đối với loại người có thực lực như Dương Minh, Lưu Diệp tất nhiên sẽ
không dùng thái độ ngạo mạn mà đối đãi.
Dương Minh vào phòng Lưu Diệp, đánh giá qua nơi này một chút, đây là một phòng
tiêu chuẩn hai người, tuy rằng thập phần sạch sẽ, nhưng cấp bậc so với phòng
của Dương Minh trên tầng cao nhất không chỉ kém hơn nửa điểm.
“Dương tiên sinh, ta đã cẩn thận kiểm tra qua, không có thiết bị theo dõi. ”
Thấy Dương Minh nhìn ngang liếc dọc, Lưu Diệp còn tưởng Dương Minh đang tìm
kiếm những thứ ấy, nên giải thích một câu.
Dương Minh cười khổ một cái, hiển nhiên là Lưu Diệp hiểu lầm.
“Ta không phải là kiểm tra mấy thứ đó, chẳng qua là tùy tiện xem một chút mà
thôi… Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, đi lên lầu đi, ta đổi lại phòng
cho ngươi”
“Đổi lại phòng? ” Lưu Diệp sửng sốt, có chút không rõ ý tứ của Dương Minh:
“Tại sao lại đổi phòng lúc này? Gian phòng này có khuyết điểm gì sao?”