Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1781: Gặp lại Lưu Diệp – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1781: Gặp lại Lưu Diệp

“Vâng! ” Ước Thản Tư cắn răng nói.

Mười triệu dollar mặc dù không ít, bất quá so với những khách sạn mà gia tộc
Douglas nhượng lại có lẽ vẫn còn thiếu một chút, nên Ước Thản Tư nhanh chóng
đáp ứng: “Còn chuyện Đoạn Đầu bang lúc trước…”

Ước Thản Tư cũng không ngu ngốc, hắn biết, đây là Dương Minh trừng phạt chuyện
lúc trước South City gia tộc phối hợp với Khắc Lạp Tư … không truy cứu thân
phận cụ thể của Khắc Lạp Tư là đã cấp cho Ước Thản Tư hắn chút mặt mũi rồi.

Chuyện Khắc Lạp Tư thì đã giải quyết xong, còn chuyện Uygur phái Đoạn Đầu bang
đi gây sự thì vẫn chưa xong à. Đây là hai chuyện bất đồng, nếu ngây thơ cho
rằng với chút ít lợi ích lúc trước đã có thể giải quyết thì Ước Thản Tư hắn
không xứng đáng để ngồi trên cái ghế gia chủ này nữa.

“Ha ha. Kỳ thật chuyện Đoạn Đầu bang cũng không liên quan gì đến ngươi, hơn
nữa ta cũng đã tiêu diệt hết bọn chúng, xem như đã trừng phạt rồi. ” Dương
Minh bình thản, nhún nhún vai: “Đã tiêu diệt rồi truy cứu thêm cũng chẳng có
nghĩa lý gì. Muốn gì cứ nói đi.”

“A! Dương tiên sinh nói thế nào, tất nhiên là thế đó !!! ” Ước Thản Tư nghe
xong nhất thời hưng phấn, gật đầu lia lịa. Không truy cứu nữa, chẳng phải đã
giải quyết êm thấm sao…

“Ngươi bỏ cái ý định gây dựng bang phái lại đi, chuyện này xem như xong. Địa
bàn Đoạn Đầu bang ta đã giao cho Phi Xa bang. ” Dương Minh thản nhiên nói:
“Con người của ta làm gì cũng có cho đường lùi. Nếu ngươi tiếp tục gây dựng
lại lần nữa, ta chỉ có thể động thủ, giải quyết không khoan nhượng mà thôi…”

Tiếp tục gây dựng Đoạn Đầu bang, nói thật, Ước Thản Tư đúng là có cái ý nghĩ
này.

Lúc trước Dương Minh đồng ý cho hắn đầu tư mở lại vài cái sòng bạc ở Macao,
Ước Thản Tư liền nghĩ thành lập lại bang phái. Dù sao mở sòng bạc thì phải có
thực lực, nếu không có chỗ dựa, chắc chắn sẽ không thể yên ổn làm ăn. Mặc dù
Đoạn Đầu bang bị tiêu diệt bất quá vẫn có thể xây dựng lại, tiếp tục quản lí
địa bàn trước kia là xong…

Nhưng nghe Dương Minh nói thế, Ước Thản Tư lập tức rùng mình, biết mình không
thể gây dựng lại bang phái rồi. Ý tứ Dương Minh rất rõ ràng, lập bao nhiêu …
hắn tiêu diệt bấy nhiêu.

“Dương tiên sinh, lời ngài nói tôi ghi tạc trong lòng. Nhất định tôi sẽ không
làm. ” Tất nhiên Ước Thản Tư hiểu được lúc nào nên cầm lúc nào buông. Đối
nghịch với Dương Minh, không phải tự tìm chết sao?

“Được rồi. Một khi đã như vậy thì ngươi có thể đi. ” Dương Minh phất phất tay:
“Ta sẽ cho người đưa tài khoản cho ngươi, cứ gửi trực tiếp vào đó là ok. Còn
quyền sở hữu sòng bạc cùng mấy tụ điểm cứ chuyển cho Hoàng gia, bên Singapore,
đích danh Hoàng Nhạc Nhạc. Tin rằng ngươi không xa lạ gì bọn họ.”

“Hoàng gia? Singapore? ” Ước Thản Tư kinh ngạc, nhíu nhíu mày như đang nhớ lại
chuyện gì: “Chuyện ở sòng bạc lần trước… Xin hỏi Dương tiên sinh, Ngài với
Hoàng gia…” (B: Sòng bạc nhà em Nhạc ở Macao, còn gia tộc ở Sin.)

“Ngươi không cần dò xét làm gì. ” Dương Minh thản nhiên nói: “Ta cũng không
ngại để ngươi biết. Chuyện lần trước ở sòng bạc của ngươi là do ta làm. Như
thế nào, gia chủ Ước Thản Tư có ý kiến gì không?” (B: Dkm, đi phá bãi mà kiu
người ta không có ý kiến !!)

“Cái này …” Mặt Ước Thản Tư trắng bệch, ngay sau đó có chút lúng túng cùng
khủng hoảng: “Không dám, không dám !!! Nếu sớm biết Dương tiên sinh có quan hệ
cùng họ, có cho vàng tôi cũng không dám xung đột cùng Hoàng gia.”

“Tốt lắm !!! Ngươi cứ nói với Hoàng gia đây là ý của ta. ” Dương Minh ho khan
hai tiếng, đứng dậy.

Ước Thản Tư biết đây là Dương Minh đang trục khách nên vội vàng đứng dậy:
“Vâng, Dương tiên sinh cứ an tâm. Làm tốt mọi chuyện xong tôi sẽ hồi âm cho
ngài sau …”

“Không cần. Phiền phức. Làm không xong tự biết hậu quả.” Dương Minh không nhịn
được phất phất tay, ý bảo Ước Thản Tư có thể rời đi.

“Vâng. ” Ước Thản Tư nhìn Dương Minh đã muốn nhíu mày. Biết mình có chút làm
phiền, vội vàng bước nhanh rời khỏi phòng Dương Minh.

—————————————

Ước Thản Tư rời đi, Dương Minh lại nằm trên giường. Mặc dù lừa gạt tới mười
triệu dollar, cùng chút sản nghiệp nhưng Dương Minh không có lấy một chút cảm
giác hưng phấn. Những sản nghiệp kia để lại cho Nhạc Nhạc, xem như mình sau
này có chuyện gì thì Nhạc Nhạc cả đời này cũng không phải lo cơm ăn áo mặc.

Thật ra, với thực lực hiện tại của Hoàng gia, Nhạc Nhạc đã không phải lo nghĩ
gì, cộng thêm mỏ vàng ở Châu Phi, Hoàng gia sẽ càng phát triển. Nhưng thế sự
không bao giờ lường trước được, ai biết mình toi rồi, có “gia” nào đó như “Lý
gia ” … tìm đến Hoàng gia gây phiền toái hay không? Cho nên cứ cấp cho Nhạc
Nhạc chút tài sản làm của riêng, chỉ cần không têu xài hoang phí chắc chắn đủ
để nàng có cuộc sống tốt.(B: một chút của nó là ước mơ cả đời của mềnh !!! )

Về phần lừa gạt tới mười triệu dollar, Dương Minh trực tiếp gửi vào tài khoản
ngân hàng Thụy Sĩ, trước khi đi thì đem tài khoản cùng mật mã cho cha mẹ là
được, chuẩn bị cho họ chút tiền đề phòng bất cứ tình huống nào.

—————————————-

Đến giờ thì hành trình của hắn tại Las Vegas phương Đông( Macao) cũng đã qua.

Chạng vạng ngày hôm sau, Dương Minh, Trương Tân, Trương Giải Phóng cùng Vương
Mi lên đường về nước. Về phần cái xe Porscher bị Lý Lôi Trì phá hư, tất nhiên
Tam Đặc Đốn không có ý kiến gì, trực tiếp gọi người mang đến nhà máy sửa. Cho
dù Dương Minh có đem xe đập thành sắt vụn, Tam Đặc Đốn cũng chẳng dám có ý
kiến.

Bất quá khi đang trên đường ra phi trường, di dộng Dương Minh đột ngột vang
lên. Nhìn thoáng qua màn hình, thấy số quốc nội nhưng không biết rõ là ai.

“Uy, xin chào? ” Dương Minh bắt điện thoại. (B: tương tự như aloo bên ta đấy,
một cách gây sự chú ý.)

“Dương Minh? Hạ Băng Bạc đây! ” Bên trong điện thoại truyền ra thanh âm của Hạ
Băng Bạc

“Hạ ca? Có chuyện gì sao? ” Dương Minh có chút nghi ngờ, Hạ Băng Bạc sao lại
gọi điện vào lúc này.

“Dương Minh. Hiện tại ngươi đang ở đâu? ” Hạ Băng Bạc hỏi dồn dập.

“Hạ ca, tôi ở Ma Cao làm vài việc. Giải quyết xong rồi nên đang ở phi trường,
tối nay sẽ về nước. ” Dương Minh nói.

“Tốt quá! ” Hạ Băng Bạc nghe vậy liền thở phào nhẹ nhỏm: “Ngươi còn chưa đi,
vậy thì đừng đi nữa! “

“Hả? ” Dương Minh kinh ngạc.

“Lúc trước ngươi giúp cục điều tra thần bí chúng ta một việc, trợ giúp người
của tổ công tác bên ngoài bắt được Lý Lôi Trì. Có nói rằng “trong tổ đặc công
chưa gặp qua. “, Hạ Băng Bạc nói tới đây không khỏi đắc ý, cười cười.

“Lý Lôi Trì? Tổ công tác bên ngoài? ” Dương Minh ngẩn người. Nghĩ tới Lưu Diệp
lúc trước, chắc hắn chính là người của tổ công tác bên ngoài. Mình giúp hắn
bắt Lý Lôi Trì nên hắn báo cáo lên, không thì Hạ Băng Bạc cách xa như vậy làm
thế quái nào biết được.

Mà Dương Minh, giờ phút này là lần đầu tiên biết mình thuộc là “tổ đặc
công”… (B: thế nó nhận làm việc cho chúng nó làm éo gì nhẩy?)